Ngã | Minnesota Minnesota

19/03/202613:25:00(Xem: 574)

Pho ran chieu_ Hue Xua_Thai NC
Minh họa Đinh Trường Chinh


Ngã

 

có lúc ngã vào Saigon

một Saigon đổi giọng

có lúc ngã vào mưa

mưa đã khác

 

những mưa lẻ

chạm vào tôi

thành nước mắt

Saigon

 

ngã vào cái tên mới

rất khó đọc

ngã vào những tiếng còi

vẫn khó nghe

bầu trời cũ                                                                                                              

đã quên tôi

những cột điện già

không nhận mặt

 

có lúc ngã

một thành phố đổi người đổi màu đổi chữ

đổi nhiều tầng

tôi vẫn sống Saigon

một Saigon khác

tôi vẫn tôi

một tôi khác.

 

 

Minnesota Minnesota

 

Tôi không hiểu tại sao mấy hôm nay tôi lại nhớ đến tháng giêng 1976. Nhớ chuyến xe mùa đông hơn 230 dặm đến Minneapolis chỉ để gặp và nghe những người nói tiếng Việt

Sau 4 tiếng lái xe chỉ để ăn bữa ăn Việt đầu tiên (có cơm chiên, có chả giò) trên xứ Mỹ rồi trở lại Fargo trong ngày giữa cơn mưa tuyết

Tôi nhớ đó là một thành phố nhiều nhà thờ Tin Lành hơn bar rượu

Tôi nhớ tuyết tuyết và tuyết,

Tôi nhớ hồ hồ và hồ

Tôi nhớ những cánh đồng trắng vô tận

 

Tôi không hiểu tại sao

những người ở Minneapolis nâng được những tiếng còi

làm thế giới một mặt phẳng.

 

Tôi không hiểu tại sao

những thân cây trên tuyết

có che được dấu đạn bắn vào tháng giêng

những nến thắp ngoài trời

có làm tuyết gượng dậy.

 

Tôi không hiểu tại sao

những vết máu trên tuyết

của Renee của Alex

rất đỏ

rất lâu tan.

Lê An Thế

 

Saigon, đêm giao thừa, 17-2-2026

Không phải ông Trump có tài thuyết phục, chỉ tại thói quen thần tượng ngoại nhân. Không phải ông Trump có tài chia rẽ, tự dân tôi, không ai chịu thua ai, ai cũng hiểu biết, giỏi, khôn ngoan, thượng hạng và vô cùng tự ái.
Trúc ôm cửa, lá đỏ đầy sân / Chiều đi rồi, thềm trăng sáng dần / Sương tỏa chín tầng, ba canh ướt / Dế rân bốn vách, suốt đêm hàn
Không ai muốn thấy điều lẫn tránh / của mùa tai ương / cuộc sống không dễ dàng / thu hẹp đến độ không ngờ
Ta bụi bặm bầm xác dập thân / Nên thương câu thiên địa phong trần / Em hồng nhan còn ta bạt mạng / Ham mần thơ chí tử nên…đần
Ngoài kia chim cất tiếng / Ngoài kia lá rừng bay / Không gian ôm vũ trụ / Thơ ôm thơ trong tay
Tôi quen biết nhị vị thi sĩ Cao Mỵ Nhân (Hoa Kỳ) và Trịnh Cơ (Pháp Quốc) cũng đã được mấy năm, khởi đầu từ trên những diễn đàn Đường Thi xướng họa. Tôi rất quý mến và ngưỡng mộ họ, và tôi cũng biết, cả hai đều từng là quân nhân Việt Nam Cộng Hoà, là anh kiệt và anh thư phục vụ nước nhà từ trước 1975 cho đến ngày tan đàn xẻ nghé.
Nhà thơ Huy Tưởng đã bắt đầu tập thơ mới "Đêm vang hình tiếng chuông" của mình bằng một bài thơ lục bát phá cách rất hàm súc.
Người đàn ông / đứng trên balcon hút thuốc / anh ta thả những cái vòng tròn khói
Cứ chia hai phe tàn hại, nguyền rủa nhau, chém thương tích vào hồn dân tộc. Yêu nước nào sao không yêu nước mình?
Còn chút lương tâm nào không, sao nhởn nhơ, hưởng thụ, bỏ thí dân tộc? Học nhiều làm gì, chỉ phát huy ganh tị, muốn hơn người, sắc diện âm u, chải lóc, mang gương, thắt cà vạt, gọi là nhân phẩm?
Tháng lạnh, / Em chưa về cuối đông / Hỏi thăm lối sỏi, bụi gai hồng / Sỏi ngây ngô gội sương đêm trắng / Mai, thấy trồi xanh ngọn cỏ bồng
Con đường ven biển, mưa sa / Bỗng dưng thổn thức nhạt nhòa lệ rơi!? / Mưa hay lệ, / Hỡi tôi ơi! / Vầng trăng ngày ấy đầy vơi nỗi niềm / Đã xa? Hay vẫn hiện tiền? Đã quên?
Chuyện ngày xưa tự bến bờ / Phải rằng ngẫu nhĩ tình cờ gặp nhau / Mở ra một bến giang đầu / Khởi dòng tộc Việt quả bầu trăm con
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.