Hôm nay,  

Hoàng Hôn Đến Sớm

20/02/202211:00:00(Xem: 3440)

Truyện ngắn

sunset-on-snow


Tabi đứng  bên cạnh những dụng cụ thể thao trượt tuyết mà người ta trượt xuống núi tạm nghỉ ngơi đang cắm trên tuyết. Cô nhìn lên phía núi cao, quanh co trên đó nhiều người vẫn còn mải mê với trò chơi trượt tuyết và phía bên trái ngay gần nơi cô đứng, những chuyến nâng lên cao bằng cable, lấy tên là “Town Lift” vẫn đang tiếp nhận khách để đưa họ lên núi, kẻ lên người xuống tưởng như không bao giờ ngừng nghỉ.

 

Tina đã mua bao cả ngày những chuyến “Town Lift”, nhưng Tabi thì không, cô sợ lên cao chóng mặt, cô hoang mang sợ hãi, sợ mình có thể ngã nhào xuống đất bất cứ lúc nào. Tabi sợ chiều cao, đi máy bay ngồi trong khoang an toàn thế mà nhìn qua cửa sổ cô còn cảm thấy hụt hẫng nói gì đến trò chơi ngồi ghế và đưa lên cao qua cả núi, lướt bên cạnh những ngọn cây cao giữa không gian lạnh lẽo của mùa Đông.

 

Tabi theo chị em Tina đến Utah, ở lại nhà người thân của họ tại Salt Lake City. Từ đây mất 30 phút để đến thành phố Park City. Lần đầu tiên trong đời cô bé sinh ra và lớn lên ở thành phố nắng ấm San Jose đến nơi trượt tuyết mùa Đông nổi tiếng như thế này, cô không biết chơi các môn thể thao, chỉ tò mò và thích thú đi theo chị em nhà Tina về xứ núi và thưởng thức phong cảnh.

 

Trước khi lên núi trượt tuyết Tina đã dặn dò cô bạn thân Tabi nếu muốn đứng đây coi bao lâu thì tùy, không thích nữa thì cứ đi bộ xuống phố, miễn là trở lại đây gặp Tina vào lúc hoàng hôn, là thời điểm hầu hết người ta xuống núi, chấm dứt trò chơi ski vì đói, mệt và chiều tàn để thay quần áo ra phố thưởng thức một bữa dinner ngon miệng và ấm cúng.

 

– Nhớ nhé, 5 giờ chiều đấy.

 

Tabi ngạc nhiên hỏi lại bạn:

– Hoàng hôn lúc 5 giờ ư?

 

– Phải, vì mùa Đông nên hoàng hôn đến sớm.

 

Tabi đi bộ xuống phố, bây giờ khỏang 2 giờ trưa, hôm nay tuyết không rơi, coi như một ngày mùa Đông đẹp trời dù trời vẫn không có nắng và gió thì không ngừng lướt qua phố, làm cho người ta mặc đủ áo ấm, quần dài và khăn trùm cổ vẫn cảm thấy hơi lạnh lan man tìm vào thịt da.

 

Từ điểm trượt tuyết đến đường Main cổ kính Tabi đi qua mấy lò sười ngoài trời, lò sưởi đốt bằng gaz, những ngọn lửa vàng bập bùng chao nghiêng theo gió. Xung quanh lò sưởi có ghế ngồi, vài người đang tạm dừng chân ở đó vì lạnh hay vì đã mỏi chân ở phố phường, nhưng có người đến đây ngồi đọc báo, thích tìm trong gió lạnh chút hơi ấm qua ngọn lửa này. Lãng mạn qúa!

 

Đến gần đầu đường Main cô đã ngửi thấy mùi cà phê thơm của Starbucks lan tỏa trong gió như quyến rũ, như gọi mời, khiến bước chân Tabi đã vào tiệm mà lòng cô còn ngỡ ngàng. Trong tiệm đông người, khi Tabi bưng ly cà phê ra chưa biết ngồi vào đâu thì một tiếng nói ngay bên cạnh cô rất nhẹ nhàng:

 

– Cô có thể ngồi đây nếu cô không ngại.

 

Tabi nhìn anh chàng trẻ tuổi đẹp trai bên ly cà phê đang uống dở:

 

– Tôi có làm phiền anh không? Hình như anh đang chờ đợi ai?

 

– Đúng là tôi đang chờ đợi, nhưng không phải ở nơi đây. Mời cô ngồi.

 

Tabi ngồi đối diện anh ta, anh lịch sự giới thiệu trước:

– Tôi là Jerry Todd.

 

– Còn tôi tên Tabi Nguyễn.

 

Jerry tươi cười:

 

– Trời lạnh mà ngồi thưởng thức cà phê nóng thì tuyệt, cô cũng thế, phải không?

 

– Không, tôi không thích uống cà phê. Tôi vào đây chỉ vì mùi thơm của nó và cần một nơi ấm để dừng chân.

 

– Thì ra tôi đã lầm. Nhưng cô đã chán trò trượt tuyết trên núi hơi sớm đấy? Người yêu của tôi vẫn còn biệt tăm trên ấy.

 

Tabi mỉm cười:

 

– Thế thì anh lại lầm lần nữa vì tôi không hề biết trượt tuyết, chỉ đi theo gia đình một người bạn, chị em nó vẫn còn đang trên núi như người yêu của anh đấy.

 

Jerry đùa:

 

– Sao hôm nay tôi xui xẻo đến thế! Nhưng được nói chuyện với cô là một điều thú vị.

 

Anh nếm một thìa cà phê và nhìn cô bằng ánh mắt thân thiện:

 

–  Cô có thích thành phố này không?

 

– Chưa biết, vì chưa ở hết một buổi chiều đầu tiên ở đây. Lát nữa, khi hoàng hôn xuống tôi sẽ trở lại núi để đón bạn tôi.

 

Jerry kêu lên ngạc nhiên:

 

– Tôi cũng thế, người yêu của tôi là một tay trượt ski tuyệt vời, đây là môn thể thao mà cô ấy đam mê nhất, không hiểu sao cô ấy lại yêu tôi, một người không hề thích môn thể thao mùa Đông này. Tôi đến đây vì người yêu, sau khi đi “Town Lift” mấy tiếng đồng hồ liền, mệt mỏi, chóng mặt, tôi giã từ núi để xuống phố một mình và sẽ trở lại đón cô ấy vào lúc hoàng hôn.

 

– Ngẫu nhiên mà tôi và anh có điểm giống nhau, chúng ta cùng chờ đợi hoàng hôn xuống.

 

Jerry nâng ly cà phê của mình:

 

– Nào, tôi và cô cùng chúc nhau cuộc hội ngộ lạ lùng này.

 

Uống xong cà phê Jerry đề nghị:

 

– Cô có thích đi dạo không?

 

– Thích lắm, nhưng ngoài trời đang gió lạnh…

 

– Cô sẽ thấy ấm vì đi dạo sẽ mỏi chân, sẽ làm nóng cơ thể mình. Tabi tin tôi đi.

 

Tabi hứng thú đứng dậy:

 

– Nào chúng ta đi, chỉ nhìn con đường Main cũ kỹ này tôi đã thấy thân quen rồi…

 

Họ bước ra khỏi tiệm cà phê, đi dọc trên hè phố chen chúc người. Bây giờ là giữa mùa Đông, mùa cao điểm du khách từ mọi nơi đổ về, toàn những người ăn mặc đẹp, những kiểu áo khoác, áo da, áo lông, những kiểu mũ, kiểu giày được dịp khoe trước đám đông.

 

Rất nhiều cặp đôi về đây, tìm trong lòng phố cổ này những kỷ niệm xưa, những tình yêu mới…Nhưng có Tabi và Jerry là hai người hoàn toàn xa lạ cũng đang đi bên nhau, Tabi hầu như sát cánh bên anh, vì người đông phố hẹp. Càng đi hè phố càng dẫn lên dốc cao, Tabi không còn thấy lạnh nữa, không khí đông vui, ấm cúng đến không ngờ, thoảng trong gió có cả mùi thơm nhè nhẹ của nước hoa và lotion. Thành phố nhỏ nên những cửa hàng cũng nhỏ nằm bên cạnh nhau như đua chen mời mọc khách thập phương, cửa hàng bán đồ lưu niệm, hàng kem, hàng bánh, hàng quần áo thời trang và nhất là nhiều gallery trưng bày tranh ảnh.

 

Jerry chợt dừng chân ngay giữa đám đông:

 

– Tabi, chúng ta vào đây nhé?

 

Cô ngước nhìn tên cửa tiệm “Chocolate Factory”, ở nơi đây người ta làm các món bánh kẹo chocolate kiểu thô sơ như thời xưa. Ngay trong tiệm có một thùng gỗ đựng chocolate đang được một nhân viên quậy bằng hai tay với chiếc que gỗ to và dài để chế biến, món táo nhúng chocolate, món kẹo vừa được lấy ra, màu chocolate nâu tươi quyến rũ.

 

Người ta ghé vào tiệm rất đông, nhân viên bán hàng phải luôn tay phục vụ, bên ngoài lạnh thế mà có người vẫn mua món kem chocolate và hào hứng mút từng chút kem ngọt ngào qua đầu môi chót lưỡi.

 

Tabi và Jerry mua mỗi người một trái táo nhúng chocolate, như hai đứa trẻ con, họ lại vừa ăn vừa đi dạo trên hè phố và chuyện trò. Khi Tabi dừng chân bên một gallery để ngắm một bức tranh thì lạc mất Jerry, anh đi ngược đi xuôi cho đến khi thấy cô thì ánh mắt anh lấp lánh niềm vui, Jerry trách:

 

– Tabi, tôi cứ tưởng ai bắt cóc cô rồi đấy.

 

Cô cũng trách đùa:

 

– Nhưng anh nhìn đi đâu thế, mà không thấy tôi đã dừng lại ở đây?

 

Jerry dịu dàng:

 

– Thôi, tôi xin lỗi vì đã đi nhanh hơn cô.

 

Hai người băng qua đường để sang hè phố bên kia, để ngắm những cửa hàng khác cho vui mắt. Bây giờ là hè phố ngược chiều nên xuống dốc, họ có thể đi nhanh mà chẳng hiểu sao ai cũng bước từng bước nhỏ như sợ hết con đường. Khi về tới nơi khởi điểm họ quay lại đi tiếp, cứ như thế họ đi lên đi xuống mấy lần trên con đường Main không nhớ nổi.

 

Chiều sắp tàn mà câu chuyện thì chưa hết. Tabi kể cho Jerry cô đang là sinh viên năm thứ hai, còn Jerry đã tốt nghiệp đại học, đi làm và sắp cưới vợ, người vợ tương lai của anh đang ở trên núi kia. Họ có một chuyện tình rất đẹp.

 

Tabi nhìn đồng hồ, cô thảng thốt kêu lên:

 

– Jerry, gần 5 giờ chiều rồi!

 

Jerry cũng bối rối ngạc nhiên:

 

– Sao nhanh thế nhỉ? Khi ngồi một mình trong tiệm cà phê tôi chỉ thấy kim đồng hồ nhúc nhích từng chút một.

 

– Ta chia tay nhé, anh và tôi đều phải đi đón người thân của mình.

 

Jerry khẩn khoản:

 

– Từ đây tới đó mất 10 phút đi bộ, chúng ta còn gần nhau 10 phút nữa.

 

Họ cùng đi về phía núi, nơi những người chơi ski sẽ từ trên núi đổ về. Bỗng dưng giây phút này Tabi thấy hơi lạnh qua người, khi đi đến gần chỗ lò sưởi, Jerry đề nghị:

 

– Ngồi đây vài phút đã Tabi. Tôi cảm thấy lạnh rồi.

 

– Tôi cũng thế, có lẽ vì chiều xuống và vì chúng ta đang đến gần núi tuyết hơn.

 

Jerry đùa:

 

– Và vì chúng ta sắp phải chia tay…

 

Họ ngồi bên nhau, Tabi xòe hai bàn tay gần ngọn lửa, những ngón tay mềm mại mong manh của cô bỗng khao khát được ai đó cầm lấy ấp ủ biết bao. Ánh mắt của Jerry gần quá làm cho má cô càng nóng bừng lên, Tabi sợ hãi nếu như anh nắm lấy tay cô thì không biết sẽ phản ứng ra sao, nên cô đứng dậy và vội vã giục:

 

– Muộn rồi Jerry ơi!

 

– Tôi xin cô, hãy bước chậm lại với tôi được không?

 

Nhưng dù bước chậm thì họ cũng đến nơi, những người về trước đang thu dọn dụng cụ thể thao của họ trên sân tuyết, từ trên cao phía xa người người nối tiếp nhau trượt ski xuống điểm tụ tập cuối cùng và tháo đồ nghề khỏi chân, cởi mũ, cởi kính mắt với gương mặt mệt mỏi nhưng hả hê vui thú.

 

Cô người yêu của Jerry đã về đến, vừa tháo skiboards ra khỏi chân mình là cô ôm chầm lấy anh khi Jerry vừa đến bên cô, vòng tay anh ôm choàng qua vai cô nồng nàn. Họ hôn nhau, nói với nhau điều gì đó, chắc là lời yêu thương và rủ nhau xuống phố ăn tối? Rồi Jerry sẽ đối diện với người yêu trong một nhà hàng ấm cúng, lung linh ánh đèn trong buổi chiều mùa Đông.

 

Giây phút ấy chắc gì anh còn nhớ đến cô? Tabi bỗng dưng chạnh lòng nghĩ thế. Tabi quay đi, vẫn kịp nhìn thấy ánh mắt của Jerry quay lại dõi theo cô như muốn thốt lên một điều gì nhưng anh không thể và lúc ấy chị em Tina đã đến, họ rối rít kể chuyện nên Tabi không còn thì giờ để ý xem Jerry và người yêu đã mất hút nơi nào trong đám đông người.

 

Sau bữa ăn tối thì chị em Tina và Tabi cùng lên xe trở về thành phố Salt Lake City và ngày mai lại lái xe đến đây chơi Ski tiếp. Hoàng hôn phố núi cao thật đẹp, xe chạy trên con đường highway dường như được xẻ giữa lòng núi, hai bên đều là núi cao tăm tắp nối liền nhau, từ xa mặt trời đang xuống thấp phía bên kia núi, tỏa ánh màu hồng đỏ rực rỡ huy hoàng trên đỉnh núi phủ tuyết trắng trước khi lụi tàn vào bóng tối.

 

Tina lên tiếng:

 

– Hoàng hôn nơi đây đẹp quá, Tabi nhỉ?

 

Tabi thẫn thờ:

 

– Ừ, nhưng hoàng hôn đến sớm quá!

 

– Chắc Tabi mê thành phố nhỏ này rồi nên không muốn hoàng hôn đến sớm để được đi chơi lâu thêm nữa, phải không?

 

Tabi nói điều vừa xảy ra chiều nay mà tưởng như trong quá khứ xa xăm:

 

– Tôi thích nhất con đường Main, tôi đã đi bộ mấy lần qua đó.

 

Tina ngạc nhiên:

 

– Thích đến thế sao! Vậy đợi tới mùa hè đi, hoàng hôn sẽ không đến sớm như mùa Đông, tha hồ cho Tabi dạo phố trên đường Main, một con đường hiền lành và lãng mạn nhất của Park City.

 

– Không, tôi chỉ thích đi trên con đường đó vào mùa Đông. Ngày mai tôi lại theo chị em Tina đến đây nữa.

 

Tabi nói với Tina mà như đang nói với Jerry, đang hò hẹn cùng anh. Bây giờ cô mới nhớ ra là hai người mải nói với nhau đủ thứ, nhưng không ai nhớ để hỏi nhau ngày mai có còn đến đây nữa không?

 

Nhưng ngày mai Tabi vẫn đến, vẫn xuống khu phố cổ, đi trên con đường Main cũ kỹ, dù Jerry không đến đây, dù anh là ánh hoàng hôn đến sớm và đã lụi tàn biến mất sau đỉnh núi chiều nay.

 

– Nguyễn thị Thanh Dương.

 

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Ca khúc “Nguyệt Cầm” của Cung Tiến là một hiệu quả đồng cảm với bài thơ “Nguyệt Cầm” của Xuân Diệu. Cả hai là sự đồng cảm với câu chuyện Bến Tầm Dương của nhà thơ Bạch Cư Dị. Chuyện Bến Tầm Dương nơi Bạch Cư Dị gặp gỡ một kỹ nữ cao niên. Ông nghe bà đàn hát kể lại thân phận trong cuộc sống nổi trôi. Đồng cảm “Cùng một lứa bên trời lận đận / Gặp gỡ nhau lọ sẵn quen nhau,” (1) qua lời kể với tiếng đàn dưới trăng, Bạch Cư Dị đã viết tác phẩm “Tỳ Bà Hành.” Một tuyệt tác của thi ca cổ điển Trung Quốc.
Năm nay 31 tuổi, Bad Bunny sinh ra tại Puerto Rico, lãnh thổ nói tiếng Tây Ban Nha của Mỹ và cũng là sanh quán của không ít ca sĩ tên tuổi của Mỹ. Gia đình Bunny là những người Công giáo, với cha Bunny là một tài xế xe tải và mẹ anh là một cô giáo tiếng Anh ngoan đạo. Bunny hát trong ca đoàn của nhà thờ từ nhỏ và sáng tác nhạc từ năm 14 tuổi với giấc mơ trở thành một nghệ sĩ, dù anh theo học đại học về truyền thông thu thanh truyền hình để trở thành một người dẫn chương trình radio hay truyền hình.
“Chúng ta sẽ đứng lại trên mảnh đất này, Và không bỏ rơi người xa lạ giữa chúng ta. Chúng ta sẽ nhớ những tên người đã chết Trên đường phố Minneapolis.”
ashington bước vào mùa đông năm nay với âm thanh đứt quãng của một khúc giao hưởng chưa thành. Sau sáu năm thai nghén, bản Giao hưởng số 15 của Philip Glass — nhà soạn nhạc Hoa Kỳ được xem là người có công đưa ngôn ngữ tối giản vào đời sống âm nhạc đương đại — đáng lẽ phải vang lên tại Kennedy Center, như lời chào mừng kỷ niệm bán thế kỷ của trung tâm nghệ thuật danh tiếng này. Nhưng chỉ ít tháng trước buổi công diễn, nhạc sĩ 88 tuổi ấy tuyên bố rút tác phẩm. “Những giá trị mà Kennedy Center hôm nay biểu trưng không còn phù hợp với tinh thần của Abraham Lincoln,” ông viết, như hồi chuông cảnh tỉnh giữa một bầu không khí vốn đã nhiều sấm sét. Sự rút lui của Glass không chỉ là một “biến cố âm nhạc”; nó là một tín hiệu thời đại. Từ khi Tổng thống Trump trở lại quyền lực và đặt tên mình bên cạnh John F. Kennedy trên mặt tiền trung tâm — giới nghệ thuật thủ đô Hoa Thịnh đã không khỏi phân tâm. Một bên là danh dự nghề nghiệp, một bên là cảm thức công dân.
Ni Sư Daehae, cũng là nhà đạo diễn điện ảnh nổi tiếng, đã thắng giải thưởng Phim truyện xuất sắc nhất (Best Fiction Film) tại Đại hội điện ảnh Bangladesh, theo tin của báo Korea Joong Ang Daily ngày 19/1/0226.
Người họa sĩ ấy đã đi xa mười năm. Nhưng qua cuốn sách này với những tranh ảnh cùng phụ chú, cho tôi cảm giác như anh vẫn đâu đây, bên bạn bè và người thân, ấm áp.
Trong thế giới nhiễu động hôm nay, khi nhịp tiện nghi càng tăng thì khoảng cách giữa con người và thiên nhiên dường như càng xa, tranh của Ann Phong như một nốt lặng giữa biến tấu thời đại, đưa người xem tìm lại chính mình giữa cơn quay cuồng của văn minh. Mời tham dự cuộc triển lãm: Ann Phong: Làm Hòa Với Trái Đất - Triển lãm: Making Peace with the Earth, 415 Avenida Granada, San Clemente, CA 92672, Thời gian: 15 tháng Giêng – 8 tháng Ba, 2026, Địa điểm: Casa Romantica Cultural Center and Gardens
Tôi có một số kỷ niệm với Miền Đông Hoa Kỳ. Nhớ những ngày cùng theo nhà thơ Giang Hữu Tuyên ôm báo dưới mưa tuyết lất phất. Nhớ những buổi chiều ngồi tới khuya ở nhà anh Ngô Vương Toại, một nhà báo nổi tiếng từ thơi sinh viên ở Sài Gòn vì bị bắn trên một sân khấu nhạc ngoài trời và cuối đời trở thành một nhà truyền thông nổi tiếng trên đài Á Châu Tự Do RFA. Tôi nhớ giáo sư Nguyễn Ngọc Bích, người cực kỳ uyên bác với vốn học và nghiên cứu, và cũng là người cực kỳ thơ mộng với các phân tích về thơ Việt Nam và quốc tế. Và nhớ tới họa sĩ Đinh Cường, người khi vừa mới tới định cư ở Hoa Kỳ là đã có những cuộc triển lãm sôi nổi.
Biết cụ từ lâu, nhưng chúng tôi không được vào lớp học của cụ, tuy vậy có nhiều lần thầy Nguyễn Đăng Thục, mời cụ thỉnh giảng ở đại học văn khoa Saïgon, chúng tôi đã được nghe những lời giảng giải, , những lời vàng ngọc của cụ, hôm đấy cụ nói về vấn đề “dinh tê”, là chỉ dậy cho thanh niên sinh viên tại sao lại có vấn đề dinh tê, là việc đi kháng chiến, rồi lại đổi ý về thành phố… đã lâu rồi, tôi vẫn nhớ lơ mơ là thầy giảng cặn kẽ từ đầu, từ ngôn từ… dinh là đi, là đi về (như trong câu: anh đưa nàng về dinh, vậy đó, vậy đó, phải đúng không, anh Nguyễn Viết Sơn?) còn tê là nhại theo chữ tây thời Pháp thuộc, ý nghĩa của chữ rentrée! Nếu tôi nhớ lơ mơ thì xin một chữ đại xá! Tại vì lâu quá lâu rồi.
William Shakespeare và Anne Hathaway thành vợ chồng vào năm 1582. Chàng mới mười tám tuổi, nàng hai mươi sáu và đang mang thai. Một năm sau, Susanna ra đời. Đến năm 1585, cặp song sinh Judith và Hamnet xuất hiện, khiến căn nhà nhỏ ở Stratford-upon-Avon đầy thêm tiếng trẻ. Trong khi Anne ở lại quê chăm con và giữ nếp nhà, Shakespeare phần lớn thời gian sống giữa London—cách Stratford gần trăm dặm—nơi ông theo đuổi sân khấu và chữ nghĩa. Những năm tháng ấy, ông vẫn đều đặn đi về, nhưng cuộc sống gia đình đa phần đặt trên vai Anne.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.