Hôm nay,  

Ca Khúc Mới: Bên Trời Tuyết Lạnh

05/08/202219:37:00(Xem: 12161)
blank
Vào một ngày bão tuyết mù mịt ở miền đông năm 2009, tôi viết bài thơ BÂY GIỜ, ghi lại một đoạn đương 10 năm gian nan vất vả ở quê người và nỗi nhớ quê hương. Bây giờ ngồi nhớ Việt Nam. Bên trời tuyết lạnh hai hàng lệ rơi.  Nhờ duyên lành, bài thơ đã trở thành ca khúc BÊN TRỜI TUYẾT LẠNH qua những nốt nhạc tài hoa của nhạc sĩ Vĩnh Điện.

Hôm ấy, một buổi chiều tháng 8 năm 2018, tôi đến dự buổi họp mặt tại nhà của nhà văn Hoàng Thị Bích Ti. Buổi họp mặt được tổ chức trong khu vườn thoáng mát phía sau nhà. Tôi ngồi cạnh nhạc sĩ Vĩnh Điện. Nhân dịp này, tôi tặng nhạc sĩ Vĩnh Điện tập thơ vừa tái bản ĐẤT CÒN THƠM MÃI MÙI HƯƠNG. Cầm tập thơ trong tay, anh nở nụ cười hiền hòa, “PCH lật cuốn sách ra, gặp trang nào tôi sẽ phổ nhạc bài thơ ở trang đó”. Tôi lật cuốn sách. Trang 32, bài thơ BÂY GIỜ, một bài lục bát 20 câu.


Vĩnh Điện nổi tiếng là người viết nhạc rất nhanh và viết được nhiều thể loại khác nhau. Và quả là danh bất hư truyền khi ngay sáng hôm sau tôi nhận được bản nhạc anh gửi qua email. Từ ca khúc này, chúng tôi tìm thấy sự đồng cảm giữa thơ và nhạc nên anh đã viết thêm hơn 10 ca khúc nữa cũng từ tập thơ ĐẤT CÒN THƠM MÃI MÙI HƯƠNG. Trong những tuần sắp tới, chúng tôi sẽ lần lượt giới thiệu tất cả những ca khúc nói trên. Không có gì lớn lao lắm. Chỉ là một chút kỷ niệm với người nhạc sĩ tài hoa Vĩnh Điện, chút hương hoa gửi lại cho đời.
 
Phạm Cao Hoàng
Virginia, 5 tháng 8 2022.
 
Mời quí thân hữu và các bạn bấm vào đường dẫn dưới đây để nghe ca sĩ NGỌC QUY trình bày ca khúc BÊN TRỜI TUYẾT LẠNH, thơ Phạm Cao Hoàng, Vĩnh Điện phổ nhạc.

https://www.youtube.com/watch?v=EnwYBEN-iRw



Tối Thứ Bảy 29-4-2023 tại Phượng Mai Studio ở Quận Cam, một số bằng hữu đã đến dự đêm nhạc Trần Chí Phúc, chủ đề Tháng Tư – Sài Gòn – Vượt Biển – Đấu Tranh với những ca khúc anh đã sáng tác trong 44 năm qua kể từ năm 1979, mang niềm khắc khoải về quê nhà đã xa...
Có thể nói “Mekong:Life” giống như một bản trường ca, như một lời kêu gọi đầy xúc động, khẩn thiết để bảo vệ dòng sông Mekong.
Tối Thứ Bảy 15-4-2023 nhiều đồng hương vùng Dallas tiểu bang Texas đã đến dự đêm nhạc Sài Gòn Mơ Ngày Hội Ngộ, diễn ra tại phòng sinh hoạt của thương xá Asia Square Times, thưởng thức những ca khúc thương nhớ Sài Gòn, Vượt Biển của nhạc sĩ Trần Chí Phúc đến từ Nam Cali...
“Đất Khổ” lưu lạc ra nước ngoài sau năm 1975 và mãi đến thập niên 1990 mới có cơ hội trình chiếu tại Hoa Kỳ. Đây cũng là một phim chính được chiếu tại tại Đại hội Điện ảnh Việt Nam kỳ 8 – Viet Film Fest – do Hội Văn học Nghệ thuật Việt-Mỹ (VAALA) tổ chức năm 2015 ở Little Saigon, Nam California...
Nevermore được mở màn với khung cảnh một ngày xa xưa trong đêm tối u uẩn, với hình ảnh vũ công Elliot Hammans, mặc quần trắng xếp li và áo sơ mi tay phồng kiểu nhà thơ, đóng vai nhân vật chính, ngồi trên chiếc ghế bành làm bằng các thân thể người, hiện ra ủ rũ trong bóng tối ở cuối sân khấu. Người ta thấy hình ảnh của Hammans từ từ dâng lên, tạo ra một chiếc bóng ma quái lơ lửng trên bức tường sau sân khấu.
Điều gì đang xảy ra trong não và cơ thể khi chúng ta thưởng thức nghệ thuật? Đây là một câu hỏi đã nằm trong tâm trí của Anjan Chatterjee nhiều năm. Ông Anjan là giáo sư về thần kinh học, tâm lý học và kiến trúc tại Trường Pennsylvania (University of Pennsylvania). Tại đây, ông đã thành lập một trong những phòng thí nghiệm đầu tiên trên thế giới dành riêng cho khoa học về thần kinh và thẩm mỹ - Penn Center for Neuroaesthetics.
“Khi tôi muốn ca hát về tình yêu thì tình yêu lại biến thành đau khổ. Nhưng khi tôi chỉ muốn hát về đau khổ thì đau khổ lại hoá thành tình yêu”. – Franz Schubert.
Một buổi chiều tháng 3 năm 1994, có một thiếu phụ đến gõ cửa căn nhà gỗ của ông Vương Hồng Sển trên đường Nguyễn Thiện Thuật, Quận Bình Thạnh. Ngôi nhà gỗ lúc ấy còn rất đẹp, được chăm sóc kỹ lưỡng. Khi cô đến, ông Sển ra tiếp cô ở trong vườn phía trước nhà...
Đã qua thập niên thứ nhất của thế kỷ XXI, nền văn minh cơ khí vẫn liên tục phát triển với nhà cao tầng, đường cao tốc, phương tiện làm việc và sinh hoạt đều sử dụng máy móc, ảnh hưởng đến cuộc sống thường ngày của mọi người, tạo nên một nếp sống, nếp nghĩ phù hợp. Giữa bộn bề khói bụi, có ai lắng hồn nhớ lại một thuở thanh bình ngày xưa, nghĩ về cảnh “ hôm qua tát nước đầu đình…” “trên đồng cạn dưới đồng sâu, chồng cày vợ cấy con trâu đi bừa…” “Trời mưa trời gió, đem đó ra đơm, chạy về ăn cơm, chạy ra mất đó…?”
Có thể nói ai cũng có lần nói lái ở trong đời, đôi lúc chỉ vô tình thôi. Nếu bạn buột miệng nói “đi giữa trời nắng cực quá” hoặc khi đèn điện không sáng mà bạn nói “điện sao lu quá chừng”, người nghe sẽ cho là bạn nói tục, có oan cũng đành chịu vì, dù bạn không cố ý nhưng nắng cực, điện lu nói lái nghe tục thật. Tương tự như thế, hãy cẩn thận đừng nói dồn lại, dồn lên, đồn láo, đồn lầm…
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.