Hôm nay,  

Giới thiệu sách mới

08/06/202212:31:00(Xem: 4396)

Việt Báo trân trọng giới thiệu:


sixieme Livre 


VĂN TUYỂN 30

Tuyển tập truyện ngắn ĐẶNG MAI LAN

Biển Khơi – Normandie xuất bản lần thứ nhất tại Pháp 2022

 

Trình bày bìa: Đinh Trường Chinh

Ảnh tác giả: Lucie Ngô

Dàn Trang: Khuê Chi

 

Copyright © 2022 by Đặng Mai Lan

All rights reserved

ISBN # 9781435775596

 

"Văn Tuyển 30" được phát hành ngày 15/5, gồm những bài viết được tuyển chọn từ năm 1991, những bài điểm sách của văn hữu, và những sáng tác mới trong năm 2021 vừa qua. Một chu kỳ 30 năm cầm bút của Đặng Mai Lan. Các bạn có thể tìm mua sách theo link dẫn dưới đây:

 

https://www.lulu.com/fr/fr/shop/lan-đặng-mai/văn-tuyển-30/paperback/product-vedkp9.html?page=1&pageSize=4

 

***

 

Đặng Mai Lan: Trong nỗ lực chinh phục

 

Bên trong cốt lõi của nghệ thuật chữ nghĩa là sự chinh phục. Nhà văn viết là để chinh phục chính mình. Chinh phục cấu trúc đang nung nấu, chinh phục cảm xúc đang thúc giục, chinh phục trên trang giấy tất thảy những gì bất khả trong đời sống thực tế.

 

Những con chữ có khả năng chinh phục thường tẩm mùi tự tin của thử thách, nhưng cũng vang lên sự rung chạm đa chiều đủ phá vỡ những gì được cho là cân đối. Có cả vị đảo màu của sáng, tối, thực, hư. Chất tố đó, như Đặng Mai Lan định nghĩa, là "Có mà như không, xa mà gần, quen mà lạ, như tưởng từ hư không."

 

Văn phong Đặng Mai Lan chinh phục bằng dòng tuôn chảy lãng mạn nhưng không ủy mị, rả rích nhưng không lê thê, đầy nữ tính nhưng không ngập ngụa trong chịu đựng. Các nhân vật nữ trong truyện Đặng Mai Lan giữ vai trò chủ đạo, và tuy họ có "mơ mộng hóa, bi thảm hóa, và cả khổ nhục hóa" cuộc sống của họ, các người nữ ấy mang một siêu lực chung: đó là khả năng biết liên tục tự vấn, dám nhìn thẳng sự thật, đối diện cảm xúc, để rồi cuối cùng đủ thông suốt và can đảm để chấp nhận sự yếu mềm nhất thời của mình. Đến những đoạn tiếp giáp ấy, giữa cái ta ước-muốn và cái ta nên nhận-biết, chữ nghĩa Đặng Mai Lan bỗng trở nên mạnh mẽ, đầy sức chinh phục, như Wonder Woman trong giây phút cởi giày cao gót để choàng lên chiếc áo giáp có cánh, và khoác lên vũ khí thòng lọng có khả năng truy tầm sự thật từ bất cứ ai, ngay cả chính mình.

 

Chinh phục độc giả, không khó với một nhà văn nhạy bén. Chinh phục nhân vật, rất dễ dàng đối với một nhà văn dạn dày kinh nghiệm. Tuy nhiên chinh phục được từng con chữ bằng cách để chúng nhìn xuyên thấu chính mình, không phải là chuyện đơn giản. Dẫu hóa thân thành nhân vật nữ trong truyện, hay qua vai trò một phụ nữ viết lách trong đời thường, Đặng Mai Lan làm được và lần nào cũng khá thành công.

 

-- Lưu Diệu Vân

(3/2022)

 

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Chết Dưới Tay Trung Quốc lẽ ra là sách “gối đầu giường” cho các nhà lãnh đạo, chính trị gia trên thế giới nhưng bóng ma vòi bạch tuộc của Trung Quốc quá lớn, bao trùm lãnh thổ khắp mọi nơi… Dù có một trăm quyển sách như vậy cũng khó phá tan đám mây đen vần vũ đe dọa trên hành tinh con người. Hơn thế nữa, Trung Quốc trở thành miếng mồi ngon cho giới kinh doanh đầu cơ trục lợi, giới chính khách bị mua chuộc và lợi dụng cơ hội để xâm nhập, khuynh loát vào nội tình của các quốc gia nhằm dụ dỗ, tuyên truyền và phân hóa nội tình của mỗi nước. Với các nước nhược tiểu, Trung Quốc dùng thủ thuật “cây gậy và củ cà rốt (carrot and stick) trong chính sách đó “cây gậy” tượng trưng cho sự đe dọa trừng phạt, “củ cà rốt” tượng trưng cho quyền lợi, phần thưởng. Với các siêu cường, Trung Quốc xử dụng chính sách ve vãn (flirtation policy). Trò xảo quyệt, thủ đoạn chính trị nầy đã có từ thời kỳ mô tả trong Đông Châu Liệt Quốc, giai đoạn Xuân Thu, Chiến Quốc trước công nguyên trải qua năm trăm năm ở
Sau thời gian hành thiền tích cực, thiền sư Munindra đã quán được thế nào là lý vô ngã amatta. Ngài có thể giải thích bằng cách nào cánh cửa lục căn six sense doors có thể dẫn đến: nhãn sight, nhĩ sound, tỷ smell, thiệt taste, thân touch, ý thought mà chúng ta thường hiểu một cách sai lầm là ý niệm về cái “Tôi” (I). Bất cứ điều gì chúng ta thấy, đều không phải “tôi” (not I), không phải “là tôi” (not me), không phải là đàn ông và cũng không phải là đàn bà.
Nay, giữa mùa dịch Covid-19 từ Trung Cộng lây lan sang xứ tạm dung Hoa Kỳ, bạn già cà-phê-cà-pháo không còn gặp nhau tán gẫu, đấu láo, ngoan ngoãn tự nguyện cấm túc. Đọc hết các tác phẩm của bạn văn gởi tặng. Xem TV mãi toàn tin chết chóc. Tờ báo đã hoàn tất nhưng tạm ngưng phát hành, không biết làm gì cho khuây khỏa nên viết. Trong nỗi cô đơn, đọc lại Trăm Năm Cô Đơn bởi tựa đề hay quá, thích nghi với hiện tại. Chỉ vài tuần cô đơn cảm thấy chán ơi là chán, thử tưởng tượng cả thế kỷ mà đời người có mấy ai đại thọ được như vậy.
Theo Thiền sư Munindra (1915- 2003), tỉnh thức không phải là điều huyền bí nhưng đó là một một trạng thái bình thường mà chúng ta ai cững có thể thực hiện được bất cứ lúc nào hết.
Tôi ghi câu chuyện này là truyện dài. Có thể. Nó không phải là mẫu chuyện viết (kể) thông thường như những mẫu truyện dài khác, có lớp lang, thứ tự theo từng mốc thời gian, của một số nhân vật trong đời sống. T
Sau 5 lần tổ chức tại nhiều địa điểm khác nhau, buổi sinh hoạt Có Mặt Cho Nhau Lần thứ 6 đã quay lại với thành phố San Jose vào buổi chiều ngày 22 tháng 2 năm 2020, tại chùa Phổ Từ (17327 Meekland Ave. Hayward, CA 94541).
Trong cuộc đời thường, chữ làm vui nhau mà cũng làm đau nhau. Giận, lấy chữ mà giận. Thù, lấy chữ mà thù. Yêu, cần chữ để yêu. Nhớ nhung cũng phải có chữ mà nhớ. Lắm lúc, thêm một chữ thì chia lìa, bớt một chữ mà đoàn tụ. Chữ quấn quýt quanh ta không rời.
Xin kết bài giới thiệu này bằng 4 câu thơ sau của bài KHÔNG ĐỀ 9, mà có thể nhà thơ Trần Bát Nhã muốn nói lên cái tâm trạng như thế: Kiếm khách giang hồ xin tuyệt tích / Thân thế từ nay áng mây trôi / Viễn ly hát khúc anh hùng tận / Vạn lý cô thân bất khứ hồi


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.