Gaza

10/12/202512:20:00(Xem: 1286)
Gaza today
Ảnh chụp lại từ  video phóng sự Gaza hôm nay của CNN.

 












V
ui lên, Gaza

tiếng súng đã ngừng— hay chỉ còn rất nhỏ

trăm ngày đình chiến, vài trăm thân thể đổ

có là bao, các bà mẹ?

mạng sống người Gaza nhiều năm rẻ như bèo

 

Vui lên, các bà mẹ

dù máu còn tím đất

dù ngôi nhà đổ nát

dù ngôi trường ngổn ngang những vết bầm

 

Vui lên, nếu bé sơ sinh vẫn còn bồng

còm cõi đó— một ngày rồi phải lớn—

dù con trai không thể cười không thể hát

dù chồng bà đã mất chân tay

 

Bà còn sống, gia đình bà còn giải đất hẹp này

dù vùng đất người bên kia khai khẩn

mở rộng thêm —  có là gì một mảnh vườn hay một mảnh sân?

 

có là gì những bàn bạc xôn xao

có là gì những hào nhoáng chờ mọc trên xác chết

có là gì những con số viết bởi người trong nhà kính

có là gì những bản vẽ bởi người đứng bên ngoài

 

vui lên, gaza

vui lên, các bà mẹ

cứ sống cho tôi

cứ sống, dù phải đi chân trần trên cát sa mạc nóng

cứ mỉm cười, và cứ hát ru con

 

tôi biết một ngày

vết cắt lành, bà kể chuyện phong thần

chuyện đạn tránh người - chuyện bà ôm con trên đầu bom nổ

chuyện Gaza gần bị tước linh hồn

 

Vui lên, Gaza

vui mà sống

cần phải sống

và đừng quên đọc lịch sử nước tôi

 

kc Nguyễn

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Tập “Thơ Khánh Trường” ra đời chỉ để “Vui thôi mà”, gồm ba phần: Phần 1: Ngẫu Hứng. Phần 2: Mai Anh Về Miền Trung & Những Bài Thơ Khác; và Phần 3: Khổ Lụy. Ngẫu Hứng là phần tôi thích nhất, tập hợp những bài thơ ngắn “bất chợt nẩy ra trong đầu”. Thơ được viết tự nhiên, không màu mè, không cơ bắp, không gồng, không làm dáng. Là phần mở đầu, Ngẫu Hứng cũng là phần tách riêng khỏi tập thơ, ở một vùng đất cao hơn, trên một khí hậu tươi mát, có nhịp sống tâm linh riêng. Trong khuôn khổ bài này xin chỉ đọc phần “Ngẫu Hứng”.
Ta. Ngồi một mình / Trên nóc nhà / Buổi sáng / Trước ngày bỏ đi / Khói thuốc tan trong mây/ Rượu. / Đổ đầy máng xối...
thầm thì mấy câu không nghe rõ / rồi tan theo con đường dọc hàng cây bạch quả / màu xanh nồng nàn / thành phố trú lạnh nhìn về hoang vu / lủi thủi những người đàn bà trong góc tối...
tháng này chợt ho khan tưởng chừng vỡ ngực / lê từng bước ngả nghiêng / đầu óc chấp chới trong cõi lặng / đâu đây nghe từ tận cùng xa vắng / lũ đười ươi cười buốt não thắt tim...
Treo cổ lên / Mặt trời đen / Đầu cúi xuống / Nhất điểm hồng...
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.