con không cần đóng vai công chúa,
bà nội bảo, hẳn nhiên là vậy
máu con từ giòng dõi vương triều xa xưa
nhưng nếu đã xa đã xưa
thì bây giờ là gì
bây giờ
chỉ là con nhóc tì Việt ở Mỹ
phát âm ngọng nghịu,
mặt dí sát mũi giày
nó nhỏ nó bé
làm sao đủ sức hòa nhập
cha mẹ ra tay
giấu nó trên gác xép
cố tạo dễ chịu
họ sơn gác màu xanh lơ nhạt,
như lời thì thầm của bầu trời ngoài kia
nơi lẽ ra nó thuộc về
chùm đèn pha lê giữa phòng
những ngôi sao giả
lung linh trên lớp vôi xanh
thứ nhại màu tự do
nhợt nhạt
đó không phải nhà tù
là cái két sắt
nơi người ta cất giữ vàng ngọc
quý nhất của mình
khóa trên,
khóa giữa,
khóa dưới
cách, cạch, thùm, thụp
chiếc đồng hồ của riêng nó nửa đêm điểm giờ
bùa phép tan đi
cho nó được thở,
được nằm yên nghe
biết rằng những bóng ma tổ tiên vẫn còn đó bằng da bằng thịt
còn ở lại ngày mai
tình yêu được cảm nhận bằng lời
bằng những giờ khắc đã bị đánh mất
có mặt xứ này quý hơn cái giá phải trả
hoàng tộc ngày xưa nay đóng vai dân di cư,
mải miết cả đời
lo hòa nhập
nó biết bà nội không nói sai
nó không cần thủ vai công chúa Rapunzel trên tháp cao
điều nó cần là ngước cao đầu như nữ hoàng
gia tài của nó lẽ ra là mặt trời vàng,
nhưng vầng trăng bạc coi vậy mà dễ chịu hơn
sau cùng
trăng đâu có làm ai lóa mắt
chỉ âm thầm mà sáng
làm người Mỹ gốc Việt
cũng vậy
và rồi nó nhập vai
yêu tinh - hay nữ thần
nhận ra, mình chỉ là
một người
như bao người –
khác.
attic moon - gác trăng

attic moon là một nhà thơ, nhà làm phim và nhân viên xã hội người Mỹ gốc Việt, với sáng tác đi vào những giao điểm giữa bản sắc, tâm lý và tự sự, đan xen đời sống riêng tư với huyền thoại. Thơ của cô từng xuất hiện trên tạp chí văn chương The Catalyst của Đại học UC Santa Barbara, và bộ phim tài liệu Asian American Pizza đoạt giải Phim tài liệu ngắn xuất sắc nhất tại Chinatown Film Festival 2025. Hiện cô đang trong giai đoạn hoàn thiện bản thảo tập thơ đầu tay Gravity.
