Hôm nay,  

Hiền Sĩ

17/10/202309:15:00(Xem: 3219)
Tôn giáo

Tuệ Sĩ

Đã toan viết rồi lại thôi đến mấy lần, viết gì đây bây giờ? Nào đâu phải là chuyện hí luận chữ nghĩa hay phù phiếm văn chương? Viết gì đây khi mình không thể nào thấy hết tầm vóc của ngài về: Pháp học, pháp hành, trí huệ, bản lãnh, khí phách, đức hạnh, công phu… Trí huệ của ngài như biển rộng núi cao. Đức hạnh của ngài thanh tịnh như pha lê; tín tâm và tinh thần vô úy như kim cang bất hoại. Ngài như đóa hoa sen trong tâm tưởng của hàng tứ chúng. Ngài là tòng lâm thạch trụ, là long tượng của Phật giáo Việt Nam.
    Tự biết mình quá hèn kém, mê mờ ngu si nhưng lòng ngưỡng mộ, tâm kính ngưỡng thì không biết bày tỏ ra sao nên đành mượn những dòng chữ thô sơ để làm phương tiện thổ lộ. Cũng vì bất tài vô tướng và bạc nhược nên chỉ còn có cách duy nhất là mượn văn tự để tỏ lòng tôn kính bậc tôn sư.
    Nhớ năm xưa khi cuộc chiến tương tàn chấm dứt, tiếng là thống nhất nhưng nước non tan nát, lòng người ly tán, loạn lạc tràn lan, khủng bố dữ dội, đời sống cùng quẫn kiệt quệ. Mọi người đành vượt biên đi tìm một vùng đất khác để sống. Nhiều người cũng khuyên ngài ra đi nhưng ngài nhất định ở lại. Lúc bấy giờ ngài chỉ là ông thầy tu còn rất trẻ nhưng tư tưởng của ngài rất lớn, tấm lòng rất quảng đại từ bi, sự can đảm của ngài không cần phải nói nữa. Ngài nói: “Thầy ở lại với các con”, chỉ một lời nhẹ nhàng nhưng chứa đựng cả tấm lòng đại bi. Ngài làm đúng như lời đã nói, chấp nhận ở lại với tứ chúng đang trong cơn cùng khốn ly loạn đau thương của xứ sở. Nếu như Bồ tát Địa Tạng Vương đi vào địa ngục thì ngài ở lại cũng là vào “địa ngục trần gian” vậy. Tâm từ của ngài biết viết sao cho đủ đây? Chữ nghĩa vô phương, miệng lưỡi cũng không sao nói hết được! Những năm tháng cả dân tộc đói nghèo cùng quẫn, quốc gia tụt hậu, đời sống tâm linh hoàn toàn bị phế bỏ và cấm kỵ… Ngài chống gậy trúc lên đường. Ngài dựng lập những gì đã đổ, phục hoạt những gì bị phá hoại… và ngài bị tù tội, thậm chí mang trên thân cái án tử hình. Đọc những bài thơ trong tù ngục của ngài mới thấm thía thân phận con người trong vòng lao lý và càng thấy tôn kính ngưỡng mộ hơn. Ngồi trong ngục thất, mang cái án tử hình ngài gõ ngón tay lên tường rêu mà nhìn xem thế sự xoay vần.
    Rồi những năm tháng sau khi hòa thượng tăng thống Thích Quảng Độ tịch, con thuyền giáo hội lại lần nữa tròng trành. Ngài phụng mệnh thọ ấn truyền thừa đứng ra gánh vác trọng trách nặng nề và nguy hiểm. Thật sự mà nói thì cái danh vị “ Tăng thống”, “ Xử lý thường vụ viện”… chỉ là hư danh nhưng thật nguy hiểm vì thế lực chính trị thế tục luôn tìm mọi cách đánh phá, mạ lỵ, bôi nhọ, hãm hại… Cái danh vị hão huyền ấy chỉ mang họa vào thân chứ chẳng lợi lạc gì, tuy nhiên bậc Bồ tát thì sá gì chuyện lợi lạc hay hiểm nguy. Bậc Bồ tát xem danh vị, danh văn lợi dưỡng như dép rách, gạch bể ngói vụn. Ngài đương thân thọ ấn đứng ra gánh vác trách nhiệm là vì đại chúng, vì cơ đồ và tương lai của Phật giáo Việt Nam. Những thế lực chính trị thế tục đánh phá đã đành, ngay cả trong nội bộ cũng tranh giành lũng đoạn hòng mưu đoạt cái danh vị ấy. Vi trùng nội thân trong giáo hội gây ra phân chia, cắt xẻ, mưu lập cát cứ cũng vì danh văn lợi dưỡng rắp tâm tranh ngôi đoạt vị , ra sức lập những thứ trá hình để tự xưng tiếm xưng. Ngài vẫn ẩn nhẫn trong am nhưng tín tâm không suy suyển, tinh thần kiên cố bất suy. Giáo hội truyền thừa vẫn âm thầm hoạt động phục hoạt bất chấp mọi khó khăn bủa vây, bất chấp mọi âm mưu đánh phá từ ngoài vào hay từ trong ra.
    Từ Thị Ngạn am, thanh âm những khúc giao hưởng vẫn văng vẳng vang vọng khắp đất trời, tiếng đàn piano thánh thót bay cao bay xa thượng cúng dường hạ hóa chúng sanh. Ngón đàn trác tuyệt, những vần thơ vô cùng đẹp khiến người đời phải thảng thốt: “ Đại sư hãy làm thơ nữa đi” (Bùi Giáng). Những trước tác luận giải kinh sách triết học của ngài quả thật không phải ai cũng đủ sức đọc, đủ sức hiểu.
    Ngài ngồi đó gầy gò trong bộ áo lam, ngài như cây sậy nhưng bão dông không thể quật ngã. Ngài là bậc thượng sĩ : “… bần tiện bất năng di uy vũ bất năng khuất”. Ngài là tay nghệ sĩ tài hoa với những ngón đàn vi diệu giữa đêm trường. Ngài là bậc hiền sĩ, những gì ngài viết ra phải hàng trung căn và thượng căn mới kham nổi. Ngài là bậc thiền sư mà hành trạng không phải người nào cũng hiểu và theo kịp, ngay cả pháp lữ cũng không mấy người thấy hết tầm vóc của ngài. Ngài nối tiếp công việc dịch kinh dang dở của hội đồng dịch kinh trước kia, dưới sự chỉ đạo và điều hành của ngài hội đồng phiên dịch đã hoàn thành bộ Thanh Văn tạng, một phần trong bộ đại tạng kinh tiếng Việt. Bộ Thanh Văn Tạng đã dịch xong và ấn hành gởi đi khắp các chùa Việt. Đây là công trình lớn và đầy ý nghĩa. Công trình phiên dịch kinh đòi hỏi năng lực trí huệ, trình độ văn hóa, công sức, tâm huyết của ngài và cả hội đồng. Bộ Thanh Văn Tạng đã hòan thành, mang lại niềm hoan hỷ lớn cho cả bốn chúng, là cơ sở để tu học, đọc tụng, tham khảo, tra cứu, lưu truyền cho hậu thế…
    Có một điều rất đáng buồn là việc lớn như thế, quan trọng như thế, lợi lạc to lớn và dài lâu như thế mà ở Việt Nam với cả trăm cơ quan báo chí truyền thông Phật giáo không hề đề cập đến, dù chỉ là một dòng tin tức vắn tắt. Bộ Thanh Văn Tạng được phiên dịch, ấn hành và cúng dường khắp nơi trên thế giới nhưng ở Việt Nam thì không ai hay biết! Những người con Phật có thể bất đồng chính kiến, bất hòa kiến giải… nhưng chí ít việc dịch và in kinh Phật thì cũng nên hoan hỷ mới phải! Thế mới biết lòng người thật khó hiểu, cùng xưng con Phật, cùng hình tướng như nhau nhưng lòng dạ tâm tánh chẳng như nhau. Qua sự im lặng trước việc phiên dịch và ấn hành bộ Thanh Văn Tạng, thử đọc lại “Thư gởi tăng sinh thừa Thiên – Huế” của ngài lại càng thấy xót xa và thống thiết như thế nào!
    Phật giáo Việt Nam hiện nay quả thật cần một cuộc đại phẩu thuật để cắt bỏ những ung bứu, u nhọt, thịt thừa...Cần gỡ bỏ những thứ cấy ghép tà vạy trên thân, cần thuốc đặc trị để điều trị những vết thương lở loét và những loại độc trùng nội thân, virus từ bên ngoài. Phật giáo Việt Nam hiện nay toàn hình tướng màu mè, âm thanh rền rang, toàn đại ngôn sáo ngữ mà thực chất không có bấy nhiêu. Tương lai Phật giáo Việt Nam thật đáng ngại, tiền đồ giáo hội dân lập cũng đầy gian nan thử thách. Ngài là bậc long tượng, là tòng lâm thạch trụ nhưng sách cũng có câu: “ Mãnh hổ nan địch quần hồ”, bao nhiêu chia chẻ, phân tán, xâu xé, tranh đoạt… từ bên trong; bao nhiêu cô lập, cấm bế, mạ lỵ, hạn chế sinh hoạt, cản trở sự phục hoạt từ bên ngoài… Ngài nay cũng đã cao niên, sức khỏe cũng đã suy, trên trước ngài còn có những bậc long tượng khác nhưng dưới sau ngài thì chưa thấy ai. Cơ đồ của giáo hội dân lập, tương lai của Phật giáo Việtn Nam quả thật đáng để lo ngại lắm thay.
    Cầu mong chư Phật, chư bồ tát, chư hiền thánh gia hộ cho ngài pháp thể khinh an, diên thọ tăng long để phục hoạt giáo hội, dẫn dắt hàng tứ chúng, phục quang Phật Việt.
 

– Tiểu Lục Thần Phong

(Ất Lăng thành, 0923)

Ban Trị Sự PGHH Miền Nam California trân trọng tổ chức lễ tưởng niệm ngày Đức Huỳnh Giáo Chủ Thọ Nạn tại Đốc Vàng vào lúc 10 giờ sáng Chủ nhật, ngày 12 tháng 4 năm 2026, nhằm ngày 25 tháng 2 ÂL năm Bính Ngọ, tại Hội quán PGHH số 2114 W. McFadden Ave. Santa Ana CA 92704. Trong không khí trang nghiêm, chương trình được bắt đầu với lễ chào quốc kỳ Việt Nam Cộng Hòa và Hoa Kỳ cùng phút mặc niệm để tưởng nhớ các bậc tiền nhân đã có công dựng nước và giữ nước.
Sáng Chúa nhật, giữa quảng trường Thánh Phêrô, Đức Giáo hoàng Lêô XIV đứng trước muôn ngàn tín hữu cất tiếng kêu gọi nhân loại hãy từ bỏ mọi khát vọng tranh chấp, thống trị và quyền lực. Lời nói ấy gởi đến toàn thế giới, nhưng ai cũng hiểu đang nói đến một người. Ông ta đã nghe thấy. Không bao lâu sau, Donald Trump lên Truth Social trả đũa bằng một bài công kích gay gắt. Trump viết rằng Đức Giáo Hoàng Leo “yếu đuối” trong vấn đề tội phạm, “tệ hại” về chính sách đối ngoại; lại còn “chiều theo phe cực tả”; và không biết ơn vì được bầu chọn. Trump quả quyết rằng “nếu không có Trump ở Nhà Trắng thì Leo đã chẳng có mặt trong Tòa Thánh Vatican”. Nói cách khác, tổng thống Mỹ đã xử sự như thể ngôi vị giáo hoàng là cái đuôi nối dài của cuộc bầu cử tổng thống Mỹ 2024, chứ không phải kết quả của một cơ chế hoàn toàn khác, vượt ra ngoài thăm dò, khẩu hiệu và chiến dịch vận động. Không dừng ở đó, Trump đưa lên thêm một hình ảnh do AI vẽ: hình ảnh bản thân Trump như hình tượng đấng cứu thế...
Pháp hội do thầy Hằng Trường hướng dẫn, được tổ chức thành công tại Orange County, nơi được xem là thủ phủ của người Việt tị nạn. Tháng Tư, với nhiều người Việt xa xứ, là tháng gợi lại những ký ức đau buồn nhất của một cuộc bỏ nước ra đi để tìm tự do và tương lai cho con cháu. Trong bối cảnh ấy, một pháp hội hướng con người về sự bình an nội tâm lại càng mang ý nghĩa riêng. Pháp Hội Mandala Quán Âm chú trọng vào ba điều cốt yếu: nuôi dưỡng bình an nội tâm, sống chánh niệm trong đời sống hằng ngày, và nuôi lớn tình thương cùng sự hiểu biết vượt qua mọi ranh giới. Đó không chỉ là một sinh hoạt tôn giáo, mà còn là một không gian an lành, đầy năng lượng, để con người ngồi lại, thở sâu, và nhìn vào chính mình.
Dù bản thân là một tín đồ Cao Đài và cũng là một Phật tử, nhưng tôi có rất nhiều bạn bè bên Phật Giáo Hòa Hảo (PGHH), và tôi cũng từng tìm hiểu, đọc được rất nhiều bài Sấm giảng quý giá của Đức Thầy mà tôi vô cùng cảm kích, tâm niệm học theo. Nhưng hôm nay Chúa Nhật, 05 tháng 04, 2026, là lần đầu tiên tôi tham dự một buổi lễ do tín đồ PGHH tổ chức tại San Jose, California. Đi cùng tôi có chị Mỹ Thanh, phu nhân của nhà văn Chinh Nguyên cố Chủ Tịch Văn Thơ Lạc Việt, và nhà thơ Minh Thúy Thành Nội. Chúng tôi được chào đón thân thiện từ ngoài cửa, và mọi người khách đều được gắn cho một huy hiệu hoa sen trắng PGHH đẹp vô cùng.
Tháng 4, nhớ lại một thời lênh đênh trên sóng cả Thái Bình. Ai từng trải nghiệm những giây phút sinh-tử hãi hùng ấy, còn nhớ chăng, vì sao ta được an ổn và còn được hít thở không khí tự do hôm nay?
Thiền viện Sùng Nghiêm hôm Chủ Nhật 22/3/2026 đã trang nghiêm và xúc động khi Ni sư Chân Thiền tuyên bố sẽ về hưu và bàn giao mọi việc cho các Ni sư và Thiền sinh. Tuy nhiên, Ni sư Chân Thiền nói, hoằng pháp là sự nghiệp trọn đời của tu sĩ, nên Ni sư sẽ vẫn thực hiện các buổi độc tham (tham vấn về Thiền trực tiếp) trong khi sức khỏe còn cho phép. Sau đó cũng là buổi lễ cầu siêu cho nhà văn Nguyễn Thị Mắt Nâu, người vừa từ trần trong khi du lịch Singapore về trụy tim bất ngờ.
Tôi đứng ngẩn ngơ trước ngọn tháp dát vàng cao ngất tại một ngôi chùa rất nổi tiếng ở ngoại ô Sài Gòn. Cách đây hơn 40 năm, trong trí nhớ của tôi, nơi đây là một ngôi chùa nhỏ bé, lụp xụp, trên một ngọn núi đá khô cằn. Anh sinh viên năm thứ nhất, là tôi, hay đạp xe đến vào mỗi cuối tuần để viếng ngôi chùa nghèo, để nhìn một không gian hãy còn hoang sơ trải dài trước mắt.
Để phổ biến rộng rãi đến quý đồng hương cũng như quý Phật tử về Pháp Hội MANDALA QUÁN ÂM Ngàn Tay Quán Âm Tiếp Dẫn Chúng Sinh, sẽ được tổ chức vào các ngày Thứ Sáu, Thứ Bảy và Chủ Nhật: 3,4,5 tháng 4 năm 2026 tại Anaheim Convention Center số 800 W.Katella, Ave., Anaheim, CA 92802.
Những người áo nâu bao lớp trước đã lần lượt xuống núi, rồi khuất núi. Một lão tăng đã trải hơn nửa thế kỷ ẩn dật trên ngôi chùa cổ đồi cao ấy, cũng vừa khuất núi. Còn nhớ ngày nào cùng dẫm sương lam, đội mây trắng, sớm trì chú thiêng, chiều tụng Kim Cang Bát-nhã, tâm ban đầu thanh khiết cam lộ sương.
Ban Trị sự Phật Giáo Hòa Hảo/Miền Nam California đã trang trọng tổ chức buổi tiệc Tân Xuân Bính Ngọ năm 2026, vào lúc 10 giờ sáng Chủ nhật ngày 22 tháng 02 năm 2026, nhằm ngày mùng 6 Tết Bính Ngọ tại Hội quán PGHH, số 2114 W. McFadden Ave. Santa Ana, CA 92704. Đồng đạo MC Duyên Lê giới thiệu cô Hằng Nga, Trưởng ban tổ chức chào mừng quan khách và đồng đạo và khai mạc buổi tiệc Tân Xuân. Ông Nguyễn Đắc Thành, Phó Hội Trưởng Nội Vụ, đảm trách phần nghi thức tôn giáo PGHH. Đồng đạo Trần Văn Tài, Hội Trưởng Ban Trị Sự PGHH/Nam California, hướng dẫn quý trưởng lão lên hành lễ trước ngôi Tam Bảo.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.