Hôm nay,  

Chuyện Họ Nhà Xe

09/04/202109:30:00(Xem: 4047)

Nằm ngoài trời dãi nắng dầm mưa bấy lâu nay, mùa hè thì nắng lửa thiêu đốt, mùa đông thì băng giá phủ trắng. Những viền cao su đã giòn và gãy dần đi, nước sơn cũ xì và nhiều chỗ bong tróc. Lão Honda  Accord đã quá già, hơn hai trăm ngàn dặm rồi chứ ít sao. Lão đã gắn bó với cậu chủ mười mấy năm nay. Ngày mới về với cậu chủ, lão còn mới toanh, cậu chủ cưng như trứng hứng như hoa, một tí trầy xước trên thân lão cũng đủ làm cậu chủ đau lòng, mỗi tuần cậu chủ tắm rửa đánh bóng lão… Ấy vậy mà giờ cậu chủ chẳng ngó ngàng gì đến lão nữa, lão già và trở nên xấu xí, đôi khi còn giở chứng nữa. Cậu chủ chỉ lái lão đi lòng vòng trong trấn, nói thật ra thì chẳng ai dám xâm mình lái lão ra xa lộ, nhỡ có bề gì thì khổ lắm. Cậu chủ dùng lão để chở những vật nặng thô tháo như: cây, phân bón, gạch hay những món đồ gia dụng mà thôi. Lão không còn được tung tăng trên xa lộ như ngày xưa, không còn được du hí cuối tuần, không còn được đến những nơi sang trọng… Lão tủi thân lắm! Vị trí của lão đã bị thằng Audi chiếm lấy và sau đó thì thằngTesla, từ ngày thằng Tesla về nhà này thì nó như một ông hoàng. 

Một đêm nọ, trời tĩnh mịch không trăng sao chi cả. Lão buồn tình tâm sự

- Này Tesla! Cậu mới về nên được cậu chủ cưng. Cậu đã chiếm lấy chỗ của tôi, nơi cậu đang đậu vốn là chỗ mà tôi đã đậu mười mấy năm nay. Cậu chủ có mới nới cũ, đẩy tôi ra ngoài sân.

Thằng Tesla ngạo nghễ giở giọng hỗn

- Honda Accord mà đòi đua với Tesla à? Ông có gì mà bày đặt ghen tị? Ông xem lại ông đi: già nua, hom hem, cũ xì, giở chứng… nằm ngoài sân là phải rồi, còn đòi hỏi gì nữa? Cậu chủ chưa tống ông vào nghĩa địa xe là vì còn sử dụng ông để chở vật nặng đấy!

Honda Accord vừa giận vừa buồn, không ngờ thằng Tesla hỗn đến như thế! Lão không muốn nói gì thêm nhưng nghĩ nó trẻ người non dạ nên cũng cố cảnh báo nó một lần

- Cậu còn trẻ khỏe, đẹp nhưng cậu đừng quên rằng: Sóng sau đè sóng trước, tre già măng mọc. Tôi ngày trước cũng trẻ như cậu, sau này rồi cậu cũng sẽ già như tôi, lúc ấy thì hãy nhớ lại lời tôi!

Thằng Tesla vẫn hăng tiết vịt

- Tôi không cần biết, khi nào già hẵng hay. Tôi bây giờ đang trẻ, đang thời thượng, chưa có kẻ nào theo kịp tôi đâu! Ông có gì nào? Cũ xì, lạc hậu, chậm xịt… Tôi bây giờ vô cùng bóng loáng, êm ru, có cảm ứng nhận biết chướng ngại cả bốn bên, có kết nối mạng, có định vị, có chỉ đường… Thiên hạ mê tôi như điếu đổ, thế gian này có bảy tỷ người nhưng không có bao nhiêu người được sở hữu tôi đâu! Ngay cả bọn sang chảnh xưa nay như Mercedes, Audi, BMW, Lexus… giờ cũng chỉ là hít khói của tôi.

Con mèo già mấy năm nay vẫn thường nằm trên mui của Honda Accord an ủi

- Ông đừng tranh luận với nó làm gì, nó đang sung mãn và tự phụ cao độ, nó không nghe lời ông đâu! Lâu nay tôi vẫn nằm trên mui ông, làm bẩn mặt ông, nhiều lúc cậu chủ ra xua đuổi tôi, chửi mắng tôi nhưng ông vẫn không phiền lòng. Giờ thì ông thấy đó, những đêm trường quạnh quẽ này chỉ có tôi ở lại với ông thôi!

Honda Accord thở dài

- Ừ, cậu dẫm đạp làm dơ mình mẩy tôi bấy lâu nay, nhưng giờ cũng chỉ còn có cậu làm bạn với tôi. Con người xem ra ăn ở bạc quá, khi còn giá trị thì họ nậng niu o bế, khi suy giảm hay hết giá trị thì họ coi chẳng ra gì!

Lão tâm sự với con mèo già, không còn đá động gì đến thằng Tesla nhưng  nó vẫn không buông tha

- Ông nghĩ thử xem, nếu cậu chủ lái ông ra đường thì có người đẹp nào chịu bước lên xe? Chỉ có tôi thôi, tôi mà ra đường là bao nhiêu cặp mắt nhìn theo thèm thuồng, bao nhiêu em sẵn sàng ngã vào vòng tay cậu chủ.

Honda Accord không nói nữa, nằm lim dim mơ màng dưới trời sao. Nó biết nó quá già, quá cũ kỹ và lỗi thời. Thời đại của nó đã qua rồi, thời ấy ngồi trong xe nghe nhạc vàng, nhạc bolero bằng những cái băng cassette đã là sang. Thời gian qua mau, kỹ thuật phát triển nhanh chóng, CD ra đời thay cho cassette, rồi tiếp tục DVD, VCR… và giờ thì tất cả những thứ ấy cũng lạc hậu nốt. Thằng Tesla nói đúng, nó giờ là biểu tượng của công nghệ cao, công nghệ mới, là dấu hiệu của sự thành đạt, là mốt của thời thượng! Cậu chủ tậu được Tesla phiên bản mới nhất kể cũng có số má lắm, dân lao động có mà nằm mơ!

Sáng chủ nhật cậu chủ diện toàn đồ hiệu, đồ trên người cậu chủ trị giá cả ngàn đô: áo Gucci, quần Diesel, nịt LV, giày Doctor, kiếng Ray band, mũ Prada...nước hoa thơm phức. Cậu chủ lái Tesla đi đón con Brittney đi ăn sáng. Tesla lướt ra khỏi sân êm ru không một làn khói. Sau khi bước lên xe, Brittney hôn cậu chủ cái chụt và cậu chủ cười mãn nguyện. Phải công nhận Brittney đẹp thật, tướng tá cao ráo, nóng bỏng. Lão Honda Accord nói chí phải, cỡ Brittney phải ngồi Tesla chứ đời nào cô ta chịu bước lên Honda Accord! Bãi đậu xe của nhà hàng Ponce de Leon Diem toàn xe sang: Mercedes, BMW, Audi, Phantom, Lamborghini, Cadilac, Covet, Porsche, Lexus… và dĩ nhiên Tesla là không thể thiếu. Bọn xe sang khi dễ coi thường xe bình dân hay những xe cũ. Chúng không tiếc lời dè bỉu chế nhạo, thậm chí còn đặt ra vè: ”Cù lần như Nissan, xoàng tợ Honda, rề rà như Ford, nhằm nhò gì civic, cục mịch hơn Kia, rạc rài họ Hyundai...”. Tesla khá nổi bật giữa bãi xe, vì nó là loại đời mới, là mốt thời thượng, nhiều ánh mắt đổ dồn về hướng nó càng làm cho nó chảnh chẹ thêm. Nó liếc nhẹ chiếc Mercedes đời cũ cà khịa

- Chỉ được cái tiếng cũ của dòng họ, thật ra thì chẳng thể xếp cùng đẳng cấp.

Mercedes giận xám mặt nhưng không dám phản ứng, biết mình yếu thế thất cơ nên nhịn nhục làm lơ. Được thể, Tesla làm tới, nó khinh khỉnh nhìn những chiếc xe hiệu đời cũ khác

- Yếu mà đòi ra gió, hết thời mà còn chơi ráng, gồng quá coi chừng xẹp giữa đường à nhen!

Chiếc Rolls Royce kế bên cười nhẹ nhưng tỏ vẻ không đồng ý với Tesla, với giọng nhỏ nhẹ qúy phái kiểu cách hoàng gia. Rolls Royce thì thầm

- Chú em khá lắm, nhưng vẫn còn quá non trẻ, hãy lễ độ một tí! Một số trưởng lão tuy có già nhưng nội lực thâm hậu lắm, chú em chưa thể sánh bằng.

Tesla nghe thế có vẻ không hài lòng nhưng vẫn cố cầu tài, giọng hạ xuống tôn Rolls Royce 

- Chỉ có đại ca là xứng mặt anh hào, thế giới này chưa có ai qua mặt đại ca được, may ra chỉ có the Beast của tông tông xứ Cờ Hoa thôi!

Rolls Royce nghe nịnh thì cũng khoái chí, y ra vẻ đàn anh 

- Chú em hiện đại và tân tiến, vượt xa những thế hệ cũ, không biết mai kia kỹ thuật công nghệ còn tiến bộ đến đâu nữa thì hổng biết, hiện tại thì cũng đã gần đến giai đoạn xe tự động lái, xe bay. Lớp già bọn anh có nhiều vị cập nhật không kịp. Nhiều gã cùng thế hệ bọn anh thua trắng tay, công nghệ cao bây giờ quả thật đáng nể!

Rolls Royce cũng có chút cưng Tesla nên không chấp nhất thái độ của nó. Chiếc Volkswagen cách
Tesla vài chiếc, nó nháy mắt với thằng Bugatti và thằng Bentley, đoạn nó nẹt bô thât to

- Thằng nhãi ranh láo! Giá trị của mày không bằng một nửa của tao, thậm chí chỉ bằng một phần ba so với mấy lão gia khác. Tuy mày có hiện đại đi đầu trong việc ứng dụng công nghệ cao nhưng mày vẫn còn kém lắm!

Tesla giận đỏ mặt, nó không ngờ bị Volkswagen hạ nhục như thế. Nó vẫn cao vọng tưởng rằng không ai dám đụng đến nó. Thật sự giá trị của nó còn thấp lắm so với những tên tuổi lẫy lừng xưa nay. Nó được cái ăn khách ở tính thời sự và thời thượng. Dù giận nhưng nó không dám đôi co làm lớn chuyện, ở bãi xe sang trọng này, toàn những anh hào tên tuổi. Nó mà cà chớn tí nữa thì sẽ bị bề hội đồng như chơi và nó cũng biết tự lượng sức nên ôm hận giả vờ làm lơ.

Cậu chủ nắm tay con ghệ đi vào nhà hàng Ponce de leon Diem, nhà hàng có cái tên cũng ngộ, khúc đầu thì rặt Pháp mà chữ cuối thì có vẻ như gốc mít thì phải? Diem, phải chăng là Diễm, Diệm hay Điểm? Chủ nhân vốn là anh Tây chánh gốc, có thể Diem là tên người yêu của y chăng? Quán bày trí rất đẹp, đầy tính nghệ thuật, đậm nét phong cách dân Parisian. Thức ăn ngon tuyệt, có nhiều món để chọn nhưng cậu chủ dường như khoái bánh mì veggie. Miếng bánh mì giòn, thơm mùi bơ, bên trong kẹp rau spinach và những miếng bơ trái đắng nhân nhẫn tươi mát. Cậu chủ thường kêu món này với ly Cappuchino kiểu Ý, đồ ăn ngon tuyệt cú mèo, cà phê và cocktail thì quá hấp dẫn, khung cảnh quán đẹp, nhân viên phục vụ xinh đẹp và rất lịch sự… bao nhiêu đó đủ để biết giá cả không hề rẻ tí nào. Có đôi khi cậu chủ bắt gặp một vài chủ tiệm Nails đua đòi đu theo, thợ và dân lao động thì chẳng ai dám bén mảng đến. Có ai dám liều chơi sang chi cả ngày công cho một phần ăn? Ấy là chưa nói nhìn bãi xe đủ thấy khớp thì làm sao mà bước chân vào? Người ta thường nói “Mặt sao ngao vậy” , “ Người sao vật vậy” hay “Chủ nào tớ nấy” vậy mà đúng y chang. Cậu chủ và chiếc Tesla của cậu ta sao mà xứng hợp với nhau như thế! 

Trên đường về bị kẹt xe kinh khủng, tất cả các làn đường bị đóng chặt. Tesla len lỏi luồn lách cắt mặt chiếc xe tải mười tám bánh hiệu Volvo, xe tải bóp còi inh ỏi và hét to

- Thằng oắt con ngu xuẩn, tao húc một phát là mày bẹp dúm ngay tức khắc! Giành đường lấn làn kiểu đó có ngày phủi chân leo lên bàn thờ ngồi.

Tesla vẫn tiếp tục len lỏi nhưng chỉ chừng vài trăm yards nữa là chịu phép đứng im luôn. Nó liếc mắt nhìn quanh thấy toàn xe cũ, xe bình dân nên nó dương dương tự đắc cho mình cao cấp hơn đồng loại. Nó hợm mình cất giọng miệt thị

- Bọn hạ đẳng xấu xí, chúng xịt khói bụi nhiều quá làm dơ người ta, ô nhiễm môi trường.

Những chiếc xe hai bên hậm hực vì lời nói ấy nhưng không làm gì được nó. Một chiếc Mazda xa xa lên tiếng

- Cậu đừng ỷ chạy điện mà khinh người chạy xăng, xăng gây ô nhiễm môi trường thật nhưng xe chạy điện chưa hẳn tốt. Người ta nghiên cứu thấy những hạt điện tích phóng thích từ xe chạy điện cũng gây hại cho sức khỏe, vả lại thế gian này không phải đã đủ điều kiện để thay tất cả xe chạy xăng bằng xe chạy điện đâu!

Tesla tỏ vẻ ngông nghênh khinh khỉnh, nó không nhìn cũng không thèm trả lời. Bất ngờ chiếc pickup hiệu GMC rồ máy phụt một làn khói đen xì vào mặt nó, người chủ trong xe còn giơ ngón giữa càng làm cho nó thêm tức giận. Nó cảm thấy bị nhục mạ và xúc phạm quá đáng. Nó gừ gừ lên nhưng không dám húc thằng GMC. Nó biết húc thằng đó thì bị phạm luật xe sau húc đít xe trước, vả lại nó không dám làm là vì nếu nó húc thì nó sẽ thua hoàn toàn, có khác gì lấy chén kiểu cụng chén sành. Tesla rồ máy đầy tức tối, cậu chủ ngồi trong xe lồng lộn lên. Con ghệ Brittney J ngồi kế bên vỗ đùi an ủi

- Bình tĩnh đi cưng, mình đụng nó là mình bị thiệt, chưa nói lỡ phải đứa du côn liều mạng nó bắn một phát thì tiêu đời!

Nghe thế, cậu chủ bấm bụng ngồi yên nhưng đôi mắt long sòng sọc, bạnh quai hàm, tay vỗ lên vô lăng ầm ầm. Con ghệ vuốt tóc mai, vỗ vỗ má cậu chủ và vít cổ cậu chủ hôn lên trán. Cậu chủ có phần nguôi ngoai. Chừng hơn tiếng rưỡi sau mới thoát ra khỏi xa lộ, Tesla lướt nhẹ vào đường nội địa. Tesla đang ngon trớn trên đường về, cậu chủ cười đùa với Brittney J trong xe và bỗng thắng đột ngột, tiếng thắng rít chói tai, vệt vỏ xe hằn in trên mặt đường. Một chiếc Dodge từ trong sân de ra mà không nhìn ngó, nó nghe tiếng bóp còi chói lói của Tesla thì giật mình dừng lại, cả  hai xe kịp ngừng nhưng đít của chiếc Dodge cũng chạm nhẹ vào mặt Tesla, một chút trầy xước trên mặt nó. Cậu chủ hầm hầm bước xuống xe xem xét, từ chiếc Dodge một thằng nhỏ chừng mười tám với mái tóc vàng hoe mắt xanh cũng bước xuống. Cậu chủ quát

- F...ck! Mầy có biết lái xe không? Xe tao trị giá hai trăm ngàn đô đấy!

Thằng nhỏ lắp bắp xin lỗi trong khi cậu chủ xăm soi vết xước, cậu chủ sờ vết trầy trên Tesla mà lòng đau tợ như mình bị ai đó cào cấu rách da thịt vậy. Cảnh sát đến lập biên bản, cho thằng nhóc một giấy phạt tội bất cẩn và đưa cho cậu chủ một bản ghi lại hoàn cảnh đụng xe. Cậu chủ rên rỉ

- Xe tôi mất đẹp, mất giá trị rồi!

Người cảnh sát xòe hai tay và nhún vai rồi bỏ đi. Con ghệ nãy giờ cũng loanh quanh bên Tesla, nó bảo cậu chủ gọi cho tụi bảo hiểm bồi thường tiền sửa, cậu chủ vẫn cau có bực bội

- Có sửa cũng mất gin rồi.

Cậu chủ tỏ vẻ xót xa và đau lòng cứ như thể chiếc Dodge của thằng nhóc ấy đụng phải mình chứ không phải đụng Tesla, rên rỉ một lát rồi cũng cùng Brittney J leo lên xe và lái Tesla về, vừa vào đến sân thì đụng mặt lão già Honda Accord, lão ta nhìn lom lom rồi hỏi Tesla

- Có phải chú em mới bị đụng xe?

Tesla ấm ức 

- Không phải lỗi ở tôi, tại thằng nhóc lái chiếc Dodge de ẩu, may mà cậu chủ thắng kịp, nếu lơ đễnh một tí thì không biết hậu quả sẽ như thế nào nữa?

Honda Accord an ủi

- Dù sao cũng còn may mắn lắm! Chỉ trầy xước nhẹ thôi, ở đời đôi khi có những tai nạn bất ngờ, phước họa không ai lường trước được. Chú em còn trẻ, còn sung mãn nên tự phụ. Chú em nên khiêm tốn một chút, cười người hôm trước hôm sau người cười là vậy.

Tesla im lặng, Honda Accord tiếp tục

- Bây giờ chú em trẻ nhưng năm hay mười năm nữa thì cũng chẳng khác gì lão già này, lúc ấy thì ai cười ai bây giờ? Vạn vật vô thường, có hợp có tan, chúng ta có cái hình hài này cũng là tạm có, nó vẫn đang hư hoại hàng ngày, mỗi ngày một tí. Đến một lúc nào đó thì thân chúng tan sẽ tan hoại hoàn toàn, sắt thép ra sắt thép, kiếng về cát, cao su, niệm về lại chất vô cơ… Lúc ấy thì ai còn thấy đâu là Tesla, đâu là Honda, cho chí Mercedes, BMW, Ferrari, Toyota…

Buổi tối, nhà cậu chủ đông đủ anh em, ai cũng hỏi han việc đụng xe. Mọi người mừng cho cậu chủ, họ bảo tai nạn hay va quẹt là chuyện thường trên đường, may là Tesla chỉ trầy xước nhẹ và người thì an toàn không bị gì. Họ còn khẳng định, sức khỏe không bị gì là tốt lắm rồi. Cả vừa nhà nâng ly chúc mừng cậu chủ vừa xem những cái tin nóng hổi trên ti vi: “Thuyết âm mưu”, “Sự nguy hiểm của Trung Cộng”, “Sự nóng lạnh của thị trường chứng khoán”… cuối bản tin có một cái tin làm cho cậu chủ chú ý: “Hãng xe the Future đã thủ nghiệm thành công những chiếc xe bay, taxi bay và thành phố đã cấp giấy phép cho những chiếc xe tự hành”. Cậu chủ lẩm bẩm

- Rồi đây những chiếc xe bay, xe tự lái sẽ phổ biến khắp nơi. Khi ấy thì Tesla cũng chẳng còn gì đặc biệt nữa. Không biết sau thế hệ xe tự hành, xe bay thì con người sẽ còn chế ra những thứ gì nữa đây? Sức tưởng tượng và chế tạo của con người thật đáng nể thật, cứ tiến bộ mỗi ngày, càng ngày càng rút ngắn mức độ đào thải, mới hôm qua tân tiến đến thế mà hôm sau đã ra trở thành lạc hậu rồi.


TIỂU LỤC THẦN PHONG 

Ất Lăng thành, 02/2021 



Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Anh cầm cây đàn lên, dạo một đoạn theo ngẫu hứng, rồi anh hát. Bản nhạc mấy mươi năm chưa hoàn thành. Nó như thiếu một chất men. Anh đã từng sáng tác thơ, nhạc, trên mỗi bước đường. Duy chỉ có bài hát này, anh chưa thể viết trọn. Giọng của anh nghe kỳ kỳ. Anh thấy nó lạ với chính mình. Sau lần mổ cắt khối u ở thanh quản, anh đã bị mất giọng. Đúng ra là giọng bị thay đổi, khàn hơn, đục hơn. Và khi hát, anh không thể ngân dài như trước. Bác sĩ hỏi anh có dùng thuốc lá, cà phê không. Anh thành thật thú nhận, thuốc lá cũng thuốc lá, cà phê cũng cà phê. Xưa, đi lính, hầu như ai cũng hút thuốc lá, nhưng nay anh đã bỏ hút rồi. Còn cà phê thì… không thể thiếu, để thức đêm làm việc.
Khác với các tác giả khác, tất cả tình tiết và diễn biến của câu chuyện đều xoay quanh nhân vật chính, truyện của Kim Dung được tác giả lồng vào những câu chuyện khác, đầy đủ tình tiết éo le từ những nhân vật phụ chung quanh kết nối vào trong tác phẩm một cách khéo léo. Những “Truyện trong truyện” này đã làm cho tiểu thuyết Kim Dung vô cùng đa dạng. Thí dụ trong “Bích Huyết Kiếm”, mối tình giữa Viên Thừa Chí và Hạ Thanh Thanh rất tẻ nhạt, trong khi chuyện tình của cha mẹ Thanh Thanh là nàng Ôn Nghi và Kim Xà Lang Quân lại là một thiên tình sử đầy thương cảm.
Vào những năm của thập niên 1960s và 70s, truyện võ hiệp kỳ tình là một phong trào ăn khách nhất của các tờ nhật báo thời bấy giờ. Có khá nhiều tác giả viết võ hiệp lúc đó, nhưng cái tên Kim Dung là sáng chói nhất. Ông là một hiện tượng nổi bật làm say mê hàng triệu độc giả và khán giả từ những trang tiểu thuyết của thế kỷ 20 kéo tiếp đến thế giới phim bộ Hồng Kông thế kỷ 21, không phải chỉ tạiViệt Nam, mà còn nhiếu nước khác ở Á châu.
Con đã nghe rất nhiều lần ở chùa, các thầy đọc: Quán tự tại Bồ Tát, hành thâm bát nhã ba la mật đa thời, chiếu kiến ngũ uẩn giai không, độ nhứt thiết khổ ách…Con đã nhìn thấy ở các chánh điện các chùa, các tượng Quan Thế Âm, phật A Di Đà và Đại Thế Chí Bồ Tát, được đặt cạnh nhau, hợp thành bộ Tây Phương Tam Thánh để dẫn dắt chúng sinh vào thế giới cực lạc tịch tĩnh. Con cũng thấy tượng phật Quan Âm được đặt thờ ở cổng chính các chùa, ở các nơi trang nghiêm để chúng sanh chiêm bái và ngưỡng vọng lòng từ bi cứu khổ cứu nạn…
Tới đây, tôi lại nhớ cái ngày ấy, khi tôi ngồi bàn phỏng vấn đi Canada. Thực ra, chỉ là cuộc nói chuyện ngắn gọn, vui vẻ, vì tôi làm việc trong văn phòng Cao Ủy trại tỵ nạn, thường xuyên giúp đỡ phái đoàn Canada chuyện điền forms cho các gia đình đi Canada, nên ông trưởng phái đoàn quen mặt, thấy tôi bị phái đoàn Mỹ từ chối, ổng sẵn sàng nhận tôi đi Canada bất chấp trong hồ sơ lý lịch của tôi có đầy đủ anh chị em đang ở Mỹ
Trong thời đại nhân danh mọi thứ trừ sự thật, chữ “trung thực” vừa đắt giá vừa khả nghi – người ta nhân danh đạo lý che đậy quyền lợi, nhân danh hòa bình chuẩn bị chiến tranh, nhân danh “dám nói thẳng” biện minh cho mất nhân cách. “Người Trung Thực Nhất Thế Giới” mượn hai vị sứ giả hành tinh soi ranh giới giữa trung thực và bình phong mưu đồ: không trào lộng, dù tiếng cười khó thảnh thơi; không buộc tội ai, dù bóng ai đó thấp thoáng. Xin giới thiệu đến độc giả Việt Báo khúc văn suy tưởng này, bình thản giọng kể mà day dứt nỗi băn khoăn trước cái giá thế giới phải trả cho việc “dám” nói thực.
Sau 4 năm trong trại tù Cải Tạo, tôi trở về Vũng Tàu, tìm lại gia đình mình. Gia đình tôi đã thành cổ tích. Cha Mẹ tôi qua đời, anh em tôi thất lạc, ngôi nhà của chúng tôi đã thành nhà của một cán bộ cao cấp ngoài Bắc dọn vào. Tôi thành người tứ cố vô thân, tôi cố đi tìm gia đình anh tôi, nhưng tăm cá bóng chim. Người nói anh tôi bị bắt lại sau khi vượt biển không thành, người nói cả gia đình hình như đã sang tới Úc, có người lại nói chuyến tầu có gia đình anh tôi mất tích trên biển.Vì nếu bị bắt lại thì ở tù mấy tháng cũng ra. Sang đến Úc thì phải có tin về. Có người nói hình như anh tôi bỏ xót lại một đứa con nhỏ mới 7, 8 tuổi. Hôm cả nhà có người đến đón ra khơi thì thằng bé chơi ngủ lại ở nhà bạn, chủ thuyền không đợị được. Hứa là sẽ cho nó đi ngay chuyền sau. Nhưng chuyến sau không bao giờ có.
Buổi sáng, bầu trời trong xanh, khi mặt trời bắt đầu trải những tia nắng màu mật ong lấp lánh trên những phiến đá cẩm thạch còn ướt sương đêm; ngôi đền Parthenon, khu di tích cổ Acropolis, thành phố Athens, Hy Lạp, với mấy hàng cột đá đứng im lìm mang một vẻ trầm tư u mặc. Dường như thời gian chỉ tạm dừng để người lữ khách thơ thẩn bước chân ngắm nhìn, đắm chìm, và lắng nghe câu chuyện thần thoại của phế tích vang vọng về từ hằng ngàn năm trước.
Nhóm cựu nhân viên Phòng Thương Vụ Úc người Việt đang sống ở Sài Gòn, Hà Nội, Úc, Mỹ, Canada email cho nhau về sự ra đi của cựu tổng giám đốc Austrade vùng Đông Bắc Á, cùng hồi tưởng về một “ông xếp lớn” người Úc dễ thương, gần gũi, với tình yêu đặc biệt dành cho đất nước và con người Việt Nam.
Theo số liệu của Cục Thống kê Dân số Hoa Kỳ, năm 1990 có 1.000 người Việt ở St. Petersburg và 600 ở Tampa. Đến nay con số lên đến 21.000 cho toàn vùng Vịnh Tampa, gồm các thành phố Pinellas Park, St. Petersburg, Tampa, Largo, Clearwater. Một số làm việc cho các hãng xưởng, nhiều người làm móng tay. Có người đi câu, lưới cá về bán hay buôn bán rau trái.
Dù chưa đến tuổi nghỉ hưu, nhưng con cái đã lớn, tài chánh gia đình không còn là nỗi lo, Nàng quyết định đi làm volunteer tại một Nhà Già (Retirement Home). Lúc đầu, nàng muốn làm chỗ Nhà Già dành cho người Việt để Nàng được trò chuyện lắng nghe tâm tình của những “cư dân”, nhưng nơi đó khá xa, ông xã khuyên nàng chọn làm chỗ gần nhà, chỉ có 3 blocks đường đi bộ, người Tây họ cũng có những nỗi lòng, những câu chuyện đời để cần người chia sẻ.
“Ngày nào em cũng nhắc mà anh cứ quên hoài. Rán uống thuốc cho mau hết bịnh,” cô chưa kịp dứt lời thì một tiếng sủa bung ra cùng lúc với cái gạt tay hung hãn, “Hết cái con mẹ cô ấy!” Ly nước tay này, lọ thuốc tay kia cùng lúc bật khỏi tay cô, văng xuống nền xi măng, ném ra một mảng âm thanh chát chúa. Cái ly vỡ tan. Nước văng tung tóe, những mảnh thủy tinh văng khắp chung quanh, vạch những tia màu lấp lánh. Không dám nhìn vào hai con mắt đỏ lửa, cô cúi đầu dán mắt vào vũng nước loang loáng, vào những viên thuốc vung vãi trên nền nhà. Những viên thuốc đủ màu làm cô hoa mắt (viên màu vàng trị đau, viên màu đỏ an thần, viên màu nâu dỗ giấc ngủ, cô nhớ rõ như thế...) Một viên màu đỏ lăn tới chân cô.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.