thơ Lê An Thế

13/03/202614:32:00(Xem: 138)
27
Minh họa Duy Thanh

 

1.

ra đường

ngẩng lên

hái xuống

một ngày hạnh phúc.

 

2.

Tôi là công dân của một bài thơ.

 

3.

Một chữ

là đủ

chỗ về.

 

4.

Tiếng khóc lúc chào đời

là bản án

 

treo vào cổ vào da

pha vào xương vào thịt

 

tôi và nước mắt

cũng chung thân

 

giữa những ngõ ngách của thành phố

của quá khứ của tình yêu của chữ

 

tôi lênh đênh tôi lênh đênh

trên con thuyền Noah

 

đến nay

vẫn chưa thấy bến.

 

5.

Khi nhớ em

tôi

phơi một nắng

sân buồn sân lan vô tận

 

thành phố này nhiều nắng nhiều mưa

vỉa hè của mưa của nắng

tôi mượn tạm đi qua

ngược chiều thiên hạ

thành phố nhiều mặt lạ

 

mỗi ngày tôi xa

mỗi ngày tôi một nắng.

 

6.

Tôi

và thành phố này

cả hai

vẫn sống

như có thực.

 

7.

Quay lại

tìm mình

vẫn không hiểu

sao tôi lại phí phạm ra đời.

 

8.

Năm trước mưa vẫn là mưa

năm nay mưa vẫn là mưa

tôi học điều vình cửu

khi nhặt những hạt mưa rơi

để rửa tội cho mình.

 

9.

Khi yêu

tôi hay đói chữ

yêu và chữ

thành gánh nặng cho thơ.

 

10.

Trang giấy

rộng dần

 

đủ chỗ tôi

và chữ

 

hoặc rong chơi

hoặc vẽ lại cuộc đời.

 

11.

Đặt được chữ trong lòng bàn tay

bạn đã là thi sĩ.

 

12.

Những ngón tay rất dịu

chạm tôi

tôi không ngờ thịt da tôi không có đáy.

 

13.

Bất cứ chỗ nào của thịt da

đều có vết nứt

 

bất cứ nỗi buồn nào tới

tôi cũng thụ thai

 

đó là những khoảng trống

không nuốt trôi

không nhả hết

 

điều còn lại từ 2011 đến nay

tôi hay vác ra đường buối tối

và đóng bóng mình vào cột điện

khi thành phố này đang là một bàn nhậu khổng lồ.

 

3-2026

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
trong ký ức dòng họ | nó trườn | nó rít | nó cắn | bò qua bao mùa loạn | mang lửa | mang hơi thở | tới tay bà nội
đọc đọc và đọc | đọc 3 lần (và hơn thế nữa) | tôi vẫn không hiểu tại sao một bài thơ bị bắn | đứa bé 6 tuổi chắc sẽ không hiểu tại sao mẹ bị bắn
bài thơ năm cùng tháng tận | gửi người bạn trẻ thanh tân | không còn xem smartphone ngước nhìn bầu trời mây xám
Tôi gọi viên đạn | bằng tên của chim | vì nó đến từ bầu trời | và mang theo một mùa gió khác.
Điều này anh chỉ viết, nhưng không nói rằng phải chi em là người máy để anh không phải nghe những câu hỏi về những chuyện muôn đời anh không hiểu
Đôi khi tôi làm xong vài câu thơ em đọc, ngần ngừ nhìn tôi tội nghiệp rồi nói rằng thơ anh hơi cải lương
Họ vừa bắn chết một thi sĩ Họ vừa bắn chết một bà mẹ 3 con Họ vừa bắn chết một phụ nữ 37 tuổi
Ta hát lời xưa thuần mộc | Miên hoa vẫn ngủ bên trời
anh ơi, em không tin anh ác, không tin đâu
Tôi bên này, tháng hai trời nắng dịu | mà lại nghe lá run rẩy trong mưa | mà lại cảm cái rùng mình cổ thụ | của bên kia, của cơn bão lạc mùa
Mùa Đông đang tới ở Bắc Mỹ, tuyết rơi, tuyết rơi! Lạnh và đẹp, làm người ta liên tưởng tới những vùng Green Land, nơi gần như tuyết giá quanh năm, nơi có những con người sống với giá lạnh và nơi có những nguồn khoáng sản trù phú mà những cường quốc trên thế giới lúc nào cũng manh tâm chiếm đoạt. Hãy thưởng thức một bài hát của bà mẹ Inut, một bài ru con rất đơn sơ và cảm động, cảm động như khi ta hát bài hát ru con của những bà mẹ Việt Nam: Cái ngủ mày ngủ cho lâu/Mẹ mày đi cấy ruông sâu chưa về. Nếu cường quốc đến chiếm những vùng đất đai này, họ có tước cả những bài hát này không? Bà mẹ Inut có còn được ôm con trước hiên nhà ru con bằng những bài hát tràn ngập tình tự quê hương của mình?
Hãy khoan nói đúng sai | cho đến khi ta đứng ngoài kia, | giữa tuyết rơi và ánh đèn xanh đỏ, | chỉ có một cái mền mỏng | và cả đời bị kéo đi | khỏi ngưỡng cửa quen thuộc.
Việt Báo dịch và đăng lại bài thơ của Renee Nicole Good, nạn nhân 37 tuổi bị bắn chết hôm thứ Tư, 7 tháng 1, 2026, không chỉ để tưởng niệm, mà để dán lại đây một văn bản vẫn còn đang sống. Đó là tiếng nói từng đi những bước dò dẫm giữa khoa học và đức tin, giữa hiểu biết và phép lạ — một tiếng nói bị dập tắt giữa mùa xuân thì bởi sự vô nghĩa của bạo lực. Bài thơ ở lại, không trả lời thay ai, chỉ để giữ nguyên một khoảng trống — nơi người đọc sẽ phải tự hỏi mình còn tin vào điều gì, và còn để dành chỗ cho điều gì.