chiêm nghiệm thời gian

16/03/202410:25:00(Xem: 2353)
John Martono
Tranh John Martono.



kiêu hãnh những lằn roi

ma thuật quyến rũ ánh sáng

siêu vi những hạt bụi kết cấu hoa văn

hơi thở khẽ ẩn tàng trong vô thức lãng quên

 

âm bản hồi ức hiện kết nối tâm thức

những tưởng thời gian là khoảng rỗng trắng

 

vẽ nguệch ngoạc tiếng gõ cửa ký ức

em khóc rờn xanh nhú mầm nụ hôn ảo giác

nồng nàn thơm đo chiều kích đoản khúc phim tình yêu

cơn mơ khói mọc tua tủa chân lả lơi bò chậm qua ánh nhìn

 

hỗn mang những thực thể tạm thời

lặng nghe bầu trời vang lời phán xét niềm tin

 

những vết hằn thời gian vi diệu

lấp lánh giai điệu vô thanh xoay vòng trục hiện thân

nghiêm cẩn tôi suy gẫm sự tồn tại hay sẽ biến mất

 

*

 

chợt biết ý tưởng vượt thoát

 

đáy vực tàn tro ảo hình

mộng mị môi hôn hình thôi miên lửa

bóng bay theo sóng âm buồn

tìm thấy gì trong tịch diệt?

 

tầng cao nắng vỡ nhìn sững mặt trời

tím bầm từng giọt thời gian

những hạt bụi đi, về hát lời cứu rỗi

 

bốn bề khói mây đen ám

sấm rền chớp nhoáng gọi tên

loài người dật dờ hú vang cõi trú

trôi giạt về phía bình minh xa

 

ngậm ngùi gió hỏi đỉnh trời

lá vàng tàn hơi ngửa mặt

rừng xưa uẩn khúc mở cửa phục sinh

âm dương xương trắng hiện hình

 

lửa ma trơi luồn xuyên mạch máu

ngửa cổ rượu ngọt tiếng cười u mê

chữ kinh nhảy múa khỏa thân trần trụi

 

nhìn từng hạt tràng lăn trên giấy bạc

khắp cùng vang tiếng nguyện cầu

ý tưởng vượt thoát chối bỏ niềm đau

 

– khaly chàm

tpsaigon 2024

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
anh ơi, em không tin anh ác, không tin đâu
Tôi bên này, tháng hai trời nắng dịu | mà lại nghe lá run rẩy trong mưa | mà lại cảm cái rùng mình cổ thụ | của bên kia, của cơn bão lạc mùa
Mùa Đông đang tới ở Bắc Mỹ, tuyết rơi, tuyết rơi! Lạnh và đẹp, làm người ta liên tưởng tới những vùng Green Land, nơi gần như tuyết giá quanh năm, nơi có những con người sống với giá lạnh và nơi có những nguồn khoáng sản trù phú mà những cường quốc trên thế giới lúc nào cũng manh tâm chiếm đoạt. Hãy thưởng thức một bài hát của bà mẹ Inut, một bài ru con rất đơn sơ và cảm động, cảm động như khi ta hát bài hát ru con của những bà mẹ Việt Nam: Cái ngủ mày ngủ cho lâu/Mẹ mày đi cấy ruông sâu chưa về. Nếu cường quốc đến chiếm những vùng đất đai này, họ có tước cả những bài hát này không? Bà mẹ Inut có còn được ôm con trước hiên nhà ru con bằng những bài hát tràn ngập tình tự quê hương của mình?
Hãy khoan nói đúng sai | cho đến khi ta đứng ngoài kia, | giữa tuyết rơi và ánh đèn xanh đỏ, | chỉ có một cái mền mỏng | và cả đời bị kéo đi | khỏi ngưỡng cửa quen thuộc.
Việt Báo dịch và đăng lại bài thơ của Renee Nicole Good, nạn nhân 37 tuổi bị bắn chết hôm thứ Tư, 7 tháng 1, 2026, không chỉ để tưởng niệm, mà để dán lại đây một văn bản vẫn còn đang sống. Đó là tiếng nói từng đi những bước dò dẫm giữa khoa học và đức tin, giữa hiểu biết và phép lạ — một tiếng nói bị dập tắt giữa mùa xuân thì bởi sự vô nghĩa của bạo lực. Bài thơ ở lại, không trả lời thay ai, chỉ để giữ nguyên một khoảng trống — nơi người đọc sẽ phải tự hỏi mình còn tin vào điều gì, và còn để dành chỗ cho điều gì.
Họ bảo rằng cô không còn nữa, | Máu tung toé như đóa hồng. | Những bánh xe băng giá chùn lại & đông cứng. |
Xin nhau đừng lần hạt | Cây đã vắng trên đồi | Con chim mùa kêu thảm | Người ơi người người ơi
bạn bè rủ nhau về bên kia núi | thấp thoáng những khuôn mặt vãng lai | mơ hồ lật ngửa bàn tay
Cuộc đời như cuốn sách | Tôi còn cầm trên tay | Tôi còn để trên gối
thú thật có những ngày rất phiền lòng | như cá mắc cạn | vẫy vùng tìm cách vượt thoát
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.