Hôm nay,  

Sẽ Có Một Ngày

17/09/201811:04:00(Xem: 5869)

Sẽ Có Một Ngày


Trần Văn Giang


blank

.

Nếu chủ nghĩa cộng sản được quay thành phim thì có lẽ bài bát “Imagine” của John Lennon phải được dùng làm nhạc nền:

 

Imagine

 

[Verse 1]

Imagine there's no heaven

It's easy if you try

No hell below us

Above us, only sky

Imagine all the people living for today…

 

Imagine there’s no country

It isn't hard to do

Nothing to kill or die for

And no religion, too

Imagine all the people living life in peace

 

[Chorus]

You may say I'm a dreamer

But I'm not the only one

I hope someday you'll join us

And the world will be as one

 

[Verse 2]

Imagine no possessions

I wonder if you can

No need for greed or hunger

A brotherhood of man

Imagine all the people sharing all the world…

 

 

Con người cộng sản nghĩ về thuyết cộng sản như là một “giấc mơ” (fantasy) -  Một xã hội công bằng; mọi người làm việc và phục vụ mọi người chung quanh theo khả năng và chỉ hưởng theo nhu cầu; không có tư sản, không có chính quyền, không có giai cấp, không có bóc lột… - Để thực thi thiên đường (hay giấc mơ) này, cộng sản cần phải làm rất nhiều tội ác tày trời.

 

 

Đầu tiên là tịch thu tài sản gồm nhà cửa, ruộng vườn, phương tiện sản xuất; và công nghiệp (đánh tư sản, mại bản) của dân.  Bản tính tự nhiên của con người là chống đối lại những gì xâm phạm đến tài sản riêng của mình.  Chuyện đổ máu không thể tránh được bắt đầu xảy ra.  Cộng sản từ đó sẽ sẵn sàng cầm tù hoặc thẳng tay giết người chống đối họ.

 

 

Làm sao cộng sản có thể cam kết là sẽ có bình đẳng sau khi thu hết tài sản mồ hôi nước mắt của dân vào tay một số người?  Ai là người chỉ huy đất nước?  Chính quyền cộng sản là cái quái gì?  Kết cuộc chỉ thấy các chính thể độc tài và lãnh đạo tham nhũng thậm tệ.  Ý định tốt của cộng sản (xã hội bình đẳng chẳng hạn) cũng chấm dứt ngay sau khi sự giết người (đồng chủng) tập thể không gớm tay; và độc tài và tham nhũng bắt đầu thành hình…

 

Tại sao cộng sản thích giết người, và thích giết rất nhiều người vậy?  Bởi vì theo cộng sản, chỉ có giết (Giết! Giết! Bàn tay không ngớt nghỉ!) mới là phương tiện nhanh nhất để cộng sản đạt được mục đích xã hội tiến tới chủ nghĩa cộng sản.   Không còn người chống đối thì mới tiến nhanh tiến mạnh đến thiên đường cộng sản.  Lenin, và người kế vị là Stalin, còn chủ trương xa hơn việc giết người.  Lenin từng tuyên bố:

 

“Ý kiến (ideas) còn nguy hiểm hơn cả súng đạn.  Chúng ta không để cho những kẻ phản động (những người chống lại, hoặc bất đồng ý với cộng sản) có vũ khí; thì tại sao lại để cho chúng có ý kiến?”

 

Nếu “tội ác” có một định nghĩa nào đó, thì sự tàn ác của cộng sản còn tệ hơn mọi tội ác trên quả đất. Các sự kiện ghi lại qua lịch sử nhân loại đã chứng minh rõ ràng là hàng trăm triệu người phải bỏ mạng dưới sự cầm quyền của cái gọi là các “chính quyền cộng sản vinh quang”: Thảm sát hàng loạt, bỏ đói cho chết dần trong các trại tù, trại học tập, trại tập trung, hay các vi phạm nhân quyền tàn bạo.  Có tội ác nào tệ đến như vậy không?

 

Nhiều con nai vàng ngơ ngác (chưa hiểu cộng sản là gì) còn cố tình bênh vực là “Thuyết cộng sản thực sự ra có mục đích tốt (good intentions).  Cộng sản sẽ đưa nhân loại đến một xã hội công bằng, không có người bóc lột người (?!lại “Thiên đường cộng sản?!”)”  Tôi thấy thiên đường mơ tưởng viển vông này hoàn toàn sổ toẹt!   Lý do là chính quyền độc cs biến mọi người dân là nô dịch cho nhà nước. Dân sống dưới chế độ cộng sản không có quyền sản xuất theo ý riêng của mình và tệ nhất là không có quyền sở hữu, không có quyền suy nghĩ, quyền được đọc, quyền được xem và nghe những gì họ muốn.  Tất cả mọi khía cạnh của cuộc sống từ trái sang phải, nhỏ đến lớn, phải có sự chấp thuận của chính quyền… Chính quyền cộng sản cứ ngang nhiên xem vấn đề dân phải là nô dịch cho nhà nước là chuyện “tốt” phải tuân theo?  Tội ác của cộng sản không chỉ vỏn vẹn ở chỗ giết, lấy đi mạng sống của dân lành vô tội mà còn làm cho đời sống của dân (những người chưa bị giết) không còn ý nghĩa gì cả:  Sống mà không tự do, không tài sản thì cũng y như chết mà biết thở vậy.

 

Anh khùng cộng sản Pol Pot sau khi nắm chính quyền việc làm đầu tiên là hủy bỏ hệ thống tiền tệ, không còn lưu hành tiền giấy, và “lý giải” là:

 

“Dân Cam Bốt không cần tiền bởi vì chính quyền cộng sản Cam Bốt không thâu thuế, cho chỗ ở, cấp thuốc men, thực phẩm… tất cả đều miễn phí…”

 

Dân Cam Bốt dù dân trí còn kém nhưng họ vẫn không tin một chính sách kỳ cục “không dùng tiền, và tất cả miễn phí” như vậy.  Kết quả Pol Pot giết bất cứ những ai tỏ vẻ ngờ vực chính sách cộng sản cực đoan của Pol Pot.  Một phần ba dân số Cam Bốt bị tiêu diệt vì chính sách điên khùng cộng sản Pol Pot.

 

Không có gì khó để nhận thấy rằng không có một nước theo chủ nghĩa cộng sản nào mà không can dự đến bạo lực và giết người. Các chính sách tư bản cũ (như thực dân, thuộc địa) cũng giết người và bắt làm nô lệ nhiều dân tộc; nhưng không thể so sánh với số người bị giết bởi phong trào cộng sàn (xin mời quý vị Googling thử một vài chi tiết về “Mass murdering by communists” hoặc “The Black Book of Communism” để xem thêm cho biết).

 Với chính sách tư bản may ra còn có chính quyên dân chủ; nhưng tuyệt nhiên chủ thuyết cộng sản không sinh ra một chính quyền dân chủ nào (có nghĩa là lãnh đạo quốc gia phải được lưa chọn bởi lá phiếu của dân qua phổ thông đầu phiếu chẳng hạn). Cộng sản có một khuyết điểm chung là quyền lực tập trung vào tay của một thiểu số thiếu căn bản giáo dục, thiếu hẳn các quan điểm tốt về kinh tế và quản trị và tất nhiên họ dẫn đất nước đồng loạt đi xuống hố cả nút: Lãnh đạo của Lenin, Stalin, Mao, HCM, Fidel Castro, Pol Pot, Cha con Kim Nhật Thành… đều giống y như nhau.

 

Cứ nhìn dân Đức, và cả thế giới, vui mừng hết biết khi thấy bức tường Bá-Linh bị xụp đổ là biết cộng sản tốt xấu như thế nào.

 

Sẽ có một ngày cộng sàn sẽ biết mất trên hành tinh này và chỉ còn lại là một vết bẩn trong lịch sử nhân loại thôi.

 

 

Tôi vẫn tin như vậy.  Chờ xem.

 

Trần Văn Giang

9/17/2018

.

 

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Người ta hay ca ngợi tình yêu tuổi già như thể đó là đích đến viên mãn của mọi cuộc tình - hai người nắm tay nhau nhìn hoàng hôn, bình yên như trong tranh. Nhưng thực tế thì không phải cặp nào cũng may mắn như vậy. Có những cặp già đi cùng nhau không phải trong hạnh phúc mà trong đau khổ. Họ không chia tay vì già rồi, ly hôn tốn kém và xấu hổ. Họ không yêu nhau nhưng cũng không rời nhau. Họ sống chung một mái nhà như hai kẻ thù bị giam trong cùng một căn phòng, chờ xem ai chết trước để người còn lại được giải thoát. Đó là thứ bi kịch mà không ai muốn nhắc đến, nhưng nó tồn tại, âm thầm và đau đớn, trong biết bao gia đình.
Trong cái lạnh cắt da cắt thịt của cơn bão tuyết mùa Đông ở Minnesota, hai mạng người đã bị tước đoạt chóng vánh dưới tay các đặc vụ biên phòng (CBP) và Cảnh Sát Di Trú (ICE), những cơ quan thuộc Bộ Nội An (DHS.) Một lần nữa, chúng ta lại vật lộn với những câu hỏi cũ rích: Từ khi nào mà huy hiệu cảnh sát lại trở thành giấy phép để hành quyết và đồng thời là “kim bài miễn tử”?
Thảo Trường kể chuyện rất tỉnh. Ông không cần tố cáo, không cần gào thét. Chỉ tả: ban ngày, những đứa lớn chơi trò “cai tù” — đứa bắt, đứa bị bắt; quát tháo, tra hỏi, úp mặt vào tường. Tất cả đều học từ người lớn quanh mình. Những đứa còn nhỏ, chưa biết đi, ngồi nhìn. Có bà mẹ mang thai bị đánh đến sẩy thai, sinh con trong tù. Sinh xong, gửi con vào nhà trẻ để quay lại “lao động tốt”. Sáng, bọn nhỏ chạy theo cô giáo sang nhà trẻ để có ăn. Tối, chạy về khu B để kịp chỗ ngủ cạnh mẹ.
Thuế quan được áp dụng, rồi lại thu hồi; biện pháp quân sự được nêu ra như một chọn lựa, rồi bất chợt bị gạt sang một bên. Trong những tháng gần đây, kiểu hành vi thất thường, khó lường như vậy bỗng được nói tới nhiều trong các vòng bàn luận về đối ngoại, nhất là quanh Bạch Ốc, như thể đó là một thứ lợi khí chiến lược hơn là một nhược điểm của chính sách. Thật ra, chuyện ấy không mới. Những lời đe dọa ầm ỹ, những cú xoay trục bất ngờ trong chính sách, cùng lối phát biểu cố ý mập mờ từ lâu đã được dùng để làm đối phương mất thăng bằng, nhằm tìm thế thượng phong trên bàn cờ quốc tế. Trong ngôn ngữ quan hệ quốc tế, lối đó có tên hẳn hoi: “thuyết kẻ điên”.
Hôm qua, tại một tiệm làm tóc ở Chicago, một người đàn bà, còn mặc áo choàng giữa hai khách, dựng chiếc iPhone trước gương, quay một đoạn nói chuyện về ICE. Ba mươi giây. Đăng lên. Rồi nàng trở lại với công việc. Một giờ sau: không một người xem. Nàng xoá. Quay lại. Lần này dùng biểu tượng 🧊 thay cho chữ ICE, e rằng thuật toán để ý những từ “nhạy cảm”. Đăng lên. Đêm xuống, màn hình vẫn sáng trên tay. Vẫn là con số không. Sáng hôm sau, nàng quay ly cà phê latte. Đến trưa, đã ba nghìn lượt xem.
Sau 26 năm đàm phán, Liên minh châu Âu (EU) đã đạt được thỏa thuận ký kết Hiệp định Thương mại với khối MERCOSUR bao gồm Argentina, Brazil, Uruguay và Paraguay và sẽ hứa hẹn tạo ra những tác động sâu rộng về kinh tế, nông nghiệp, môi trường và địa chính trị cho cả hai bên...
Trong một đêm mùa Đông, an toàn trong căn phòng ấm, câu chuyện giữa những người sống đời di dân nhiều thập niên, dù cố gắng né tránh, rồi cũng trở về thực trạng nước Mỹ. Hành động của chính quyền liên bang buộc người Mỹ – đặc biệt là những ai đã từng nếm trải mùi vị của cuộc trốn chạy – phải tự hỏi mình: Chúng ta là ai khi bàn tay quyền lực siết chặt? Có phải chúng ta đang nhìn lịch sử độc tài tái diễn, trên một đất nước xa quê hương nửa vòng trái đất?
Sáng nay, mở trang mạng Việt Báo ra, tôi đi thẳng xuống những đề mục “comment” dưới các bài thời cuộc – cái phần mà lẽ ra chỉ để “tham khảo ý kiến độc giả”, vậy mà đọc vào thành cả một bữa no nê. Người ta không nói chuyện với nhau nữa, người ta ném vào nhau từng tràng chữ thô lỗ, cay nghiệt. Mỗi phe đều tin mình đang bảo vệ “sự thật”, nhưng nhìn kỹ thì cái sứt mẻ trước tiên chính là… văn hóa chữ nghĩa, rồi tới tự trọng.
Trong nhiều năm qua, diện mạo chính trị Trung Hoa dần khép lại dưới chiếc bóng ngày càng đậm của Tập Cận Bình. Chiến dịch “đả hổ diệt ruồi” được mở rộng không ngừng, và đến năm 2025, cơ quan kiểm tra kỷ luật trung ương cho biết đã xử lý gần một triệu đảng viên, phản ánh một bộ máy thanh trừng vừa mang danh chống tham nhũng vừa củng cố uy quyền của người cầm đầu.
Trên đỉnh Davos năm nay, giữa tuyết trắng, cà phê nóng và những lời kêu gọi “đa phương, bền vững, trách nhiệm” - xuất hiện giữa quần hùng là một giọng nói “ngoại môn” chẳng xa lạ gì với chính trường: Donald Trump. Ông lên núi Thụy Sĩ không phải để trồng cây, bàn cứu khí hậu, hay nói chuyện hòa giải, mà để nói với thế giới một câu thẳng thừng: Greenland là “CỦA TÔI”. Bài diễn văn của tổng thống Hoa Kỳ mở đầu bằng một màn “điểm danh công trạng” đúng kiểu độc thoại: chỉ trong một năm trở lại Nhà Trắng, ông tuyên bố đã tạo nên “cuộc chuyển mình kinh tế nhanh và ngoạn mục nhất trong lịch sử nước Mỹ”, đánh bại lạm phát, bịt kín biên giới và chuẩn bị cho đà tăng trưởng “vượt mọi kỷ lục cũ” của nước Mỹ, hay “của bất kỳ quốc gia nào trên thế giới”.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.