Hôm nay,  

THƠ THÁNG BẨY

16/07/202217:31:00(Xem: 3842)

THƠ TRẦN HOÀNG VY

 

photo2
Tranh Đỗ Hoa.

 

Mắt Chăm

 

Em đội khăn màu mây trắng Phan Rang

Mái tóc ngày mê man biển lặng

Nét núi tô lông mày phơn phớt

Mắt nghiêng đêm biển trăng vàng!

 

Váy xếp hồn nhiên chân trần. Cát

Gạch ngàn năm ửng môi má dậy thì

Che phía nghiêng thành, mong manh quạt

Người đăm đắm tiếng đàn Kanhi…

 

Mắt Chăm có tiếng trầm trầm Ghinăng,

Lung liêng giọt nắng bàn tay nhịp

Biển sóng mùa mây giăng

Hun hút điệu kèn Saranai, khóe ma mị?

 

Xương rồng đơm hoa, suốt mấy động cát

Tẩy trần mắt lênh loang cổ tháp

Bóng mát rượi rười,

Đuôi mắt cười vô thanh, ngân ngấn nước.

 

Mắt em xưa chập chờn luân vũ

Đong đầy sao hồ tình?

Giọt nhớ

Thuyền neo một sáng dậy bình minh?

 

Múa Rija

Mắt múa hình rẻ quạt

Khăn bay ngày mây trắng

Mắt trưa đầy gió, đầy sóng, bập bềnh hoa!


 

Tiếng phong linh trên đi tnh đ

 

Chiều rung tiếng gió cây đưa tiễn

Lá cuối mùa như nước mắt sương

Đồi ôm cỏ biếc con chim lạc...

Khản giọng hoàng hôn mây tha hương!

 

Chợt tịnh một nụ sen chúm chím

Tiếng gió cười như tiếng nước trôi

Chùa cổ nghe kinh Ba la mật

Chuông ngày lay động, đổ mồ hôi?

 

Đếm tiếng chuông và tiếng gió khua

Bước chân giày cỏ phút giao mùa

Nghe con ve mớ trong lòng đất

Chiếc lá chạm vào tiếng chuông khua.

 

Đồi nắng. Gió vừa hong cỏ rối

Tiếng chuông rơi trên lá khô mềm

Nam Vô tràng hạt. Nghe hơi rượu...

Tiếng rót vào ly tiếng gió đêm?

 

Chỉ tiếng suối thôi. Tiếng nước reo

Thoảng hương sen, men dậy hương theo

Lòng như bình cũ. Phong linh rót

Mấy dặm tìm nhau ngộ giữa đèo...

 

 

Tập quên

 

Nhớ nhiều rồi sẽ quên thôi

leo lên sườn núi để ngồi tập quên

nhìn trong cây lá mông mênh

lá xanh để nhớ. Để quên lá vàng!

 

bao nhiêu quên nhớ nhân gian

ấu thơ bài học vội vàng mải chơi

bao nhiêu tính toán rớt rơi

lớn lên chạm ngõ cửa đời chi ly

 

nhớ quên ngày bước chân đi

lọc lừa, toan tính đôi khi lầm người

khổ đau để nhớ rồi cười

dối gian cố khóc quên người bạc đen!

 

nhẹ hều gương mặt lạ quen

như hơi rượu nhạt thoáng men chua nồng

tiễn người về cõi mênh mông

là đêm đêm nhớ có không kiếp buồn?

 

tập quên bao kẻ nói suông

những tên mặt trắng bán buôn bạn bè

tập quên luôn thuở ngựa xe

áo nâu, giày vải bước nhè nhẹ tênh

 

nhìn lên vách núi chênh vênh

bao nhiêu là nhớ nổi nênh ùa về

tôi vừa sực tỉnh cơn mê

trong tay chiếc lá bồ đề vàng phai...

 

 

Tiếng đàn đá

 

Đá vẫn đá ẩn mình trầm tích

Người ngàn năm chọn đá làm đàn

Chợt bắt gặp mùa xuân rêu bích

Chạm vào đâu rung ngàn tiếng vang?

 

Oai linh dũng mãnh người dời núi

Mở đất ngày xuân đọng giọt đàn

Có tiếng quân reo, gươm giáo chạm

Người xa người trầm uất lời than.

 

Và tiếng mưa rào cây tách vỏ

Gió chiều lộng vó ngựa đồng bưng

Âm âm tiếng sấm hồng hoang cỏ

Con nhạn buồn cất giọng rưng rưng.

 

Đá thấm vào hồn đau vạn năm

Tiếng cười, tiếng nói thuở xa xăm

Câu ai, câu oán, câu tình tự

Giọt nắng, giọt trăng buổi nguyệt rằm

 

Mùa xuân người xếp đá thẩm âm

Nâng chén rượu rót vào dâu bể

Giọt đàn đá, chuyện xưa mẹ kể

Như suối xa trong trẻo mạch ngầm.

 

Lời mẹ ru đồng xuân lúa hát

Điệu lý, hò, quan họ, ca dao

Tiếng đàn đá giọt mồ hôi mặn

Thảo nguyên xanh sắc cỏ mưa rào…

 

Tôi chào tôi


Tôi chào tôi giữa xứ người

Trời xanh, mây trắng, xuân ngời vô thanh

Chào tôi, chào chị, chào anh

Hello, hi, good... tóc xanh, tóc vàng!

 

Chào homeless, gã lang thang

Tôi chào tôi với nắng chan bậc thềm

Bước đi, cỏ mượt nhung mềm

Nghe đời chuyển dịch có thêm nụ cười?

 

Chào tôi, con mắt hổ ngươi

Ngày xa hạ nhớ, xanh tươi nhuộm hồng

Xòe tay, sắc sắc, không không

Dấu chân quê cũ phiêu bồng xứ xa

 

Chào tôi, bốn biển, quê nhà

Vịn thương mà bước, dựa hoa mà ngồi

Vô thanh, vô ảnh, lở bồi

Tôi chào tôi với xa xôi chợt gần...

 

– Trn Hoàng Vy

 

*

 

THƠ KIM LOAN

 

BLUESNHO
Tranh Đinh Cường.

 

Chiều, ở một ngã tư

 

Có những lần tôi lái xe vội vã

Trên con đường đông xe cộ ngược xuôi

Có thể tôi vô tình (phút giây thôi)

Làm chen lấn, kẹt đường (tôi xin lỗi)

 

Không thấy mặt nhau, không cần lời nói

Người nhường tôi đi trước, để đi sau

Lời thứ tha nhẹ nhàng (có gì đâu!)

Xin cám ơn chiều nay, một người lạ

 

Cuộc sống như những con đường, muôn ngả

Có khi đường đông, có lúc vắng tênh

Ngã tư buồn rồi đến ngã tư vui

Lại quẩn quanh những điều rất quen thuộc

 

Hãy nối lại gần hơn những cách biệt

Nếu có gì sơ suất, mất lòng nhau

Nụ cười là món quà đẹp nhớ lâu

Ánh mắt vui tươi xoá tan băng giá

 

Tôi nhủ lòng là dòng sông (không sỏi đá)

Đừng cạn khô dù nắng cháy trưa hè

Mang yên vui ra biển cả đợi chờ

Đừng dâng lũ khi mưa nguồn, gió núi

 

Tôi nhủ lòng, bình minh hay đêm tối

Mang những giọt sương tươi mát cỏ cây

Là mặt hồ soi bóng ánh trăng đầy

Thanh thản khép mình bên suối réo rắt

 

Nếu hạt bụi tình cờ bay vào mắt

Tôi cũng dặn lòng mình, có sá chi

Gửi hờn ghen theo cơn gió mang đi

Trả giận dữ vào thênh thang phố xá

 

Những con đường thân quen, (yên bình quá)

Tôi bâng khuâng, lòng không nắng không mưa

Trên đỉnh trời, làn mây trắng đong đưa

Xao xuyến dậy chút mộng mơ thi sỹ

 

Ngã tư dẫn về đâu hồn tri kỷ?

Những khuôn mặt người qua lại lao xao

Tôi lạc tôi rồi (chẳng biết nơi nao!)

Trong ráng chiều, kìa đèn xanh lấp lánh!

 

Kim Loan

(Edmonton, sau những ngày mưa, July 2022)

 

*

THƠ TRẦN HẠ VI

DTChinh_5
Tranh Đinh Trường Chinh.

 

tình nhân ơi

 

Tình nhân ơi, gọi em đi

Tên em trên môi anh dòng ngọt ngào chảy mật

Ta rúc vào nhau

cơn cuồng si hổn hển ngắn dài

quên áo cơm đời chật vật

 

Em nhớ anh

cồn cào cội nguồn thúc thôi triền khao khát

Em mong anh

mơ lắm một bàn tay!

 

Yêu em đi

ngoài kia ngày vẫn là ngày

Đêm vẫn là đêm, chỉ chúng mình là bỏng rát

Cuộn trào trong từng cơn khát

Khát anh khát em

quằn quại đam mê khát tình…

 

Tình nhân ơi

sao anh cứ làm thinh?

Nghĩ gì bên bờ môi căng mọng ngụm tươi non mời gọi

Mưa nguồn lũ xối

Úp mặt em cười sau nhàu gối chăn hoan

 

Mưa xuân lất phất tưới nụ hoa xoan

Ú ớ hoan mê những lời vô nghĩa

Nuốt lấy nhau kệ tiếng đời mai mỉa

Nguyên thủy hồng hoang tràn về…

sự sống mới mới lại sinh sôi

 

Tình nhân ơi,

lại nhớ anh rồi….

 


 

Bông hoa ca Van Gogh

 

Hãy nhìn ngắm bông hoa này

bông hoa trên cánh đồng

nơi Van Gogh đã vẽ bức tranh cuối cùng

vào mùa hè năm 1890

 

Cánh đồng lúa mì và lũ quạ*

còn trơ gốc rạ

một bông anh túc đỏ mỉm cười

nhớ chăng chàng họa sĩ 37 tuổi

vật vờ giữa đói nghèo bệnh tật

điên loạn

trong những năm tháng đỉnh điểm thăng hoa

 

và tất cả chúng ta

chúng ta hiểu gì về người đã chết

hiểu gì về thế giới rối tung sợ sệt

những cắt cứa bào mòn

những nỗi buồn trầm kha

nhấn chìm cùng men rượu

ngày lại ngày qua

chìm dần

chìm dần

tối thẫm

 

đàn quạ đen bay lên

bông hoa đỏ bay lên

bay lên

bay lên

Van Gogh đã thấy gì

giữa màn chiều xám xịt

tiếng thì thầm quỷ dữ phải chăng là có thực

giữa những tiếng nợ réo kêu đòi

tiếng nghẹn uất thê thiết không trung

 

gốc rạ bén cắt chân người

áo cơm thất bại cắt thịt da hàng ngàn nhát

vỡ vụn

nổ tung

 

thăng hoa

thăng hoa

ngàn đời sau ca ngợi một thiên tài

 

Van Gogh – tháng 7 năm 1890

vật vã

không vẽ nổi tâm hồn mình

 

* Wheatfield with Crows, tên bức tranh cuối cùng của Van Gogh.

 

Củ hành

 

Mỗi cuộc trò chuyện

của chúng ta

là một lần cởi vỏ

 

Áo quần son phấn vài lớp vải lớp sơn

chiều sâu tâm hồn

thăm thẳm

 

Anh cởi mở với em một lần

cũng là tự rọi vào lòng mình thêm lần nữa

Căn phòng bí mật có nhiều cánh cửa

Mở khóa một lần

lại thêm cửa bên trong

 

Rất nhiều câu chuyện đã thuộc nằm lòng

Khi kể ra

lại mang nhiều ý nghĩa khác

Những ký ức ngỡ ẩn sâu phần vỏ não lười nhác

nhoi nhói phận mình

thở nhịp đau chung

 

Mỗi lần thổ lộ cứ ngỡ kết cùng

Chỉ để mở ra nhiều nhận thức mới

Thành La Mã không xây trong một ngày*

Hãy kiên trì cùng anh trên dặm dài vạn lý

Dẫu ta có thể yêu nhau

và chẳng cần hiểu gì nhau

 

Anh – củ hành mộc mạc

chiều nay

cởi thêm một lớp

làm mắt em cay...

 

* ngạn ngữ

 

 

Hai ngưi đàn ông cui cùng

 

Hai người đàn ông cuối cùng

Khi rời đi

đã quên khóa cửa

 

Chị nhặt màu chiều gói lại một thanh âm

Đường vân chiếu ngang tuần hoàn tơ máu

Đám cỏ dại đường parabol liềm hái

Nhựa ứa ra hăng hắc nồng nồng

 

Bên ấy bây giờ liệu có phải mùa đông

Quả thông già nua sót lại

Thời gian đựng trong chén trà trôi mãi

Chị soi bóng mình

hay bóng thủy tiên

 

Cánh cửa tre nghiêng

kẽo kẹt

Chàng trai trẻ cuối làng

ghé xin ngụm nước mát

 

Giếng khô.

 

Trần Hạ Vi

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
“Chúng ta sẽ đứng lại trên mảnh đất này, Và không bỏ rơi người xa lạ giữa chúng ta. Chúng ta sẽ nhớ những tên người đã chết Trên đường phố Minneapolis.”
ashington bước vào mùa đông năm nay với âm thanh đứt quãng của một khúc giao hưởng chưa thành. Sau sáu năm thai nghén, bản Giao hưởng số 15 của Philip Glass — nhà soạn nhạc Hoa Kỳ được xem là người có công đưa ngôn ngữ tối giản vào đời sống âm nhạc đương đại — đáng lẽ phải vang lên tại Kennedy Center, như lời chào mừng kỷ niệm bán thế kỷ của trung tâm nghệ thuật danh tiếng này. Nhưng chỉ ít tháng trước buổi công diễn, nhạc sĩ 88 tuổi ấy tuyên bố rút tác phẩm. “Những giá trị mà Kennedy Center hôm nay biểu trưng không còn phù hợp với tinh thần của Abraham Lincoln,” ông viết, như hồi chuông cảnh tỉnh giữa một bầu không khí vốn đã nhiều sấm sét. Sự rút lui của Glass không chỉ là một “biến cố âm nhạc”; nó là một tín hiệu thời đại. Từ khi Tổng thống Trump trở lại quyền lực và đặt tên mình bên cạnh John F. Kennedy trên mặt tiền trung tâm — giới nghệ thuật thủ đô Hoa Thịnh đã không khỏi phân tâm. Một bên là danh dự nghề nghiệp, một bên là cảm thức công dân.
Ni Sư Daehae, cũng là nhà đạo diễn điện ảnh nổi tiếng, đã thắng giải thưởng Phim truyện xuất sắc nhất (Best Fiction Film) tại Đại hội điện ảnh Bangladesh, theo tin của báo Korea Joong Ang Daily ngày 19/1/0226.
Người họa sĩ ấy đã đi xa mười năm. Nhưng qua cuốn sách này với những tranh ảnh cùng phụ chú, cho tôi cảm giác như anh vẫn đâu đây, bên bạn bè và người thân, ấm áp.
Trong thế giới nhiễu động hôm nay, khi nhịp tiện nghi càng tăng thì khoảng cách giữa con người và thiên nhiên dường như càng xa, tranh của Ann Phong như một nốt lặng giữa biến tấu thời đại, đưa người xem tìm lại chính mình giữa cơn quay cuồng của văn minh. Mời tham dự cuộc triển lãm: Ann Phong: Làm Hòa Với Trái Đất - Triển lãm: Making Peace with the Earth, 415 Avenida Granada, San Clemente, CA 92672, Thời gian: 15 tháng Giêng – 8 tháng Ba, 2026, Địa điểm: Casa Romantica Cultural Center and Gardens
Tôi có một số kỷ niệm với Miền Đông Hoa Kỳ. Nhớ những ngày cùng theo nhà thơ Giang Hữu Tuyên ôm báo dưới mưa tuyết lất phất. Nhớ những buổi chiều ngồi tới khuya ở nhà anh Ngô Vương Toại, một nhà báo nổi tiếng từ thơi sinh viên ở Sài Gòn vì bị bắn trên một sân khấu nhạc ngoài trời và cuối đời trở thành một nhà truyền thông nổi tiếng trên đài Á Châu Tự Do RFA. Tôi nhớ giáo sư Nguyễn Ngọc Bích, người cực kỳ uyên bác với vốn học và nghiên cứu, và cũng là người cực kỳ thơ mộng với các phân tích về thơ Việt Nam và quốc tế. Và nhớ tới họa sĩ Đinh Cường, người khi vừa mới tới định cư ở Hoa Kỳ là đã có những cuộc triển lãm sôi nổi.
Biết cụ từ lâu, nhưng chúng tôi không được vào lớp học của cụ, tuy vậy có nhiều lần thầy Nguyễn Đăng Thục, mời cụ thỉnh giảng ở đại học văn khoa Saïgon, chúng tôi đã được nghe những lời giảng giải, , những lời vàng ngọc của cụ, hôm đấy cụ nói về vấn đề “dinh tê”, là chỉ dậy cho thanh niên sinh viên tại sao lại có vấn đề dinh tê, là việc đi kháng chiến, rồi lại đổi ý về thành phố… đã lâu rồi, tôi vẫn nhớ lơ mơ là thầy giảng cặn kẽ từ đầu, từ ngôn từ… dinh là đi, là đi về (như trong câu: anh đưa nàng về dinh, vậy đó, vậy đó, phải đúng không, anh Nguyễn Viết Sơn?) còn tê là nhại theo chữ tây thời Pháp thuộc, ý nghĩa của chữ rentrée! Nếu tôi nhớ lơ mơ thì xin một chữ đại xá! Tại vì lâu quá lâu rồi.
William Shakespeare và Anne Hathaway thành vợ chồng vào năm 1582. Chàng mới mười tám tuổi, nàng hai mươi sáu và đang mang thai. Một năm sau, Susanna ra đời. Đến năm 1585, cặp song sinh Judith và Hamnet xuất hiện, khiến căn nhà nhỏ ở Stratford-upon-Avon đầy thêm tiếng trẻ. Trong khi Anne ở lại quê chăm con và giữ nếp nhà, Shakespeare phần lớn thời gian sống giữa London—cách Stratford gần trăm dặm—nơi ông theo đuổi sân khấu và chữ nghĩa. Những năm tháng ấy, ông vẫn đều đặn đi về, nhưng cuộc sống gia đình đa phần đặt trên vai Anne.
Nói đến thi ca “một thời” của Thầy thì khả năng nào để nói, chữ nghĩa nào để diễn đạt, và tư tưởng – tình cảm nào để thấu ý thơ. Thôi thì mình nói bằng tấm lòng chân thành, bằng chút ân tình quý kính mà Thầy trò một thời học tập, làm việc bên nhau. Do vậy, xin đừng bông đùa chữ nghĩa mà thất lễ. Tản mạn thi ca, người viết muốn nói đến vài ý thơ của Thầy đã rơi rớt đâu đó, ẩn núp dưới rặng chân mây, bên bờ vực thẳm, hay như là ủ mình nơi “không xứ” vượt thoát tử sinh của bậc Đại sĩ, mà hòa quyện với đời một thứ tình cảm thâm trầm, da diết của thi nhân.
LTS: Hòa Thượng Thích Tuệ Sỹ (1945-2023) là một học giả, nhà văn, nhà thơ, nhà phiên dịch Tam Tạng Kinh điển Phật Giáo của Việt Nam trong thời hiện đại. Thầy đã xuất bản hàng chục tác phẩm về Phật học, văn học và triết học. Thầy viên tịch vào ngày 24/11/2023 tại Chùa Phật Ân, Đồng Nai, Việt Nam. Việt Báo xin dành số báo đặc biệt kỳ này để tưởng niệm hai năm ngày Thầy viên tịch và cũng để tỏ lòng tri ân những đóng góp của Thầy cho nền văn hóa và văn học của Dân Tộc và Phật Giáo Việt Nam.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.