Hôm nay,  

Lễ Tạ Ơn

22/11/200300:00:00(Xem: 3809)
Tuần tới là lễ Tạ Ơn. Lại thêm một năm nữa. Mau quá xá quà xa. Cái tuổi già cũng đuổi liền theo đuôi sát nút. Mà lạ, càng lớn tuổi chừng nào ngày qua càng lẹ như gió chừng nấy. Bỡi vậy người ta mới nói đời người “ như bóng câu qua cửa sổ” Ngựa mà phi thì nhanh biết chừng nào"
Để nhớ lại coi năm ngoái tiệm mình đã làm gì tỏ lòng cám ơn thân chủ hông kìa" Trời, mới đó mà cũng hổng nhớ rõ nữa. Thiệt tình. Đầu óc mình lóng rày nó làm sao á. Cứ mù mù mờ mờ quên đầu quên đuôi. Cũng tại bị vì rằng lẽ, bận làm việc quá.
Ờ, bữa trước nghe trong đài radio, chương trình hỏi đáp vụ gì đó, có một ông gọi điện thoại vô đặng bàn cãi. Mở đầu thì ổng ừ ậm ự một hồi, xướng ngôn viên đài mới nhắc khéo “ ông có ba chục giây xin giới thiệu tên...” Ông ta mới nói tên xong còn hưm hẹ một hơi rồi cứ mỗi một câu là ổng chêm vô, ... “thế thì rằng thì là vì bởi ...” làm mất hết thì giờ của người ta. Sau cùng cũng chả ai hiểu rõ ổng muốn bàn về vấn đề gì nữa.
A, mình cũng đi lạc đề nữa rồi. Bởi, đã nói mờ, đầu óc lúc nầy nó làm sao á.
Năm ngoái tiệm có làm một vài món thức ăn vô đãi những thân chủ. Năm nay đở quá, có cái nhà hàng Việt Nam sắp mở khích bên, mình cứ qua đó mua thức ăn đem về là xong, phẻ.
Mỗi năm cứ đến ngày lễ nầy là chị Ngà nhớ.
Nhớ những ngày được bảo lảnh mới bước chân lên xứ nầy. Cũng vì sống trong nước chiến tranh rồi dưới chế độ cộng sản khổ sở lúc nào cũng nơm nớp nghi ngờ cùng lo sợ. Sợ bị gạt, ghét tụi công chức công an, rồi phải hy sinh mạng sống vượt biên đại cho nên qua tận đây rồi mà mình vẫn còn vác theo những sự nghi ngờ đó. Nghi người xung quanh nghi luôn lòng dạ tốt của người ta.

Tới công sở làm giấy tờ, đi học đi thi thì tự nhiên không tin, mang đầy ác cảm với những người công chức giám thị giám khảo người Việt...
Người vầy người khác. Có người vẫn còn mang tật hống hách nhưng cũng có những người thành thật muốn giúp đở đồng hương. Vơ đủa cả nắm sao được".
Chị nhơ,ù với gia đình bảo lảnh gia đình chị, chị đã có lúc nghi người ta lảnh chị để có thêm nhân mạng đặng... trừ thuế lợi tức!
Về sau khi đã đi làm việc đã hiểu biết về đời sống của xả hội Mỹ rồi, chị hối hận quá.
Chị mới tới lui gia đình người ơn đầu, nói lời cám ơn thật tình từ đáy lòng mình.
Chị muốn tạ ơn Trời Phật và tất cả người đã giúp gia đình chị có được đời sống ngày hôm nay.
Tạ ơn trận cháy khủng khiếp năm nay gió đẩy dạt qua hướng khác tha cho nhà mình, cũng ở gần gần đó chớ đâu. Tội nghiệp cho những người nhà cửa tiêu tan, tạ ơn Trời Phật cho sinh mạng còn. Còn người còn của.
Nhưng, một điều mà chị thành tâm cảm tạ là bản tin:
Vào lúc 10:30 sáng chủ nhật ngày 2 tháng 11 năm 2003 tại City Hall Thành Phố El Monte số 11333 Valley Blv. El Monte CA 91731. Cộng đồng người Việt tại Los Angeles sẽ tổ chức lễ tiếp nhận Nghị quyết công nhận Cờ Vàng Ba Sọc Đỏ là biểu tượng chính thức của người Việt tỵ nạn.
Ôi lá cờ trân quý. Dọn nhà tới đâu, trong phòng khách chổ trang trọng nhứt là chị treo lá cờ lên. Bây giờ lá cờ đã được chính thức biểu tượng cho thế hệ đầu tiên lưu vong của mình.
Chị thành thật từ đáy lòng, cảm tạ những người đã bỏ hết sức tâm huyết của mình để tranh đấu và thành công rất đáng phục, một điểm thắng lợi cao cả nhứt, đối với chị.
Lễ Tạ Ơn 2003
Phú Lâm

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Sau khi xong mọi nghi lễ cần thiết, chỉ còn phần cuối cùng tuyên bố tân lang và tân giai nhân là vợ chồng, để họ trao nhẫn rồi hôn nhau, cha chủ lễ hỏi: Trong cả thánh đường ở đây, có ai muốn nêu ý kiến gì khác không? Có ai muốn phản đối cuộc hôn nhân này không? Nếu không, một khi tôi tuyên bố là sẽ không thể thay đổi đấy! Khoan, thưa cha! Từ cuối thánh đường, một giọng phụ nữ trẻ bỗng cất lên. Tất cả quan khách cùng quay đầu lại. Họ nín thở khi thấy từ hàng ghế cuối, bước ra một cô gái trẻ đang mang bầu.
Hãy nhìn cây cối trong vườn nhà chúng ta, và thử bẻ một nhánh hoa, nhựa sẽ chảy ra. Đó là máu huyết của cây. Dòng nhựa luân lưu từ rể cây lên thân, cành, lá, để nuôi sống cây. Không có nhựa, cây chết. Như vậy, nhựa cây nuôi dưỡng cây, thải bỏ chất cặn bả từ cây, giống như máu huyết lưu thông trong cơ thể nuôi dưỡng sự sống của con người. Tinh dầu là chất chiết xuất ra từ nhựa cây. Điều thú vị nhất là tinh dầu từ thực vật được coi như một chất thiên nhiên, dễ thẩm thấu vào da, mang nhiệm vụ tiếp sức, nuôi dưỡng tế bào, loại bỏ chất bả, giúp cân bằng dinh dưỡng cơ thể.
Hội Đồng Thẩm Mỹ California (HĐTM) muốn nhắc nhở những người hành nghề thẩm mỹ tin tức về việc mở lại cửa tiệm của họ ở đâu và như thế nào trong thời gian đặc biệt mùa đại dịch này. Xin lưu ý rằng mặc dù HĐTM có thể cung cấp các tin tức cập nhựt để người có bằng hành nghề tuân thủ các lệnh y tế công cộng và lệnh của quận, nhưng HĐTM không có quyền sửa đổi hoặc trả lời các câu hỏi về các hướng dẫn này.
Cùng nhau trang điểm những bộ móng tay xinh đẹp để đón chào mùa xuân. Trang Thời Trang & Thẩm Mỹ Việt Báo xin mời các bạn đọc đóng góp thêm hình ảnh các loại: Hình học nghề, hành nghề, tự trang điểm, diện quần áo đẹp, v.v…
Bất chấp mình đang đi đứng nặng nề như thế, cô ấy vẫn làm tất cả những người có mặt phải lặng đi vì nhan sắc của mình. Một người mẹ trẻ, đẹp quyến rũ một cách kỳ lạ. Ngạt thở hơn nữa, cô còn dắt theo mình cũng từ hàng ghế ấy, một đứa bé gái đẹp như thiên thần bước ra theo.
Qua Tết mấy ngày, vẫn còn “mùng”, chị Ngà chợt nhớ tới những người thợ dễ thương, đã cùng chị gắn bó mấy năm trời, chị mở buổi họp Tân Niên nhỏ, nấu nồi bún bò, mời hết cô, cậu tới nhà chơi. Gọi một tiếng thôi là ai cũng hớn hở: Dạ…dạ chị, em tới liền. Chị đặn theo, nhớ đeo mặt nạ nghen.
Kim nhũ, kim tuyến vẫn được bạn gái ưa chuộng từ năm nầy tới năm khác ,vì tạo sự hấp dẫn cho đôi mắt nhờ lóng lánh dưới ánh đèn, nhất là trong những vũ hội, khiêu vũ ban đêm. Vài bí quyết khi dùng kim nhũ, kim tuyến.
Khi trang điểm, chỉ cần dùng phấn ướt màu lợt hơn màu da một bậc là đủ. Chọn màu “light sand” thường thích hợp với làn da người Á Đông. Sau đó, dùng kem che khuyết điểm (conceal) ở mí mắt dưới, hai bên cánh mũi, và chút xíu ở càm. Phấn khô chỉ cần phơn phớt nhẹ thôi.
Em có làn da màu nâu rất đậm. Em vô cùng tự ti vì làn da này, vừa khó trang điểm, lại vừa khiến em rất không thoải mái khi sinh hoạt ngoài xã hội. Chị giúp dùm em với, vì em buồn lắm!
Nhắc pháo làm tui nhớ mấy cái Tết hồi mình còn nhỏ, còn sống dưới mái nhà của Ba Má quá trời. Sao hồi đó Tết đối với mình vui quá là vui, vui từ những ngày trước Tết lận. Ngoài đường chợ hoa, chợ bánh mứt, vựa dưa hấu, trong nhà thì chuẩn bị nhà cửa, sơn phết lại cho mới, giặt màn cửa, chùi lư hương. Ba Má tui chuẩn bị Tết rất tỉ mỉ dù nhà con đông. Tiền lương công chức của Ba tui vừa đủ sống mà sao năm nào Tết cũng tưng bừng, có quần áo mới, có tiền lì xì, có bánh có mứt có bông đỏ bông vàng rực rỡ trong nhà. Giờ nhìn lại hình cũ, thấy dĩa trái cây Tết còn có mấy trái bôm nữa, mà thời sáu mấy đó, bôm là loại trái cây rất mắc.


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.