mùa tuyết tan

02/06/202417:49:00(Xem: 2225)
Fire (1954) - Yayoi Kusama (1929-)
Fire (1954) của Yayoi Kusama (1929-)



Hablad por mis palabras y mi sangre (Speak through my words and my blood)
 ̶ ̶ Pablo Neruda

 

tôi đứng bên này bờ

đầu mùa tuyết tan

đón nhận những tia nắng nghịch ngợm

soi mói nền đất lạnh

còn vương vãi những giọt mưa sớm mai

cùng làn khói nhẹ lãng đãng từ bếp củi vụn

che bởi nhánh cây khô

và nỗi âu lo triền miên vây hãm

không hề nuông chiều giấc mơ sâu

·

bỗng dưng thấy mình vực dậy

vịn bóng mình

mà đi

mà rồ dại như con thú hoang ngờ ngợ mất trí  

với một tràng cười khiếm nhã

bất chợt buổi sáng trôi qua

nỗi nhớ nhà sóng sánh tổn thương

mùi thất thần hanh hao lan tỏa

·

nhất định vượt qua mùa tuyết tan

để nghe tiếng chim hót

dù ray rứt  ̶ ̶ ̶ 

từng đàn từng đàn tìm về

những cánh đồng hướng dương mênh mông

ngút ngàn khoe sắc vàng tươi rực rỡ

·

vẫn không đủ che dấu ám ảnh của

cái chết  ̶ ̶ ̶  rất bất ngờ

rất thực và không thể đảo ngược

hiển nhiên như cột mốc sau cùng

trong hành trình vô định

và rồi một thoáng xóa mờ giấc mơ nhiều biến khúc. 

 

Quảng Tánh Trần Cầm

Có người là con của bà Mẹ | Có người là Mẹ của đứa con | Có người chồng hãy còn rất trẻ
Hàng loạt đạn pháo cuồng nộ đâm xuống biển, tung lên những cột nước cao, rồi vĩnh viễn mang thảm sầu, sợ hãi, hy vọng dìm sâu xuống lòng nước. Những ghe bầu vô phước trúng đạn tung tóe gỗ nát trộn thịt da, chấm dứt tháng ngày vất vả, tìm kẽ hở chui ra biển cả. Hồn oan triền miên theo ngọn sóng thét gào. Trên đỉnh núi biến động, đại pháo tấn công, biệt thự tướng Lân bốc khói. Biểu tượng hấp hối khủng hoảng người dân chạy loạn tìm về Vũng Tàu, bến tuy cạn mà sâu ngày di tản. Đám dân buôn bán trên bờ tán loạn, bầy còng tận sức trốn núp những bàn chân hốt hoảng, chẳng biết nơi nào tỵ nạn thoát thân.
Cứ gọi, mãi gọi… một nốt thời gian xưa sóng sánh… một nơi chốn quẫy lòng quá khứ. Gọi để nhớ. Gọi để nhắc. Gọi cho tỏ tường tên tuổi, cho trong chập chùng thức ngủ ấy còn một điều chưa quên. Gọi để thấy để nghe, để lóe lên một cái ngoảnh đầu lại. Và ở đây, những ngoảnh đầu, xâu kết nỗi niềm rơi thành chữ, giải oan: Thanh Tâm Tuyền, Tô Thùy Yên, Cao Đăng Khánh, Trần Mộng Tú, Lê Học Lãnh Vân, Lê An Thế, Âu Thị Phục An, Đặng Tiến (Thái Nguyên), Linh Phương, Nguyễn Thị Khánh Minh, Ocean Vương – Pháp Hoan
Mặt đất đầy lửa người đàn bà ngồi khóc | khuôn mặt bằng sáp ong |
Nghìn Năm Trước 50 Năm Tôi không muốn không thể không cách nào xa rời hạt bụi của vũ trụ rơi bên bờ biển xanh.
có lúc ngã | một thành phố đổi người đổi màu đổi chữ | đổi nhiều tầng | tôi vẫn sống Saigon | một Saigon khác
thành phố này nhiều nắng nhiều mưa | vỉa hè của mưa của nắng | tôi mượn tạm đi qua | ngược chiều thiên hạ | thành phố nhiều mặt lạ
Tôi gặp lại anh bên kia ngọn núi/ Trong nắng chiều sắp tối / Sao anh không về nhà? / Cha khóc con tàn hết mùa hoa / Mẹ chờ con khuyết cả trăng rằm / Nhà xưa em vẫn đợi / Đó không phải là nhà / Đó là cái còn lại / Của bóng tối. Khuôn mặt tôi không còn nữa / Bên kia cánh cửa: không ai chờ / Làng quê xa vời vợi: tiếng gà gáy sáng
Vài phách trôi trong một nhịp thở | Vài nhịp lạc trong một khúc ca | Vài hơi thoát ra từ một đời
Thôi thì thào cùng con suối nhỏ | Thương hoài thương hủy vại triều âm
đêm cuối năm, không trăng | chúng tôi quen nhìn lên. không lưu ý dấu chân để lại | những ngã rẽ | những đường vòng