1.
ra đường
ngẩng lên
hái xuống
một ngày hạnh phúc.
2.
Tôi là công dân của một bài thơ.
3.
Một chữ
là đủ
chỗ về.
4.
Tiếng khóc lúc chào đời
là bản án
treo vào cổ vào da
pha vào xương vào thịt
tôi và nước mắt
cũng chung thân
giữa những ngõ ngách của thành phố
của quá khứ của tình yêu của chữ
tôi lênh đênh tôi lênh đênh
trên con thuyền Noah
đến nay
vẫn chưa thấy bến.
5.
Khi nhớ em
tôi
phơi một nắng
sân buồn sân lan vô tận
thành phố này nhiều nắng nhiều mưa
vỉa hè của mưa của nắng
tôi mượn tạm đi qua
ngược chiều thiên hạ
thành phố nhiều mặt lạ
mỗi ngày tôi xa
mỗi ngày tôi một nắng.
6.
Tôi
và thành phố này
cả hai
vẫn sống
như có thực.
7.
Quay lại
tìm mình
vẫn không hiểu
sao tôi lại phí phạm ra đời.
8.
Năm trước mưa vẫn là mưa
năm nay mưa vẫn là mưa
tôi học điều vình cửu
khi nhặt những hạt mưa rơi
để rửa tội cho mình.
9.
Khi yêu
tôi hay đói chữ
yêu và chữ
thành gánh nặng cho thơ.
10.
Trang giấy
rộng dần
đủ chỗ tôi
và chữ
hoặc rong chơi
hoặc vẽ lại cuộc đời.
11.
Đặt được chữ trong lòng bàn tay
bạn đã là thi sĩ.
12.
Những ngón tay rất dịu
chạm tôi
tôi không ngờ thịt da tôi không có đáy.
13.
Bất cứ chỗ nào của thịt da
đều có vết nứt
bất cứ nỗi buồn nào tới
tôi cũng thụ thai
đó là những khoảng trống
không nuốt trôi
không nhả hết
điều còn lại từ 2011 đến nay
tôi hay vác ra đường buối tối
và đóng bóng mình vào cột điện
khi thành phố này đang là một bàn nhậu khổng lồ.
3-2026

