Hôm nay,  

HỒI ĐÓ CÒN TRẺ

19/08/202200:00:00(Xem: 6483)
 
Ngoài đường trời nóng, nắng chang chang.

Trong tiệm nóng, quạt máy chạy ồ ồ.

Tiếng cười giỡn, tiếng đồ nghề đụng nhau lóc cóc, tiếng ghế kéo sột soạt.

Kim xề lại bên chị Ngà, tay vuốt tóc, miệng thở ra, rên:

- Hơơơơ... chán quá chị Ngà ơi. Em muốn bỏ nghề nầy cho rồi. Chị có thuốc nhức đầu hông cho em viên.

Chị Ngà ngước lên, nhăn mày:

- Sao vậy? nhức đầu hả? sao ngày nào chị cũng nghe Kim than nhức đầu. Có bịnh gì hông?

Kim thở dài:

- Đâu biết có bịnh gì hông. Ngày nào cũng đi làm thành ra đâu biết có bịnh gì hông.

Chị Ngà lục lục trong tủ, lấy hộp thuốc ra, vặn tới vặn lui, bực bội:

- Ai mà chế tạo ra cái nắp nầy khó mở thấy mồ. Nói là cách an toàn cho con nít hổng mở được. Hứ! mình mở còn hổng được, nói chi con nít?

Tuấn đằng kia nói vói qua:

- Ậy. Thế mà chị cứ giao cho con nít đi, nó sẽ mở ra liền một khi. Đưa đây em mở cho. Nà…y, chị phải vừa ấn xuống vừa xoay... đây nầy, có chữ viết dặn rõ ràng, không đọc rồi làm không đúng rồi thì ỏm tỏi lên, thế mới chết chứ... đây nầy, cần mấy chục viên?

Kim vừa lấy hộp thuốc vừa nạt:

- Đưa đây, hai viên. Vô duyên. Làm như voi vậy, thuốc mà hỏi uống mấy chục viên, cha nội, lảng nhách. Thấy ghét.

Chị Ngà nói bã lã:

- Ối. Thì tay của cậu mạnh hơn, tay tui yếu rồi.

Xoay qua Kim, chị nói:

- Uống đi. Ờ phải ăn miếng bánh gì vô hông thôi thuốc nó hành, xót ruột lắm.

Đợi Kim uống thuốc xong chị Ngà hỏi han:

- Ngồi xuống đây. Sao vậy? em bị nhức đầu thường thường hay lâu lâu mới nhức?

Kim lấy hai ngón tay chà chà lên hai bên màng tang, nhăn nhăn:

- Nhức hoài hà. Ở đây nhức, về nhà cũng nhức, ăn no cũng nhức, đói bụng cũng nhức, thiệt chán ghê....

Vinh rề rề lại gần, ngó cô vợ, vẻ mặt lo lo thấy rõ:

- Ờ chị ơi lúc nào cũng nghe Kim than nhức đầu, hổng biết có bị gì hông chị?

Chị Ngà cười:

- Hỏi ngộ! tui là thợ làm tóc chớ có phải là bác sĩ đâu mà hỏi bịnh vậy cà.

Vinh cười:

- Hổng phải. Tại em tính chị lớn nhứt chị có kinh nghiệm sống hơn tụi em, nhứt là chị ở trong nghề lâu năm hơn tụi em, chắc chị rành hơn tụi em.

Chị Ngà nói:

- Ừa. Để coi, gì mà tụi em tụi em một hơi vậy? Ừa, tụi bây nói cũng có lý. Cái vụ nhức đầu nầy tui nhớ là có đọc trong một tin tức trên báo có đoạn nói về bịnh nhức đầu. In là mới đọc, để tui soạn lại đống báo coi có còn hông.

Vừa nói chị vừa đi lại bàn soạn soạn đống báo. Chị la lên:

- Đây nè. Trong nầy có bài nói về bịnh nhức đầu nè.

Vinh, Kim cùng hỏi:

- Đâu đâu... ủa, báo nầy tiếng Anh, làm sao em hiểu.

Chị Ngà nói:

- Khải, Tuấn, người nào ở không, đâu dịch bài nầy cho chị em nghe coi.

Khải nói:

- Để em xem.... À, cho em đọc trước lấy ý rồi em dịch cho các chị nghe nhé.


Nói rồi Khải cầm tờ tạp chí đem lại bàn của mình và ngồi xuống đọc.

Đằng nầy chị Ngà hỏi nhỏ Kim:

- Hay là...tháng nầy…có chưa?

Kim trả lời:

- Rồi chị. Hổng phải có bầu đâu chị à. Em bị bịnh nhức đầu nầy lâu rồi, trước khi có chồng lận. Hồi đó thì ít, càng ngày càng nhiều.

Thanh xen vô:

- Ừa. Chuyện dễ hiểu. Hồi đó còn trẻ còn mạnh, mình lướt bịnh, bây giờ lớn tuổi hơn, yếu hơn, bịnh nó vật lại mình. Hay là muốn nhõng nhẽo với ông Vinh? Chaaa... Nghe bà than sao giống cô đào hát cải lương quá.

Chị Ngà nói:

- Nhỏ nầy xéo xắc! Kim à, nghe hỏi nè, bịnh thì uống thuốc, nhức đầu sơ sài thì chữa ở nhà, bịnh nặng nữa thì đi bác sĩ, liệt giường liệt chiếu thì chở vô nhà thương, có gì mà nói là chán nghề nầy quá? Sao mà chán? Nói nghe coi.

Kim cũng còn thở ra, vẻ mệt mỏi:

- Chớ ngày nào cũng cầm cây kéo cắt xọc xọc, ngày nào cũng quấn tóc, ngày nào cũng hửi ba cái mùi thuốc uốn tóc, ngày nào cũng hửi ba cái mùi thuốc nhuộm, ngày nào cũng phải ngọt ngào chìu chuộng khách hàng, ngày nào cũng làm tới mờ hai con mắt, ngày nào cũng nhức mỏi đau lưng đau chưn đau tay đau dạ dầy đau…ơ…dây chằng, chán quá chị ơi. Phải chi hồi đó em học nghề cô giáo, hay nghề đếm tiền ở nhà băng. Người ta tới đây cho mình làm đẹp, mình làm cho người ta đẹp còn mình thì, mặt mày mét chằng hai bàn tay sứt mẻ đi đâu cũng phải dấu dấu... hooơ... chán thấy mồ!

Chị Ngà cười:

- Xời. Mới mấy năm. Xời. Đánh chút phấn thoa chút son thì sao mét chằng? Móng tay sạch sẻ sơn nước bóng thì sao phải dấu dấu?  Tui đây đứng đủ hai chục năm. Tui đây hửi mùi thuốc uốn tóc, đủ 20 năm. Đau lưng đau tay đau chưn đau cùng mình, đủ 20 năm mà chưa than. Nè nghe tui nói nè mấy cậu mấy cô. Dù sao tui cũng đi trước quí vị vài... chục năm, lấy kinh nghiệm ở đời nói chuyện chơi nè, nghề nào cũng có cái tốt cái xấu cái hay cái dở... Đặng nầy mất kia mờ. Mình làm thợ xử dụng tay chưn thì đau tay đau chưn, người làm nghề thư ký thì đau... mông vì ngồi nhiều quá, bụng phệ ra, đau cần cổ, đau vai. Người nào gõ máy điện tử nhiều thì đau đầu ngón tay, đau tim, người đứng đi nhiều thì chai bàn chưn long đầu gối... Nói tóm lại, ai cũng khổ sở vì nghề nghiệp hết á. Vậy thì, tại sao khổng nhớ hà.  Nghề nầy đã nuôi sống mình bao năm nay? Sao lại muốn bỏ nghề hả Kim? Vợ chồng bây có gì lục đục hay không?

Vừa lúc đó khách ào vô ba bốn người, chưa ai kịp trả lời, chị Ngà hối:

- Thôi thôi ra lãnh khách, chút nữa nói tiếp.

Thế là ai nấy vô phận sự, quên cha nó, ba cái vụ nhức đầu nhức cẳng nhức chưn, vì tới giờ là xách bóp về cho lẹ, còn cơm nước nữa.

Ái cha a a ./.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Thay đổi thói quen trang điểm vào những tháng mùa xuân, mùa hè. Mùa xuân khí trời mát mẻ, dùng ít loại kem che chở làn da hơn mùa hè. Mùa đông lạnh, dùng kem bảo vệ da loại nhẹ.Dùng sản phẩm rửa mặt loại “pore-minimizing” để lỗ chân lông săn chắc. Sau đó dùng thuốc săn da (tonner) loại không chứa cồn (alcohol-free) không làm khô da.Thường xuyên rửa sạch những cây chỗi lông nho nhỏ dùng trang điểm, để tránh nhiễm trùng, bằng cách nhúng ngập trong nước ấm có pha xà bông loại nhẹ, rửa sạch rồi để khô tự nhiên.
Kiểu “Mohican cut” với phần tóc hai bên thật ngắn sát, phần đỉnh phồng cao, vuốt ngược ra sau như cái mào lông chim. Kiểu này nhuộm tóc màu sáng rất đẹp, vẫn còn là thời trang năm nay. Kiểu húi cua “Buzz cut” thì không lạ, đó là kiểu cắt dùng tông-đơ thật sát toàn mái tóc, kiểu lính, trông tràn đầy năng lượng, mạnh mẽ, rất “ngầu”.
Khi mình cười quá nhiều, cơ và bắp thịt quanh vòm môi sẽ hoạt động nhiều hơn, ảnh hưởng tới vùng mắt như da nhăn nhíu lại. Theo các nhà vạn vật học, khi chúng ta cười, cần có 11-12 cơ và bắp thịt hoạt động; khi ta khóc, buồn, chỉ có 6 cơ và bắp thịt hoạt động. Do vậy, nếu cười quá nhiều và lâu ngày tế bào có thể bị chảy xệ sớm hơn bình thường.
Dù cha mẹ có thương ta dường nào, con cái có thương ta biết bao, ai kia yêu ta hết lòng.... cũng không ai có thể gánh được căn bệnh ta đang có. Vì vậy chúng ta hãy trân quý sức khỏe bằng cách mỗi ngày giữ gìn thân thể khoẻ mạnh, nghĩ ngơi, tập thể dục, dinh dưỡng tốt, phòng bệnh, chữa bệnh. Cơ thể khỏe mạnh và tinh thần thanh thản, chính là cuộc sống tốt đẹp nhất mà chúng ta mong muốn.
Móng quặp có thể xảy ra ở cả hai phái nam/nữ, bất kể độ tuổi nào. Tuy nhiên người lớn tuổi sẽ dễ bị móng quặp do thân móng dày hơn khi già. Ngoài ra, ở các thanh thiếu niên cũng có thể bị móng quặp dễ dàng khi mang giày thể thao quá thường xuyên, kèm tình trạng đổ mồ hôi chân sẽ dễ bị móng mọc ngược.
Hội Đồng thẩm mỹ (HĐTM) hoan nghênh việc Thống Đốc và CDPH đã xây dựng các hướng dẫn này để cho các Cơ Sở Giáo Dục Đại Học được mở cửa an toàn. HĐTM hy vọng bằng cách tuân thủ những hướng dẫn này, trường học sẽ có thể mang lại một môi trường an toàn cho các học viên, nhà giáo dục và khách hàng và vẫn giúp VƯỢT QUA COVID-19.
Sạch sẽ, gọn gàng, màu sắc đơn giản, là phương châm của quý ông sành điệu. Tủ quần áo chỉ cần ba chiếc áo thun “polo shirt” tay ngắn, có cổ, màu đen, trắng, và xanh navy lúc nào cũng dễ mặc . Áo thun có sọc ngang cũng được mấy chàng sành điệu ưa chuộng, vì nó giúp dáng vẻ quý ông thêm to, khoẻ.
Xin vui lòng nhắc lại cách khử trùng bộ làm móng tay như cây cắt móng, đẩy móng cho vật dùng ở nhà. Cám ơn
Xời xời coi bà nội nầy kìa. Lẹ sao mà lẹ như ăn cướp chợ! Đâu đưa đây coi coi cái gì mà ngộ? nước sơn móng tay chớ gì mà ngộ? hổng màu nầy cũng màu kia, cái gì mà ngộ dữ vậy vậy Trời? đúng là mấy bà thợ làm móng tay của cái tiệm nầy, hễ thấy nước sơn là nhào vô coi, thấy cây kềm cắt móng kiểu mới là nhào vô coi, thấy loại bột mới cũng nhào vô coi. Bột cũng ra bột nước sơn cũng là nước sơn, coi giống gì?
Điều đầu tiên không thể thiếu khi trang điểm ban ngày là lớp kem chống nắng. Dù ngày nắng ráo hay mưa dầm, bạn đều cần lớp kem bảo vệ nầy, vì những tia tử ngoại vẫn xuyên thấu và gây tác hại cho làn da. Nhiều bạn gái có thể bỏ qua lớp kem nầy vì đinh ninh rằng lớp kem lót, phấn ướt, phấn khô, cũng đủ che lấp cho làn da dưới ánh mặt trời, nhưng thật sự chúng không bảo vệ được làn da. Vì vậy, khi trang điểm điều đầu tiên căn bản vẫn là là lớp kem chống nắng để bảo vệ da không sớm lão hóa, tránh xuất hiện những đốm nâu trên da.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.