Hôm nay,  

MAI

21/03/202420:21:00(Xem: 9963)
432617357_10225358733335486_7092119854917400557_n
Mai - Khởi chiếu ở các rạp Hoa Kỳ, Canada và Châu Âu từ ngày 22/3.


Nếu nói một cách ngắn gọn nhất, thì tui sẽ nói như thế này: Hình như Mai là cuốn phim Việt Nam hay nhất với tui từ trước đến giờ thì phải.
Còn nếu nói dài thì nói luôn là tui coi phim Việt Nam không nhiều. Hồi nhỏ không có gì coi thì tivi chiếu gì coi đó, trong đó có phim VN. Sao mà nó cứ chầm chậm, lây lất. Ngột ngạt. Nặng nề.

Đến lúc diễn viên có thể nói nhanh hơn một chút, cuộc sống chuyển động lẹ hơn một chút, thì tui lại thấy sao những gì mà người ta nói, người ta làm, người ta sống cứ như ở một thế giới nào đó mà tui không tồn tại, nó cứ giả giả gượng gượng như "plastic".

Rồi thì cũng đến lúc tui được xem nhiều cuốn phim Việt Nam hay ho hơn, tử tế hơn trong các lần VAALA tổ chức Đại hội điện ảnh Việt Film Fest. Nhưng bàng bạc trong đó, vẫn cứ thấy lẩn quẩn một nỗi gì khó diễn tả lắm. ‘Bi ơi, đừng sợ!’ (mặc dù tui coi tui sợ muốn chết), ‘Trăng nơi đáy giếng’, ‘Song Lang’,… nhiều quá không nhớ hết tựa…

ngoc lan
Ngọc Lan và Nguyễn Trường tại buổi Premiere phim MAI
ở rạp Regal, Irvine Spectrum, 20/3/24. Ảnh: Ngọc Lan

‘Mai’ thu hút tui từ cảnh đầu tiên, lúc Mai kéo vali vào chung cư, ngước nhìn cái cầu thang mình phải bước lên và vượt ra khỏi các ô cửa chất chồng của bao tầng cao là một khoảng trời, đủ nhỏ, tối thui!

Mai kéo theo hành trang mình, không nhiều, nhưng lỉnh kỉnh, đi qua những nhếch nhác chen trong tiếng vợ chửi chồng, mẹ quát con, hàng xóm gấu ó, cùng những mắt nhìn soi mói không cần che đậy. Tất cả đều là sự hiện diện cho một thứ mà tui gọi là cuộc đời của chốn bình dân.

Tui đi theo Mai để nhìn cuộc sống diễn ra như là chính nó, nghĩa là tui thấy đâu đó cái ồn ào, nhiều chuyện của khu xóm tui từng ở, thấy đâu đó bóng dáng bạn bè, người quen mình đang bươn chải trong cuộc mưu sinh dưới nhiều màu sắc. Và đằng sau mỗi ánh mắt, nụ cười, gương mặt dịu dàng hay đành hanh, giọng nói ngọt ngào hay chua ngoa… là những câu chuyện đời không đụng hàng, không giống ai.

Tui đi theo Mai để nhìn thấy nhân tình thế thái diễn ra như là chính nó, không cần lên gân, không cần rao giảng, không cần make-up. Có thể ai đó cho rằng tình yêu giữa Mai và Sâu là không thật, hay được thi vị hóa, lý tưởng hóa. Nhưng với tui, tui lại thấy nó thật, thật như nhân vật Sâu đã nói “Yêu đâu có ai khôn đâu” 🙂 Nghĩa là chả có một công thức hay khuôn mẫu nào cho tình yêu. Người tỉnh táo bên ngoài nhìn vào có thể thấy những ngu dại, những chông chênh, khập khiểng, không tương lai của 1 cuộc tình. Nhưng người trong cuộc lại khác. Vì yêu, họ có thể làm được những điều chính họ cũng không nghĩ đến.

Có thể ai đó nói mẹ Sâu tráo trở quá, gia đình Sâu ác quá khi bằng mọi cách đào bới cuộc đời Mai, phơi bày nó ra một cách trần trụi trước mặt Sâu – người yêu Mai, và Bình Minh – con gái Mai, chỉ vì mục đích muốn họ phải chia tay. Nhưng với tui, tui lại thấy đó là cách vùng vẫy, chống trả quyết liệt đến cùng cực của một thứ mang tên tình thương của các bậc cha mẹ dành cho núm ruột của mình. Con cái trong mắt họ luôn như những con thỏ ngơ ngác, sẽ luôn va vấp, sẽ luôn bị dối lừa, nên họ - những bậc sinh thành, tự lúc nào, luôn khoác lên mình thiên chức phải biến thành hổ báo để bảo vệ đàn con. Mà không hề biết rằng bên ngoài nó lành lặn thật đấy, nhưng bên trong, trái tim nó tơi bời, rách mướp! Vết thương đó, những đứa con phải tự tìm cách chữa lành cho chính mình.
Tui đi theo Mai để bàng hoàng nhìn ra cái ê chề đến tàn khốc khi một người cha có thể vì tiền mà chấp nhận bán đứa con gái vừa lớn của mình cho nhà chứa. Rồi cũng vì tiền, ông lại một lần nữa bán Mai đi bằng cách kể ra quá khứ ‘làm đĩ’ của con gái mình trước mặt gia đình Sâu, mà quên kể rằng chính ông đã đẩy Mai vào chốn ấy ra sao. Cuộc đời thật liệu có khốn nạn như vậy không? Với tui, câu trả lời là không. Bởi, cuộc đời thật nó khốn nạn hơn như thế!
Tui đi theo Mai để được nghe mẹ Sâu hát bài ca mà nhiều bậc cha mẹ thuộc lòng "Tao đã hi sinh vì ai? Cả thanh xuân tao không dám yêu ai, không dám đến với ai, là vì ai? Hãy trả lại thanh xuân cho tao!” Phải chăng tất cả những đứa con đều mong chờ điều đó, đòi hỏi điều đó? Câu Sâu trả lời mẹ: "Mẹ, con có yêu cầu mẹ làm như vậy không? Con có đòi hỏi thanh xuân của mẹ không? Sao phải bắt con chịu trách nhiệm?" có phải là điều đứa con nào cũng dám nói ra?

Tui đi theo Mai, để có lúc ngỡ rằng, lúc Mai quyết định “Đánh” – đánh bầm dập cái đứa làm chung luôn bắt nạt mà lâu nay Mai nín nhịn. Đánh bằng mồm những đứa hàng xóm xấu tính xấu nết. Và kéo theo Sâu đi tìm một nơi nào không ai biết đến họ để mà được bên nhau sống tiếp cuộc đời còn lại – là đã kết thúc phim, là một kết thúc đẹp, khi đọng trên khuôn mặt của Mai, của Sâu là nét rạng ngời hạnh phúc, trên chiếc xe thong dong giữa bao la đất trời.
Nhưng, Mai sẽ không còn là đời thật nữa nếu kết thúc ở đó.

Mạch chuyện của Mai, với tui, đã được kết cấu chặt chẽ, liền mạch từ đầu đến cuối. Cái kết chuyện làm tui bâng khuâng. Nụ cười ấm áp của Mai chào tạm biệt Sâu, vợ Sâu, mẹ Sâu. Để rồi khi cửa xe đóng lại. Mai nhìn về phía trước. Và khóc. Những giọt nước mắt chấm dứt quãng thời gian đã chờ đợi – trong âm thầm. Con đường Mai đi tiếp, với tui, đã nhẹ nhàng hơn, bởi không còn phải kéo theo những cồng kềnh, lỉnh kỉnh. Và, không còn là ngột ngạt của ô cửa chồng ô cửa, trên cao, tối thui một góc trời. Mà, phía trước của Mai, là cả một bầu trời, sáng trưng.

20240320_194838
Buổi công chiếu phim Mai tại rạp Regal, Irvine, California, 20/03. Ảnh: Nina Lê
Tui thích nét diễn của Mai, của ba Mai, của Sâu, của mẹ Sâu, và của cả Bình Minh.

Tui thích cảnh Mai hiện tại lần dò, nhìn ngắm, nghiền ngẫm Mai của quá khứ thật xa và quá khứ thật gần.

Có thể ai đó sẽ cảm thấy lạ khi nghe cách nói chuyện, cách xưng hô trong phim. Nhưng ngôn từ khi nhân loại đã bắt đầu làm quen với AI rồi thì phải chịu khó mà nghe và ráng mà hiểu, chứ quay lại cách nói của thời Hồ Biểu Chánh hay Tự Lực Văn Đoàn, thiên hạ tưởng mình đóng phim cổ trang.

Cuối cùng, tui xem Mai, cảm nhận Mai bằng những trải nghiệm của riêng tui. Và tui viết ra bằng lăng kính của riêng mình. Bạn đồng ý hay không đồng ý, là cảm nhận của riêng bạn. Nếu chưa xem, đừng có ý kiến, hãy nhấn vào poster dưới đây để tìm rạp gần nhà, xem xong hẳn bàn.

Ngọc Lan



Mai schedule
Mai - Khởi chiếu ở các rạp Hoa Kỳ, Canada và Châu Âu từ ngày 22/3. Xem các địa điểm trên để tìm rạp chiếu phim Mai gần nhà.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Trong hồi ký, Bejarano kể rằng việc bà được cứu bởi các binh sĩ Hoa Kỳ là những người đã cho bà cây đàn accordion, mà bà đã chơi vào ngày binh sĩ Mỹ và những người sống sót của trại tập trung nhảy múa chung quanh tấm hình bị đốt cháy của Adolf Hitler để ăn mừng Đồng Minh chiến thắng Đức Quốc Xã. Bejarano đã di cư tới Do Thái sau chiến tranh và lập gia đình với Nissim Bejarano. Cặp vợ chồng này có 2 người con, Edna và Joram, trước khi trở về Đức vào năm 1960. Sau một lần nữa chống chủ nghĩa bài Do Thái công khai, Bejarano quyết định hoạt động chính trị, đồng sáng lập Ủy Ban Auschwitz vào năm 1986 để giúp những người sống sót nền tảng cho những câu chuyện của họ.
Steven Spielberg, người viết truyện mà bộ phim “The Goonies” dựa vào đó để đóng, nói với Variety rằng Donner là “thiên tài về rất nhiều thể loại.” “Ở trong quỹ đạo của ông ấy giống như đi chơi với người huấn luyện yêu thích của bạn, giáo sư thông minh, nhà động viên quyết liệt, người bạn đáng mến nhất, đồng minh trung thành nhất, và – dĩ nhiên – Goonie vĩ đại nhất,” theo Ông Spielberg cho biết. Sinh tại Quận Bronx, New York, Donner đã bắt đầu vào ngành truyền hình vào đầu thập niên 1960s, với nhiều uy tín gồm loạt phim “The Twilight Zone” và phim kinh dị tình báo “The Man From Uncle.” Nhưng phải đợi đến giữa thập niên 1970s ông mới ghi dấu ấn tại Hollywood. Tác phẩm “Superman” năm 1978 của ông với sự tham gia của ngôi sao Christopher Reeve thường được xem như là phim siêu anh hùng hiện đại đầu tiên.
Spears đã chỉ trích cách mà gia đình của cô, gồm cha cô là ông Jamie Spears, đã hành xử quyền giám quản đối với cô và phản ứng với những quan ngại của cô về việc chăm sóc của cô. “Gia đình tôi đã chẳng làm điều gì cả,” theo cô nói. “Bất cứ điều gì xảy ra đối với tôi cũng phải được chấp thuận bởi cha tôi… ông là người chấp thuận mọi thứ. Cả gia đình tôi đã không làm gì cả.”
SANTA ANA - Đại Hội Điện Ảnh Việt Nam Quốc Tế (Viet Film Fest) hiện đang trình chiếu loạt phim ngắn đoạt giải mang chủ đề “Cùng Dưới Mái Nhà” (“Under the Same Roof”) trên mạng online miễn phí tại trang nhà https://vietfilmfest.eventive.org/welcome cho đến hết ngày 30 tháng 6, 2021. Loạt phim ngắn bao gồm các phim Ngày Giỗ (The Anniversary) của Hàm Trần, Hiếu của Richard Văn, Chez Moi (My Home) của Phương Mai Nguyễn, Like Mother, Like Daughter của Kady Lê, Xe Tải Của Bố (My Father’s Truck) của Mauricio Osaki,và Walk Run Cha-Cha của Laura Nix. Các phim này đã từng đoạt giải ở Viet Film Fest hoặc ở các đại hội điện ảnh quốc tế.
Sau màn ra mắt ấn tượng tại 19 rạp vào cuối tuần dịp Lễ Memorial Day, lọt vào “Top 10” phim mới phát hành đạt doanh thu phòng vé cao nhất tại Hoa Kỳ, và xếp thứ nhất xét theo doanh thu trung bình mỗi rạp, Bố Già (Dad, I'm Sorry) đã vượt mốc 1 triệu USD chỉ sau ba kỳ nghỉ cuối tuần, trở thành phim Việt Nam đầu tiên trong lịch sử đạt mức doanh thu phòng vé này tại Hoa Kỳ.
Lần đầu gặp anh Trường Hải năm 1982 tại Calgary Canada, lúc đó anh qua trình diễn mấy ca khúc phổ từ thơ Nguyễn Chí Thiện Tiếng Vọng Từ Đáy Vực. Lần thứ nhì tại Quận Cam, cuối tháng 11 năm 2014 để phỏng vấn viết bài về anh. Mời đọc để tưởng nhớ ca nhạc sĩ Trường Hải vừa từ giã nhân thế sáng ngày 11 tháng 6 năm 2021 tại Nam California, Hoa Kỳ, hưởng thọ 83 tuổi.
Có những tiếng hát và lời ca mà chỉ cần một lần nghe qua cũng đủ cho dư âm của nó đọng lại tận đáy sâu của ký ức và lòng mình. Trong số đó, đối với tôi nó chính là tiếng hát của người nữ ca sĩ Thu Vàng.
Chỉ với 19 rạp, Bố Già (Dad, I'm Sorry) gây chú ý khi lọt top 10 phim đạt doanh thu phòng vé cao nhất Hoa Kỳ dành cho các bộ phim mới phát hành vào cuối tuần dịp Lễ Memorial Day năm nay, và xếp hạng nhất xét theo doanh thu trung bình mỗi rạp
Cái tên Trung Nghĩa Tây Ban Cầm được giới yêu nhạc biết tới từ cuốn Cassette đầu tiên phát hành ở hải ngoải năm 1976 là cuốn Khi Tôi Về với tiếng hát Khánh Ly và một cây đàn ghi ta Trung Nghĩa.
Nhận được tin buồn, Nhà Nghiên Cứu Gốm Sứ và Nhà Sưu Tập Mỹ Thuật Trống Đồng Phan Quốc Sơn, đã từ trần ngày 18/5/2021 tại tự gia ở Quận Cam. Việt Báo cùng toàn thể thân hữu gần xa xin chia buồn cùng chị Monique Lâm và tang quyến. Đồng Kính Phân Ưu: Kiều Chinh, Trần Dạ Từ-Nhã Ca, Nguyễn Xuân Nghĩa, Phan Tấn Hải, Khánh Trường, Trịnh Y Thư, Trần Hạnh, Phạm Việt Cường, Phạm Phú Minh, Phạm Quốc Bảo, Nguyên Khai, Ann Phong, Huỳnh Hữu Ủy, Nguyễn Việt Hùng, Cao Bá Minh, Nguyễn Đồng-Nguyễn Thị Hợp, Hồ Thành Đức, Nguyễn Đình Thuần, Đặng Phú Phong, Bích Huyền, Nguyễn Thanh, Adam Hồ, Trịnh Thanh Thủy, Nguyễn Tú A, Trần Duy Đức, Lê Quang Hào, Vũ Quí Hạo Nhiên-Y Sa, Hòa Bình
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.