Rome

18/12/202223:40:00(Xem: 3087)

landscape3

 

Tôi đã sợ một tương lai

chúng ta đi theo những con đường riêng biệt

tất cả đều dẫn đến Rome, em nói bằng nụ cười và ánh mắt

sự thật

trong tình yêu, chúng ta trôi dạt

về Rome

nơi mỗi người trưng bày bản chất của mình

 

tôi nhìn vào dãy núi, bên phải tôi

đám mây chạy từ đầu này đến đầu kia của tầm nhìn hoàn toàn không dừng lại

một dòng sông đầy những suy nghĩ triết học

và chủ nghĩa thực dụng quê mùa

 

hình bóng xa xa bên trái, em chỉ tôi

nụ cười cô lập

những tòa nhà gắng sức cào bầu trời mà không gây thương tích

vẻ đẹp, tay người

giấc mơ vô tận, những con số chồng chất lên nhau

 

cô đơn. nụ cười của em, những ý nghĩ của tôi

 

quay nhìn phía bên kia

về Rome, tôi tự nhủ

cả hai là hình bóng

 

buồn. khoảng cách

giữa hai bên của một con đường

 

kc Nguyễn

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Việt Báo dịch và đăng lại bài thơ của Renee Nicole Good, nạn nhân 37 tuổi bị bắn chết hôm thứ Tư, 7 tháng 1, 2026, không chỉ để tưởng niệm, mà để dán lại đây một văn bản vẫn còn đang sống. Đó là tiếng nói từng đi những bước dò dẫm giữa khoa học và đức tin, giữa hiểu biết và phép lạ — một tiếng nói bị dập tắt giữa mùa xuân thì bởi sự vô nghĩa của bạo lực. Bài thơ ở lại, không trả lời thay ai, chỉ để giữ nguyên một khoảng trống — nơi người đọc sẽ phải tự hỏi mình còn tin vào điều gì, và còn để dành chỗ cho điều gì.
Họ bảo rằng cô không còn nữa, | Máu tung toé như đóa hồng. | Những bánh xe băng giá chùn lại & đông cứng. |
Xin nhau đừng lần hạt | Cây đã vắng trên đồi | Con chim mùa kêu thảm | Người ơi người người ơi
bạn bè rủ nhau về bên kia núi | thấp thoáng những khuôn mặt vãng lai | mơ hồ lật ngửa bàn tay
Cuộc đời như cuốn sách | Tôi còn cầm trên tay | Tôi còn để trên gối
thú thật có những ngày rất phiền lòng | như cá mắc cạn | vẫy vùng tìm cách vượt thoát
mùa đông có những con sâu nằm yên | gặm nhấm nỗi buồn quê hương viễn xứ
tình anh cỏ ướt đêm thâu | gió mưa nặng hạt cơ cầu nặng vai | thương em không có ngày mai | anh đi mãi quên đời trai đã già
Bữa nay hát thánh ca buồn Buồn tôi cũng giống như buồn thánh ca
Hãy mở cửa nhà như lòng con mở | Hãy sót thương người tứ cố vô thân | Chén cơm đó con cho đi một nửa | Một nửa cho là một nửa thâm ân