Hôm nay,  

Người Muôn Năm Cũ

30/03/202408:25:00(Xem: 4198)
Giới thiệu sách mới

NGƯỜI MUÔN NĂM CŨ- BÌA

Hồi ký "Người muôn năm cũ" của nhà văn Phạm Gia Đại dày trên 500 trang gồm có 17 chương, mỗi chương với vẻ riêng, đặc sắc của từng chương. Cuốn sách đưa chúng ta trở về những năm tháng tươi đẹp đầy kỷ niệm thương yêu của Sài Gòn, của miền Nam và những ký ức đau buồn sau ngày mất miền Nam, và những năm tháng sống trở lại với cuộc đời mới trên miền đất tạm dung. Nhiều chương tôi đọc vài dòng, nước mắt tôi đã rơi vì người thật, việc thật. Nhiều tác phẩm của các nhà văn nổi tiếng trên thế giới lấy nước mắt của độc giả cũng vì họ viết với trái tim chân thật của họ, nhà văn Phạm Gia Đại cũng vậy, ở tù 17 năm, vẫn còn sinh tiền, vẫn còn thở để viết những nỗi khốn khổ nhất trên trần gian để chúng ta đọc. Nhà văn Phạm Gia Đại là một người sống hết lòng vì Tổ Quốc, có niềm tin tôn giáo mãnh liệt, yêu thương mẹ và tha nhân, ông biết ơn cuộc đời, biết ơn mọi người.
    Lòng ngưỡng mộ các vị lãnh đạo tinh thần qua những việc làm bình thường nhưng rất phi thường của các ngài, qua tác phẩm "Đỉnh núi sương mù": "Thượng Tọa Thích Thanh Long, quyền Giám Đốc Nha Tuyên Úy Phật Giáo, bị tù hình sự, thấy một tù nhân hình hài gầy ốm đang nằm co quắp ngoài sân phơi nắng run rẩy vì lạnh. Động lòng trắc ẩn, thầy bảo anh ta lại gần hàng rào kẽm gai, chờ thầy lấy cho cái chăn để đắp. Vì cái chăn thì nặng và sức thầy yếu nên quăng mãi mà cái chăn bị vướng trên hàng rào. Một tên vệ binh canh gác trên chòi gần đó nhìn thấy, chạy đến chĩa họng súng vào thầy với thái độ hung hãn: "Anh này lại mua bán đổi chác phải không?". Thầy vẫn bình thản, mỉm cười nhìn tên vệ binh: "Ông thử nhìn xem cái anh này gầy trơ xương và sắp chết rồi thì lấy cái gì mà đổi chác?" Rồi thầy thủng thỉnh đi bỏ ngoài tai những câu nạt nộ của tên vệ binh."
    Niềm tin tôn giáo có sức mạnh mãnh liệt, đem sự sống cho người tù tuyệt vọng, ở rừng sâu núi thẳm không biết ngày về, nhưng hình của các vị sư thong dong, thanh thản đem lại niềm tin và sức sống cho những người tù. Nhà văn Phạm Gia Đại kể lại một câu chuyện được nghe trong tù từ Đại Đức Minh Tâm, trụ trì chùa Thới Bình, trong Trung Tâm Huấn Luyện Quang Trung một thời vang bóng tại miền Nam trong "Ngôi chùa bỏ hoang". Ngôi chùa hoang phế sau khi đơn vị lính Lê Dương bỏ đi, suốt mấy năm trời vẫn chưa tìm được vị sư trụ trì. Thầy Tâm lúc đó 22 tuổi được đưa về làm trụ trì, chùa Thới Bình có sinh khí trở lại. Thầy Tâm đảm nhận trách nhiệm cử hành những nghi thức về Phật Giáo cho các Phật tử toàn trung tâm. Thầy Tâm kể lại câu chuyện thương tâm của hai chị em thôn nữ xấu số bị lính Lê Dương bắt cóc vào trong trại hãm hiếp cho đến chết rồi ném xác xuống giếng. Hai oan hồn chưa siêu thoát hằng đêm hiện về quấy pha doanh trại. Vì kính trọng đạo đức của thầy Tâm nên xin thầy giúp giải oan. Thầy Tâm đã tìm thấy hai bộ xương dưới giếng và đem chôn ở nghĩa trang nhỏ bé, đem hình về chùa thờ để hai linh hồn xấu số nghe kinh kệ mà siêu thoát.
    Là phóng viên chiến trường ra chiến trận tôi thường gặp những chiến sĩ hào hùng của Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa ở chiến địa, sau này tôi gặp anh em H.O định cư ở Hoa Kỳ, dù bị đọa đày chín tầng mây nhưng anh em vẫn còn sĩ khí của người anh trong ánh mắt, trong lời nói. Ý chí của con người mạnh lắm, khi ở vào con đường cùng cực mà sinh tồn được là nhờ ý chí can cường, dũng mãnh tiềm ẩn trong trái tim của họ.
    Nhà văn Phạm Gia Đại là con người biết ơn, có mang ơn ai thì nhớ ơn, bàng bạc trong truyện của nhà văn sự ơn nghĩa, ơn nghĩa nhớ hoài, nhớ mãi mãi. Ông biết ơn Trời Phật, biết ơn những vị lãnh đạo tôn giáo, biết ơn người, v.v.
    Cuộc đời nhà văn Phạm Gia Đại đã trải qua nhiều biến động, bao thăng trầm với bao niềm vui cũng như đau buồn, khổ ải, nhưng may mắn gặp "những người của muôn năm cũ ấy" giúp ông vượt qua những giai đoạn khó khăn nhất trong cuộc đời, sống sót được qua những năm tháng tối tăm nhất trong ngục tù của Cộng Sản.
    Người mà nhà văn Phạm Gia Đại nhớ nhất và mang ơn nhiều nhất trong cuộc đời này là mẫu thân của ông. Mẹ ông đã chắt chiu từng đồng để mua thuốc men, quần áo, thực phẩm gửi vào trong tù cho hai anh em ông. Sau khi ra tù, ông muốn sống quãng đời còn lại với mẹ của ông. Bây giờ mẹ ông đã mất nhưng dù ở gần hay xa, mỗi tuần ông đều mua một bó hoa mới cắm lên bình hoa trên mộ phần của mẹ ông tại khu nghĩa trang để tưởng nhớ đến người mẹ sinh thành và dưỡng dục.
    Nhà văn viết truyện bằng trái tim của mình bao giờ cũng lấy nước mắt của người đọc. Viết về con người sẽ gần gũi với con người, sự sống ngắn ngủi, đời sống bận rộn với công việc làm độc giả không thích chuyện trên mây mà thích đọc hay nghe chuyện ở trần gian trong đời sống bình thường.
    Quyển hồi ký thứ hai với tựa đề "Người muôn năm cũ" của nhà văn Phạm Gia Đại, một quyển sách rất lãng mạn, rất trữ tình. Mỗi chương đưa độc giả đến một mảnh đời khác nhau, nhưng là đời sống thật, hiện hữu trên trần gian này, nơi nào cũng có thể xảy ra.
    Hồi ký "Người muôn năm cũ" của nhà văn Phạm Gia Đại gồm 17 chương, chia thành 2 phần: phần I có 11 chương, gồm những bài viết về gia đình, về người thân, bằng hữu, về những hồi ức trong tù, về những ký ức tuổi trẻ; phần II gồm 6 bài, những bài viết về sinh hoạt ở hải ngoại. Chương nào cũng có sự hấp dẫn, thu hút riêng của nó.
    Chương 1- phần I: "Đỉnh núi sương mù", đọc xong người đọc muốn hỏi: sao cuộc đời này còn người với con người sao bị khổ ải đến cùng cực mà sự sống vẫn vươn lên. Chương 2 đến chương thứ 17, chương nào cũng có sự thu hút người đọc. Tôi đọc một lúc từ chương 1 đến chương 17, tôi không thể cầm được nước mắt.
    Tác giả, nhà văn Phạm Gia Đại với khuôn mặt lạnh lùng giữa đám đông, nhưng là người con đại hiếu thảo với cha mẹ, có niềm tin mãnh liệt ở tôn giáo, kính trọng các vị lãnh đạo Phật giáo. Ông may mắn gặp Thượng Tọa Thích Thanh Long, quyền Giám Đốc Nha Tuyên Úy Phật Giáo, và Đại Đức Minh Tâm, pháp danh Thích Thiện Chánh, trụ trì chùa Thới Bình, những vị lãnh đạo tinh thần với tấm lòng quảng đại đã giúp người có niềm tin để sống, để vượt qua những sự đọa đày đến chín tầng địa ngục trong các trại tù Cộng Sản.
    Hãy đọc hồi ký "Người muôn năm cũ" để thấy mình hạnh phúc, may mắn hơn nhiều người trên thế gian này. Những câu chuyện tiếp theo trong phần I như Đông y Tây y, Phép mầu nhiệm, cô Út Biên, Khoa học huyền bí và tâm linh, Ngôi chùa bỏ hoang, Gia đình tôi, Bõ già làng Đông Ngạc, Người muôn năm cũ, Chủ nghĩa diệt chủng, Đất lành chim đậu rất gần gũi, bình dị, xảy ra trong gia đình, làng quê nơi tác giả sinh ra và lớn lên.
    Phần 2 là những bài viết sinh hoạt ở hải ngoại: Tháng tư lại về, Tiếng mưa đêm, Ấm trà Bát Nhã, Hoài niệm những mùa Xuân, Bông hồng thắm cho Đại hội kỷ niệm 50 năm chiến thắng An Lộc, và Lễ viếng mộ 81 chiến sĩ Nhảy Dù- là những suy tư ở vùng trời mới (Miền nam California hay bị nạn hạn hán và thiếu nước nhưng mùa đông năm nay những cơn mưa bất chợt kéo về, mưa gió bão bùng nhiều hôm trắng xóa cả bầu trời. Tôi tin vào định mệnh, vào sự an bài của một Đấng Sáng Tạo thật quyền uy ở trên trời, và tin rằng ngay cả nơi ở của mình cũng định sẵn, đã dành sẵn cho mình- "Tiếng mưa đêm", là những hoài niệm mùa xuân (Nhiều kỷ niệm, cho dù thời gian trôi qua đã lâu, nhưng vẫn như còn đâu đây trong tâm trí, và làm chúng ta cảm xúc mỗi khi hồi tưởng- "Tùy bút Ấm trà Bát Nhã"), những niềm vui khi tác giả tìm thấy được mục đích sống qua việc tham dự các đại hội, gặp lại các anh em chiến hữu đồng chí hướng, được tác giả tường thuật rất chi tiết và sống động.
    Sự cố gắng để sống, để vươn lên dù trong hoàn cảnh nghiệt ngã, ở trong sự khốn cùng mới thấy nghị lực của con người rất can cường, sĩ khí của người tù.
    Hãy đọc hồi ký "Người muôn năm cũ" của nhà văn Phạm Gia Đại để thấy đời đẹp, hạnh phúc cho người nào sinh ra trong hoàn cảnh may mắn. Hãy tu nhân tích đức để mai này ra đi sẽ trở lại trần gian được làm người ở một quốc gia có Tự Do, Dân Chủ và Nhân Quyền.
    Nếu quý đồng hương từng yêu mến cuốn Hồi ký "Những người tù cuối cùng"- 2011, xin mời tiếp tục yểm trợ quyển hồi ký thứ hai của nhà văn Phạm Gia Đại "Người muôn năm cũ" để nhớ lại quãng đời mình không thể quên được.
    Kính mời quý đồng hương tham dự buổi ra mắt sách của nhà văn Phạm Gia Đại vào Chủ Nhật ngày 5/5/2024 từ 1 giờ chiều đến 4 giờ chiều tại trung tâm Westminster Community, 8200 Westminster Blvd., Westminster, CA 92683. Có văn nghệ chọn lọc, thức ăn nhẹ. Vào cửa tự do.
 

– Kiều Mỹ Duyên

Orange County, 4/2024

THƯ MỜI RA MẮT SÁCH HỒI KÝ NGƯỜI MUÔN NĂM CŨ -  PHẠM GIA ĐẠI

Ý kiến bạn đọc
18/05/202414:12:27
Khách
Xin cho biết sách được bán nơi nào ở Orange County.
Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Có thể hình dung như thế nào về truyện ngắn Nguyễn Văn Sâm? Khi tôi khép lại các trang sách trong tuyển tập "Chiếc Ba Lô Để Lại" dày 630 trang mới ấn hành của vị giáo sư nổi tiếng về văn học chữ Nôm, khi chữ biến mất là hiện lên một cánh đồng cò bay thẳng cánh, nơi có sương mai và nắng sớm của ngôn ngữ Lục Tỉnh mà chúng ta ngỡ như đã biến mất từ nhiều thập niên trước, bây giờ như tình cờ hiển lộ trên ký ức như mây trời Núi Cấm. Nơi này, nơi kia trên các trang giấy tập truyện, giữa những chuyển biến truyện và đối thoại của nhân vật là khói sương của tín ngưỡng dân gian Nam Bộ, nơi niềm tin tự nhiên vào luật nhân quả, nơi đó cái thiện sẽ lưu giữ trong lòng người và những gì bất thiện sẽ phai nhạt theo quá khứ lịch sử.
Nhà văn Trịnh Y Thư vừa ấn hành tuyển tập Theo Dấu Thư Hương 2, gồm nhiều bài viết trong nhiều chủ đề đa dạng, phần lớn là về văn học nghệ thuật, đôi khi là lịch sử, khoa học, xã hội. Tuyển tập dày 294 trang, đang lưu hành trên các mạng, như Amazon và Barnes & Noble. Nhìn chung, tác phẩm giúp độc giả soi rọi thêm nhiều cách nhìn đa dạng, mới mẻ, kể cả khi tác giả viết về những người viết chúng ta đã quen thuộc trong văn học Việt Nam, như về Ngô Thế Vinh, Đỗ Hồng Ngọc, Nguyễn Thị Khánh Minh, và nhiều người khác...
Hans Fallada, tên thật là Rudolf Ditzen, người đã sống giữa những biến động của nước Đức — từ sự sụp đổ của Đế chế, đến cơn bão của Thế chiến thứ nhất, rồi bước vào cơn ác mộng của Đệ tam đế chế. Trước chiến tranh, Fallada là một nhà văn nổi tiếng, tác giả của Little Man, What Now?, được Hollywood dựng thành phim. Nhưng khi Hitler lên nắm quyền, ông bị cấm xuất bản, bị Gestapo rình rập, và bị ép phải viết những tác phẩm phục vụ tuyên truyền. Tưởng chừng như bị nghiền nát giữa bạo lực và sợ hãi, ông lại tìm thấy trong ngục tối một đường sống của tâm hồn – viết. Trong ngục tối, ông bí mật viết nên ba cuốn tiểu thuyết mã hóa, và sau chiến tranh, vừa thoát xác một người sống sót, ông viết cuốn cuối cùng: Mỗi người đều chết một mình (Every Man Dies Alone).
Năm 2025 đánh dấu một bước ngoặt đặc biệt trong hành trình của Ocean Vuong (1). Nhà văn, nhà thơ gốc Việt nầy đã trở thành một trong những khuôn mặt quan trọng nhất của văn chương Mỹ đương đại. Không còn là “hiện tượng thơ”, không còn được biết đến qua nỗi đau di dân, không còn đứng trong hào quang của Night Sky with Exit Wounds hay thành công bất ngờ của On Earth We’re Briefly Gorgeous trước đây, Ocean Vuong năm 2025 là một nhà văn đang mở ra biên giới mới của chính mình với The Emperor of Gladness, NXB Penguin Press, New York, 2025)...
Ngay chính cái tên “Tôi, Không Là Của Ai” đã là một tiếng kêu vừa thẳng thắn, vừa đau đớn. Tôi không là của ai trong cuộc đời này. Tôi không là con của cha tôi. Nhà văn, ký giả Amy Wallace từng lên tiếng, Virginia cũng từng bị chính cha mình ức hiếp khi cô 7 tuổi. Cô khước từ cái quyền sở hữu của những kẻ đã lạm dụng mình. Cô bị khước từ quyền được sống và được làm người, dù đó là những ngày hạnh phúc muộn màng của hơn 20 năm sau ngày cô thoát khỏi Jeffrey Epstein và Ghislaine Maxwell. Khi Virginia viết cuốn tự truyện này là lúc cô đã được hưởng 22 năm tự do. Tự do khỏi Epstein, Maxwell, đường dây mua bán tình dục trẻ em mà cô là một trong những nô lệ tình dục của Epstein. Hai mươi hai năm đó, cô tự thú, “không dễ dàng chút nào.” Không bao giờ có vết thương nào không để lại vết sẹo. Không bao giờ có sự hồi phục nào không để lại trầm tích.
Vâng, cảm ơn nhà thơ thiền sư Thiện Trí. Ý nghĩa rất minh bạch, rằng hãy về thôi. Về thôi, về mặc Cà Sa / Về thôi cởi áo Ta Bà phong sương... Hiển nhiên, không phải là đổi y phục, mà phải là chuyển hóa nội tâm. Cởi áo Ta Bà không đơn thuần là rời bỏ đời sống cư sĩ hay thế tục, mà là buông bỏ tâm vọng động, tâm phân biệt, tâm chấp ngã vốn đã bị phong sương của sinh tử bào mòn. Mặc áo Cà Sa không nhất thiết là khoác lên mình chiếc áo của người xuất gia, mà là khoác lên tâm từ bi, trí tuệ, và vô ngã.
Khăn quấn. Áo sơ sinh. Muối. Tuyết. Băng. Năm vật trắng - năm tiếng gọi đầu tiên - đặt lên trang giấy như một chuỗi hạt. Trong tay Han Kang, chúng vừa là dấu hiệu khởi sinh, vừa là định mệnh. Đứa trẻ chưa kịp sống đã được bọc trong khăn trắng, và cũng chính khăn quấn ấy trở thành tấm liệm. Trắng ở đây không phải nền sáng, mà là sự trống vắng ngân nhịp toàn cuốn sách. Han Kang, nhà văn Hàn Quốc được biết nhiều qua The Vegetarian, tác phẩm đã đem về cho bà giải Nobel Văn chương năm 2024, xuất hiện trong văn học thế giới như một cơn gió lớn. Nhưng The White Book mới là tác phẩm tôi rất yêu của Bà – những dòng chữ lặng mà sáng, mong manh mà bám riết.
Cuốn sách này là một công trình phục vụ cộng đồng nhân kỷ niệm 50 năm xa quê hương sống đời viễn xứ (1975-2025). Sách được in thành 2 tập – Tập 1 gồm 41 tác giả và Tập 2 gồm 45 tác giả. Như vậy, tổng cộng có 86 tác giả, trong đó có nhiều tác giả đã nổi tiếng từ trước 1975. Tám mươi sáu tác giả đến vùng đất này bằng những cách khác nhau, trình độ khác nhau, nghề nghiệp khác nhau nhưng có một điểm tất cả đều giống nhau. Đó là: Họ đã sống và viết bên dòng Potomac.
Ngày 17 tháng 9 năm 2025, thi sĩ “Công giáo” Lê Đình Bảng đã bước vào độ tuổi thượng thọ. Ông đã chính thức đạt 83 tuổi Tây và 84 năm tuổi ‘Mụ’. Một độ tuổi cần nghỉ ngơi, an dưỡng tuổi già. Song với tình yêu văn chương, chữ nghĩa và đặc biệt là niềm tin vào tôn giáo, ông vẫn như một thanh niên tráng kiện, đầy đức tin và nhiệt huyết, khi cho ra mắt thi phẩm thứ 25, sau rất nhiều tác phẩm nổi tiếng với nhiều thể loại khác nhau như văn xuôi, nghiên cứu lịch sử, tôn giáo...sáng tác kể từ năm 1967 miệt mài cho đến nay...


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.