Hôm nay,  

Bên Mỹ có ma không?

27/01/202322:58:00(Xem: 3033)
 
tranh Khanh Truong
Minh họa Tranh Khánh Trường


 Andrew Lâm là tác giả của cuốn Birds of Paradise Lost, Perfume Dreams: Reflections on the Vietnamese Diaspora, anh đoạt giải PEN Open Book 2006, và East Eats West: Writing in Two Hemispheres. Anh là một nhà bình luận thường xuyên của NPR, và các bài tiểu luận của anh đã xuất hiện trên New York Times, Los Angeles Times, Mother Jones và nhiều tạp chí khác. Bài “Ghosts in America”

Andre Lam
 Andrew Lâm
 
Câu trả lời có thể rất đơn giản: Nếu mọi người đều tin vào ma thì nó sẽ tồn tại, hiện hữu.
 
Ở Mỹ, càng ngày càng có nhiều người tin vào ma.  Theo một nghiên cứu của YouGov vào năm 2021 bên Mỹ 41% tin là có, và 20% được hỏi không chắc liệu họ có tin vào ma hay không.  Và vào năm 1990, một cuộc thăm dò của Pew Study cho thấy chỉ có 18% tin vào khả năng giao tiếp hoặc nghe của con người từ người chết.
 
Nói cách khác, số người Mỹ tin vào ma đã tăng hơn gấp đôi trong ba thập kỷ qua.
 
Fei Hsiao-tung, một nhà nhân chủng học người Trung Quốc nổi tiếng thế giới, đã đến thăm Mỹ vào những năm 1940 và nghĩ rằng đây là một đất nước không có ma. Ông lưu ý rằng người Mỹ sống ở những thành phố được chiếu sáng rực rỡ. Những thành phố này này làm sáng tất cả: nhà, công sở, đường phố. Họ tin vào sự tiến bộ của cá nhân - không phải bị luy thị tộc, không phải vương vấn lịch sử trong quá khứ. Người Mỹ di chuyển tự do, sống từ thành phố này sang thành phố khác, rất ít có mối quan hệ lâu dài, không thờ cúng. Vậy làm thế nào những ma có thể tìm thấy chỗ để trú ngụ ở một nơi như vậy?
 
Nhưng vùng đất sáng sủa và ít bóng ma mà ông Fei nhìn thấy ở nước Mỹ sau thời Thế chiến thứ hai đã biến mất từ lâu.
 
Nước Mỹ tin vào công nghệ như một giải pháp cho tất cả mọi thứ, tin vào khả năng di chuyển hướng lên là chuẩn mực, coi mình là người bảo vệ thế giới khỏi cái ác, đã trở thành một xã hội chứa những hồn ma thoải mái trú ngụ trong gần một thế kỷ sau đó.
 
Nếu cái nhìn của người Mỹ đã từng hướng về phía trước không ngừng, ý tưởng của họ về bản thân nó dựa trên tiền đề của sự thăng tiến, thì đất nước này đã trở thành hoài niệm. Với gần một nửa dân số hiện nay tin vào ma, có thể nền văn hóa lạc quan, trẻ trung một thời của chúng ta đã đến tuổi trung niên.
 
Tại sao?  Nước Mỹ sau thất bại trong chiến tranh Việt Nam và Afghanistan, nước Mỹ của bạo lực đường phố và những cái chết dai dẳng do súng đạn, của sự mất lòng tin và thất vọng ngày càng tăng của công chúng đối với chính phủ của mình, của suy thoái và trì trệ kinh tế, nước Mỹ mà đôi tòa tháp bị phá hủy ở Manhattan vi khủng bố, nước Mỹ này có mây đen tiếp tục che phủ. Nước Mỹ này hiểu rất rõ ngôn ngữ của những cơn ác mộng và những điều xui xẻo.
 
Hơn thế nữa sau khi hơn một triệu người Mỹ chết vì covid, đây là một đất nước biết đau khổ, biết ý nghĩa của việc bị ám ảnh. 
 
Nhà thơ Robert Bly đã từng quan sát thấy rằng người Mỹ vẫn chưa phải trải qua quả báo vì những tội ác trong quá khứ: Bly nói với Bill Moyers trên truyền hình PBS (Public Broadcasting System): “Chúng ta đang tham gia vào một cơ chế lãng quên rộng lớn và theo quan điểm của tâm lý học, chúng ta không chịu nuốt xuống nỗi đau của mình, từ chối nuốt xuống mặt tăm tối của mình,” Bly nói với Bill Moyers trực tiếp trên truyền hình. Carl Jung, một bác sĩ tâm lý và nhà phân tâm học người Thụy Sĩ, có thể giải thích tại “Và do đó những gì [Carl] Jung nói thực sự đáng sợ - nếu bạn không tiếp thu những điều bạn đã làm trong đời… thì bạn sẽ lập lại chúng”.
 
Ông ấy đang nghĩ đến Chiến tranh Việt Nam nói riêng nhưng giờ chúng ta có thể thêm một số quốc gia nữa vào danh sách - Iraq, Afghanistan, Guatemala, Philippines.
Sự hỗn loạn mà chúng ta để lại ở Iraq và Afghanistan tiếp tục ám ảnh người Mỹ và khi cái chết và sự tàn phá hoành hành, không hề suy giảm, có thể nói nó tạo ra sự tồn tại của những hồn ma.
 
Thêm vào tất cả những điều này là nhân khẩu học đang thay đổi ở chính nước Mỹ. Sự nhập cư từ miền Nam và châu Á đang làm thay đổi bộ mặt văn hóa của nước Mỹ, vi họ mang theo truyền thống và tín ngưỡng của Cựu thế giới. Trong thời đại toàn cầu hóa, khi mối liên hệ với quê hương vẫn bền chặt và không bị cắt đứt, nhiều người không còn cảm thấy cần phải loại bỏ những niềm tin cũ, so với các thế hệ trước.
 
Nhưng lý do tại sao nhiều người tin vào ma có thể liên quan đến quan điểm lo lắng và đen tối của người Mỹ về tương lai. Một nghiên cứu gần đây cho thấy rằng các bậc cha mẹ ngày càng nhìn nhận tương lai một cách bi quan - họ tin rằng con cái họ sẽ tồi tệ hơn chính họ, và lo lắng rằng môi trường sẽ tiếp tục xuống cấp, khiến các thế hệ tương lai phải đối mặt với những hậu quả nghiêm trọng của mớ hỗn độn mà họ sẽ phải thừa hưởng.
 
Thực tế, sự phát triển đi lên đã chậm lại lần đầu tiên trong nhiều thế hệ. Ở một số vùng của đất nước, nó đã đi vào bế tắc.  Các nghiên cứu khác nhau báo cáo rằng bất bình đẳng thu nhập đã đạt mức cao nhất mọi thời đại và những người Mỹ trẻ tuổi ít có khả năng kiếm được nhiều tiền hơn so với những người đồng cấp của họ ở Canada và Tây Âu. 
 
Vì vậy, có vẻ như khi ít chuyển động đi lên, khi cái nhìn của mọi người bị đào tạo lạc hậu, khi một tương lai tươi sáng không còn được đảm bảo, khi những thảm kịch quốc gia không tìm ra giải pháp, và chiến tranh và xung đột trở thành vĩnh viễn - những bóng ma trở thành một phần của cảnh quan.
 
Ngày nay, trên truyền hình, những bóng ma ám ảnh màn hình. Từ các chương trình thực tế đến các kênh khoa học viễn tưởng, ma là một phần trong tâm lý chung của người Mỹ; các linh hồn và bóng ma và các nhà tâm linh cư trú trên TV cả đêm dài. Trước đây những câu chuyện người Mỹ kể trên viên mãn, nhưng giờ đây tổng thể câu chuyện của họ là một nỗi buồn. Khác với ba thế hệ trước phần lớn người Mỹ, đặc biệt là giới trẻ, thích xem phim kinh dị hơn phim lãng mạn.
Giáo sư Hsiao-tung đã từng nhìn thấy hồn ma của bà mình ở Trung Quốc. Ông ấy đã sống trong ngôi nhà mà bà ấy sống trong suốt cuộc đời, và khi ông ấy nhìn thấy bà  trong phòng ngủ của bà khi ông ta đi ngang qua ông quên bà mình đã chết cho đến một lúc sau. Cuộc sống “kết hợp quá khứ, hiện tại và tương lai” thành một “khung cảnh nhiều lớp, một cơ thể ba chiều,” Giáo sư Hsiao-tung kết luận. "Đây là những gì tạo ra ma.”
 
Bên Mỹ có ma không? Nếu Mỹ đã từng là một quốc gia trẻ thì sau bao nhiêu biến cố bây giờ đã ở tuổi trung niên. Đó là một đất nước rất khác so với quốc gia non trẻ vào cuối thế chiến thứ hai, Nước Mỹ đã từng đối lập với sự nhạy cảm của thế giới, đã hiểu thất bại và cảnh bi quan, và đất nước này ngày càng tin vào sự tồn tại của linh hồn và ma quỷ.
 
Andrew Lam 
 

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
23/08/202400:00:00
Cảm giác đầu tiên khi bước chân vào tiệm Coffee Factory tại Quận Cam, tiểu bang California, Hoa Kỳ, đến từ hình ảnh tờ báo giấy trên chiếc bàn nhỏ phía dưới quầy nước, một vị trí dễ thấy. Cảm giác ấy thân thuộc như thuở còn nằm nôi, được nghe lời mẹ ru êm theo tiếng võng đưa kẽo kẹt giữa trưa hè nóng bức.
22/08/202408:49:00
Nói sơ tâm, là nói về tâm của người mới học, tâm đơn sơ, tâm như hài nhi trẻ nhỏ, tâm rất mực hồn nhiên, chưa có chút gì là chữ nghĩa dày đặc, không chút gì là kiến thức uyên bác. Ngắn gọn, tận cùng của người sống với “sơ tâm” là sống với “tâm không biết,” bởi vì, hễ “có biết” là có quá khứ, có mài giũa, có lộ trình nhân quả, không còn là tâm nguyên sơ, tâm bản nhiên. Cốt tủy Thiền Tông là sống với sơ tâm.
16/08/202400:00:00
Con đường mà những công dân Mỹ trở thành phó tổng thống khác với cái “quy trình” ở đó những nhà hào phú nhưng xưng danh“cộng sản” trên đất nước chúng ta trở thành phó chủ tịch hay phó bí thư, phó giám đốc như thế nào? Thực ra thì nhân vật số hai của nước Mỹ chẳng có trách vụ cụ thể nào mà cũng chẳng phải là nhân vật thiết yếu trừ những trường hợp bất thường, khẩn cấp. Nước Mỹ cần nhân vật này khi Thượng Viện lâm cảnh bế tắc với số phiếu lưỡng đảng cân bằng 50-50. [1] Và nước Mỹ còn cần hơn nữa khi tổng thống bị phế truất hay bất ngờ qua đời do tai nạn, bệnh tật hay bị ám sát chẳng hạn. Chẳng ai có thể đoan chắc việc gì sẽ xảy ra nên xác suất quốc hội bị treo hay nguy cơ tổng thống đột nhiên “chuyển sang từ trần” hoàn toàn không phải là zero nên những nhà lập quốc Mỹ mới nghĩ đến chức vụ này.
14/08/202407:32:00
Bài viết này trước tiên, sẽ phân tích về Văn, Tư, Tu – tức là, nghe kinh hay đọc kinh, suy nghĩ tư duy về pháp, và tu tập để giải thoát. Cuối bài sẽ dịch Kinh Snp 3.12 (Trong Kinh Tập, Tiểu Bộ) để đối chiếu nhiều cách an tâm. Đọc kỹ Kinh này, nhiều người có thể bất ngờ vì thấy Kinh này không khác Thiền Tông, không khác bài Tín Tâm Minh của Tổ Tăng Xán, vị tổ thứ ba của Thiền Tông Trung Hoa.
09/08/202400:00:00
Thời gian gần đây, Donald Trump đang cố gắng né tránh phủ nhận sự liên hệ của Trump và Vance với Dự án 2025 (Project 2025), một dự án của Tổ chức Heritage Foundation nhằm tái cấu trúc chính phủ liên bang nếu Trump quay trở lại Bạch Ốc. Vào đầu tháng 7, cựu Tổng thống từng tuyên bố: “Tôi không biết ai là người đứng sau dự án đó.” Dự án 2025 (Project 2025) được lập ra với mục tiêu xóa sổ “nhà nước ngầm” bằng cách sa thải hàng chục ngàn công chức liên bang hiện tại và thay thế bằng những người trung thành với Trump, cấm phá thai gay gắt và giải tán Bộ Giáo Dục.
09/08/202400:00:00
Ngày thi đấu đầu tiên tại Thế vận hội 2024 chưa kết thúc thì ngành truyền tin và trên mạng đã nổi sóng vì một hoạt cảnh mang tên “ Festivité” (Lễ hội) trong lễ khai mạc, do các nghệ sĩ LGBTQ+ biểu diễn, đã bị một số các nhà thần học công giáo La mã, và vài chính trị gia như cựu tổng thống Donald Trump chỉ trích gay gắt. Họ coi cảnh tượng này là sự giễu nhại bức tranh "Bữa tối cuối cùng" của Leonardo Da Vinci và một sự báng bổ Kitô giáo.
06/08/202415:21:00
Lời tác giả: Olympic Paris đang diễn ra sau một lễ khai mạc độc đáo, chưa từng có và đầy ý nghĩa nhưng lại khiến nhiều người Việt tranh cãi bắng nhắng trên mạng xã hội. Sự thể khiến làm tôi nhớ lại cảm giác bực bội và, có thể nói, là phẫn nộ của mình khi chứng kiến báo chí Việt Nam, trong và ngoài nước, bày tỏ cảm giác “thán phục” trước lễ khai mạc Olympic Bắc Kinh 2008. Bài viết dưới đây được viết ra trong tâm trạng đó, đã đăng trên hai trang talawas và Tiền vệ, sau như in lại trong cuốn Ngôn ngữ và quyền lực (Người Việt Books, 2016), nay tôi đăng lại bài viết xưa nhưng có thể chưa hề cũ.
04/08/202407:31:00
Thỉnh thoảng chúng ta nghe rằng bạn này tu theo Thiền Chỉ, và rồi nghe rằng bạn kia tu theo Thiền Quán. Và rồi có bạn nói như dường hai pháp này dị biệt nhau, khi bạn này nói rằng Thiền Chỉ là cách vào Tứ Thiền, trong khi Thiền Quán là theo Tứ Niệm Xứ. Bất chợt, có bạn chợt nhớ lời khuyên quân bình từ Trần Thánh Tông rằng “Dụng của chân tâm, tỉnh tỉnh lặng lặng” và từ Vĩnh Gia Huyền Giác rằng “Tỉnh tỉnh lặng lặng phải…” Bài này sẽ ghi lời Đức Phật dạy rằng quân bình là ưu thắng nhất.
02/08/202400:00:00
Tôi chắc rằng bạn biết lý do tại sao đi xem trận đầu bóng chày trong sân vận động lại kích động, hớn hở, thích thú hơn xem trên truyền hình tại nhà, cho dù tốn tiền mua bia mua đồ nhậu mời cả chục bạn bè đến hò hét. “Cái bối cảnh tạo không khí sống động linh hoạt là tiêu chuẩn lôi kéo sở thích của người tham dự.” Tiêu chuẩn này xảy ra như thế nào trong trận tranh tài ngoạn mục bầu cử năm 2024? Và tiêu chuẩn quan trọng này có thể là khả năng chủ lực để tranh thắng. “Sở thích” là yếu tố có hiệu quả mạnh mẽ cho lá phiếu của mỗi người công nhận ai là người xứng đáng làm tổng thống trong bốn năm tới và tự nhận mình là ai trong đời sống chính trị nghĩa rộng. Chính trị nghĩa rộng là gì? Là bao trùm phạm vi lớn hơn đảng phái, chính thể, mà chú ý đến cá tính, trình độ hiểu biết, thể loại làm người và sau cùng là tổng thể đời sống của một người. Chính trị nghĩa rộng là thái độ của mỗi người đối diện và sử dụng quyền lực của bản thân để tự tạo ra số phần của mình.
02/08/202400:00:00
Trong công cuộc đấu tranh ngày càng gay gắt để giành lấy ảnh hưởng trong các lĩnh vực địa chính trị và kinh tế đối với Trung Quốc, Hoa Kỳ có thể sẽ gia tăng các loại áp lực lên các nước khác và các doanh nghiệp quốc tế đang có mối giao thương với Trung Quốc. Do đó, một thế giới có thể được phân chia thành hai hướng theo hai hệ thống Trung Quốc và Mỹ.
“Đây là quan điểm của người viết, không nhất thiết là quan điểm của Việt Báo.”


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.