bích-nương hương

07/12/202521:25:00(Xem: 1944)
Willem de Kooning
Tranh Willem de Kooning.

 

Hồn sa suối lạnh tay mừng vỗ

(đắm đuối lâu may sẽ phục hoàn!)

bấc nến khô lấy dầu trang sức

từ phao bềnh thả vớt vong nhan.

 

Di hành đêm vác nửa hiện nhật

y nguyên chi chít nguyệt nổi mùa

thân thể lúc về vui sẽ nặng

tí tách thơm trà hứng chén mưa.

 

Nghiêm nghị bông súng bồng lưng ướt

trống cơm đồng tử đấm bụng cười

sào dài chập nhảy áo quên cột

tre nhạc ưỡn nhoài mách then môi.

 

Em cơ hữu đeo tờ lịch cổ

đúng cái thuở người biết thẹn nhau

sàn rỗng xin mời xuống diễn kịch

vai trầu cay ngót cả mâm cau.

 

Quãng sống rối chữ tưa mắt sách

vá khâu những trán kém lành ngôi

rời bóc thêm dăm dòng mảnh dẻ

chắp lại trầm thăng một khúc đời.

 

Hẳn em nứt ra theo vạch sóng

lúc thơ lơ đễnh giữa đò sang

ám thị gõ hoài vào hố rỗng

sẽ rộng cánh xao xác điểu ngàn.

 

Nhà dốc xén thung đường khúc xạ

tôi lên bằng niệm ý say mù

em guốc gỗ sim và ngực túi

hốt luôn cả tuần rượu miên du.

 

Đáng gọi em bằng trăm tên thức

bởi chúng rồi sẽ ngủ như ngoài

kia sân đã lưng còng đông sạm

rất thèm lưỡi ngậm phún tro phai.

 

Hạt thơm non mọc cây tuệ trí

củ dong già gói bánh dâng rừng

thế em cứ an vị thinh không

cờ tam giác dụ trên trạm nghỉ.

 

-- Nguyễn-hòa-Trước

(12-2025)

 

 

 

 

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Có khi tôi nối hai điểm bằng đường thẳng / Có khi bằng đường cong / Có khi bằng con đường dích-dắc / Có khi lại là những dấu chấm / Tưởng rất gần / Mà nối hoài / Hụt hơi / Không đến
Sáng và tối, mẹ và cha, âm và dương... đó là cánh cửa nhị nguyên đối đãi mở ra cái muôn màu muôn vẻ của đời sống này. Sáng và tối tuần hoàn lẫn nhau cho chúng ta cảm nhận về thời gian, cho nhãn quan chúng ta cảm nhận về bóng và hình. Bóng và hình này qua giác quan thi sĩ Khánh Minh và được nữ sĩ ghi lại cho nhân thế qua thi tập Ký Ức Của Bóng. Sau đó Khánh Minh “giải thoát” cho Bóng khỏi cái tạm bợ của một cảm xúc bất chợt, thả Bóng và cảnh giới miên viễn của bầu trời Thi Ca qua tập Bóng Bay Gió Ơi. Lần này trở lại với tập thơ Đêm, Bóng “về quê” thăm lại nguồn cội của chính mình. Chính trong Đêm Bóng ẩn mình an trú trong tịch tịnh. Cánh cửa nhị nguyên sáng tối khép lại, tịch tịnh của màn Đêm hiển lộ như là một biểu tượng cho cảnh giới không có thời gian mà Khánh Minh tạm gọi là “Nơi Dừng Lại Của Thời Gian Vĩnh Cửu”
Người đàn bà thức dậy / bỏ đi lúc mờ sương / vết trũng trên mặt giường / Còn ngập đầy bóng trăng.
như đốm lửa âm thầm / mẹ ngồi trầm ngâm bên cơi trầu / chiều xuống ôm bóng lặng / ngái ngủ tiếng kinh cầu lê thê / cơn mưa dông lướt thướt không dứt
Tôi không nói / Chỉ có hàng cây gió thổi / Và bóng. Tối / Tôi không ngủ / Chỉ có đêm đang trôi / Có lẽ sẽ một lời / Để đừng tan vào bóng tối
Em bỏ nước Mỹ giàu sang / về với cuộc đời cần lao đến nỗi bệnh trọng thân vong / có kẻ cho rằng em dại / cái dại của em gấp ngàn lần cái khôn của những kẻ / dát vàng khoe khoang xe triệu đô nhà trăm tỷ /
từ biệt tích anh ta trở về ghé thăm / vẫn khẩu trang, áo cao su bảo vệ linh hồn, và / bảo vệ nguyên tắc không lây nhiễm / cảm xúc - anh nói – thứ phiền phức rẻ tiền / hệt như mong muốn vô hạn của đàn bà / làm đàn ông mất hứng.
Trái tim bị xúc phạm, diễn trong tác phẩm tạo hình. / Những dãy tim móp méo trừu tượng, / vỡ ra, rắp lại theo nghệ thuật, đâu còn là trái tim. / Chỉ khổ đau mới tồn tại với cẩm thạch, / từ sống qua chết, / tất cả linh hồn đều đói nghèo, / hạnh phúc như phiếu xin thực phẩm, / không được hồi âm.
Nắng cất chứa trong lòng gỗ thơm / Khói ấm đưa thơ về trên trang ngoại sử / Nắng vắng trong hư không, nhưng nắng chất đầy một lò sưởi đỏ / Nắng lên thành mầu Khói, thơ đọng thành mầu Sương / Nắng cất giữ trong từng hạt mưa Xuân / Giọt nước cúi xuống hôn Đất, cho hạt cây nẩy Mầm / Thơ đi theo mưa về trên đọt Lá / Nắng thành màu Xanh, thơ thành mầu Hồng
tìm mãi không ra con đường bất tận / chở thương yêu về ruộng đồng / nơi có những chôn giấu thầm lặng / phôi pha theo đất đỏ phù sa / bao nhiêu lần dang tay réo gọi / níu về phía mặt trời