Hôm nay,  

Trừng Phạt Iran ?

22/10/200900:00:00(Xem: 7168)

Trừng Phạt Iran "

Đào Như
“Trừng Phạt Iran Trong Lúc Này Là Hạ Sách”, đó là câu phát biểu của ông Mohamed ElBaradei, Tổng Giám Đốc Cơ Quan Năng Lượng Quốc Tế, IAEA, từ Vienne thủ Đô của Áo hôm 18-10-2009. Ông Mohamed ElBaradei, trong nhiều năm qua là người dẫn đầu phái đoàn IAEA trong những chuyến thanh sát quan trọng các trung tâm tinh luyện uranium của Iran. Ông ElBaradei cũng vừa xác quyết là vấn đề hạt nhân của Iran cần phải được giải quyết qua các cuộc đàm phán trực tiếp và vô điều kiện. Theo ông, chính Tổng thống Barack Obama cũng nghĩ như vậy, cũng công nhân đàm phán là phuơng sách thích hợp duy nhất với Iran. Với Mỹ, Iran còn muốn thảo luận nhiều vấn đề khác nữa. Theo Tổng thống Obama, Iran có thể giữ vai trò trọng tâm trong khu vực Trung Đông, Afghanistan và Iraq. Trong cuộc phỏng vấn với tờ báo Die Presse của Áo, ông Mohamed ElBaradei đã thú thật mối đe đe dọa của chương trình hạt nhân của Iran đã bi phóng đại. Và ông cảnh báo rằng mối đe dọa nguy hiểm của khu vực Trung Đông hôm nay không còn là từ Iran nữa mà là khả năng của một cuộc không kích từ Israel nhằm vào các cơ sở hạt nhân của Iran. 
Thật sư những nhận định của nhà bác học nguyên tử năng Ai cập, ông Mohamed ElBaradei, đưa ra rất chính xác. Trước đó, hôm hôm 13 tháng 10-2009, trong chuyến viếng thăm Moscow, Ngoại trưởng Hoa Kỳ, bà Hillary Clinton, nhân lúc đàm phán với ngoại trưởng Nga, Sergei Lavrov, về Tài giảm Vũ khí Hạt nhân- START- khi đề cập đến vấn đề Iran, cả hai nhà Ngoại giao đều nhìn nhận tình hình Iran đang diễn tiến tốt, và để giải quyết vấn đề Iran hôm nay tốt nhất vẫn là theo đuổi cuộc thương lượng. Bà Hillary Clinton cho rằng trong lúc này nói đến trừng phạt Iran thì còn quá sớm. Ngoại trưởng Nga, Sergei Lavrov liền nhấn mạnh thêm, không những chỉ là quá sớm mà còn hoàn toàn không có lợi. 
Trong lúc đó tại Bắc Kinh, trong dịp tiếp kiến Đệ nhất Phó Tổng thống Iran, Reza Rahimi, hôm 15-10-2009, Thủ tướng Trung Quốc, ông Ôn Gia Bảo nói rằng mặc dù Iran đang dưới áp lực quốc tế về chương trình hạt nhân, Trung Quốc vẫn tiếp tục hợp tác với Iran bao gồm việc phát triển những hợp đồng mậu dịch song phuơng về dầu hỏa. Và Thủ tướng Ôn Gia Bảo xác nhận Iran là một trong những nước cung cắp nhiều dầu lửa nhất cho Trung Quốc. Trung Quốc sẵn sàng tìm kiếm một giải pháp hòa bình cho vấn đề hạt nhân của Iran. Trung Quốc sẽ tích cực trợ giúp Teheran để khai thác các quặng dầu lửa hiệu năng hơn.


Tại Teheran, hôm 09-10-2009, Lãnh tụ Ayatollah Ali Khamenei tuyên bố là Teheran sẽ trà đũa Israel nếu Iran bị Hoa Kỳ hay Israel tấn công. Ngày 13-10-09 chính phủ Iran tuyên bố gạt bỏ hoàn toàn sức ép của phương Tây. Iran sẵn sàng nhận các thanh uranium tinh chế từ các nước ngoài. Điều đó không có nghĩa là Iran lệ thuôc vào các cường quốc bên ngoài. Chính phủ Iran cũng hứa chắc chắn Iran bảo đảm an toàn cho các nhu cầu về nhiên liệu của Iran. Hôm 12-10-09 phát ngôn nhân Bộ Ngoại giao Iran, ông Hassan Qashqavi, bác bỏ mọi lời đe dọa về hạn định thời gian của Hoa Kỳ. Và Iran cũng thông báo khẳng định sẽ tự mình tiếp tục làm giàu uranium nếu cuộc đàm phán đa phương hay song phương bị đổ vỡ.  Như vậy, Iran giữ vững ý chí sắt đá, không nhượng bộ trong đàm phán và quyết chí tinh luyện uranium càng cao, càng nhiều, càng tốt cho khả năng nguyên tử của Iran. Đó là niềm tin, đó là huyết lộ dẫn đến tương lai sống còn của dân tộc Iran.
Một sư thật ai cũng thấy là vấn đề Iran thật sự được giải quyết không phải tại hội nghị 2 phe 7 bên, mà tại những hội nghị song phương diễn ra giữa Mỹ và Iran tại Geneva và kết qủa sau đó là 2 ngoại trưởng Mỹ và Nga gặp nhau tại Moscow hôm 13 tháng 10-09- và Thủ tướng Trung Quốc Ôn Gia Bảo và phó Tổng thống Iran, ông Reza Rahimi, gặp nhau tại Bắc kinh hôm 15-10-09. Và biết đâu cũng có những cuộc tiếp xúc song phương khác mà chưa được tiết lộ.
Vấn đề giải quyết vũ khí hạt nhân của Iran không phải là đơn giản. Đó là một thực tế không ai chối cải được. Ngay trong nội bộ của Nhóm 6 cũng lủng củng, cũng có những xung đột quyền lợi-interest conflict- Hoa kỳ, Nga, Anh, Pháp, Đức và Trung Quốc đều có cái nhìn khác nhau về Iran. Trong quá khứ các quốc gia này đều có đầu tư tại Iran trong những chiều hướng khác nhau. Hồi đầu năm nay, 2009, Nga vẫn tiếp tục xây cho Iran lò phản ứng hạt nhân tại Bushehr và sẽ hoàn tất cuối năm nay. Nghĩa là chỉ còn hơn một tháng nữa nhà máy nguyên tử tối tân này sẽ đi vào hoạt động. Cả Nga lẫn Iran không ai chịu nói rõ là nhà máy này có phải là nhà máy tinh luyện và làm giàu uranium ở độ cao-high enriched uranium- hay không" Và tại buổi đàm phán ngày 1 tháng 10 vừa qua tại Geneva, liệu có ai đặt câu hỏi về nhà máy này không" Và nhà máy mới này có nằm trong danh sách thanh tra của ông Tổng Giám đốc IAEA, Mohamed ElBadarei hay không" Tất cả đều chưa được trả lời thich đáng vì nội dung của những buổi đàm phán đa phương hay song phong đến hôm nay vẫn chưa được hoàn toàn tiết lộ.
Thế mới biết, giải quyết vấn đề nguyên tử năng của Iran còn nhiều nhiêu khê. Chúng ta thử chờ xem kết quả của những buổi đàm phán trong tương lai tại Vienne. Liệu quốc tế có biết được những gì xảy ra trong các buổi đàm phán này không" Hay những buổi đàm phán tai Vienne vẫn tiếp tục bị che phủ bởi một màng bí mật như tất cả các buổi đàm phán với Iran trong quá khứ./.
Đào Như
Bác sĩ Đào Trọng Thể
[email protected]
Oak park,Ill. USA
Oct-19-09

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Khi lịch sử bị xem nhẹ, nó không ngủ yên mà trở lại, nghiêm khắc hơn. Và mỗi khi nước Mỹ bước vào thời kỳ chia rẽ sâu sắc, tiếng vọng ấy lại dội về – nhắc rằng ta từng đi qua những năm tháng hỗn loạn, và vẫn tìm được lối ra. Robert A. Strong, học giả tại Đại học Virginia, cho rằng để hiểu nước Mỹ hiện nay, ta nên nhìn lại giai đoạn giữa hai đời tổng thống Ulysses S. Grant và William McKinley – từ năm 1876 đến 1896. Hai mươi năm ấy là một bài học sống động về cách một nền dân chủ có thể trượt dài trong chia rẽ, rồi chậm chạp tự điều chỉnh để tồn tại.
Khu vực Ấn Độ Dương-Thái Bình Dương (Indo-Pacific) đang nổi lên như trung tâm chiến lược của thế kỷ XXI, nơi giao thoa lợi ích của các cường quốc hàng đầu thế giới. Với 60% dân số toàn cầu, hơn một nửa GDP thế giới, và các tuyến hàng hải trọng yếu nhất hành tinh, khu vực này giữ vai trò quyết định trong ổn định an ninh, thương mại và năng lượng quốc tế...
Washington vừa bật sáng lại sau bốn mươi ngày tê liệt. Nhưng cái cảm giác “ổn rồi” chỉ là ảo giác. Đằng sau cái khoảnh khắc “chính phủ mở cửa trở lại” là câu chuyện nhiều tính toán, mà trung tâm của cuộc mặc cả chính là Obamacare – chương trình từng giúp hàng chục triệu người có bảo hiểm y tế – nay trở thành bệnh nhân bị đặt lên bàn mổ của chính quyền Trump, với con dao ngân sách trong tay Quốc hội.
Đã là người Việt Nam, nếu không trải qua, thì ít nhất cũng đã từng nghe hai chữ “nạn đói.” Cùng với lịch sử chiến tranh triền miên của dân tộc, hai chữ “nạn đói” như cơn ác mộng trong ký ức những người đã sống qua hai chế độ. Sử sách vẫn còn lưu truyền “Nạn đói năm Ất Dậu” với hình ảnh đau thương và những câu chuyện sống động. Có nhiều người cho rằng cũng vì những thăng trầm chính trị, kinh tế, mà người Việt tỵ nạn là một trong những dân tộc chịu thương chịu khó nhất để sinh tồn và vươn lên. Thế giới nhìn chung cho đến nay cũng chẳng phải là vẹn toàn. Dù các quốc gia bước sang thế kỷ 21 đã sản xuất đủ lương thực để nuôi sống tất cả mọi người, nạn đói vẫn tồn tại, bởi nhiều nguyên nhân. Có thể kể như chiến tranh, biến đổi khí hậu, thiên tai, bất bình đẳng, bất ổn kinh tế, và hệ thống lãnh đạo yếu kém.
Từng là một trung tâm thương mại sầm uất và biểu tượng cho niềm hy vọng đang dâng cao về tương lai dân chủ trong khu vực, Hồng Kông hiện đang đối mặt với các biện pháp kiểm soát ngày càng siết chặt của chính quyền Bắc Kinh. Từ năm 2019 cho đến nay, khoảng hơn 200.000 người đã ra đi để cố thoát khỏi bầu không khí chính trị ngày càng ngột ngạt. Với việc áp dụng Luật An ninh Quốc gia, quyền tự trị của Hồng Kông từng được cam kết trong mô hình “một quốc gia, hai chế độ” đã bị gần như hoàn toàn xoá bỏ. Xu hướng toàn trị của chính quyền Trung Quốc không những ảnh hưởng trực tiếp đến số phận nghiệt ngã của Hồng Kông mà còn gián tiếp đến trào lưu dân chủ hoá của Việt Nam.
Ở New York, khoảng 2 triệu cử tri đã đi bỏ phiếu cho cuộc bầu cử thị trưởng lần này, cao nhất từ năm 1969, theo dữ liệu của NBC. Tất cả người dân hiểu được tầm quan trọng của lá phiếu lần này. Mười tháng qua, có vẻ họ hiểu được mức an toàn cuộc sống của họ ra sao, và sức mạnh của nền dân chủ hơn 200 năm của Hoa Kỳ đang lâm nguy như thế nào.
Mamdani không bán mộng. Anh bán khả thi. Và cử tri, sau nhiều lần bị dọa nạt, có vẻ đã chọn đúng thứ cần mua. Hy vọng, khi ấy, không phải lời hứa. Nó là hóa đơn thanh toán mỗi cuối tháng, nhẹ hơn một chút — và là bằng chứng rằng lý trí vẫn chưa bị bôi xóa.
Hiến pháp là văn bản pháp lý tối cao quy định các nguyên tắc tổ chức bộ máy nhà nước, xác lập thẩm quyền của các cơ quan công quyền, đồng thời quy định các chế độ kinh tế, văn hóa, xã hội và những quyền cơ bản của công dân. Tất cả các cơ quan nhà nước và công dân đều có nghĩa vụ tuân thủ Hiến pháp...
Trong bài phát biểu tại Đại Hội Đồng Liên Hiệp Quốc ở New York hôm 23 tháng 9 năm 2025, Tổng Thống Hoa Kỳ Donald Trump đã nói rằng, “Biến đổi khí hậu, bất kể điều gì xảy ra, các bạn đã bị cuốn hút vào đó rồi. Không còn việc hâm nóng toàn cầu nữa, không còn chuyện toàn cầu lạnh cóng nữa. Tất cả những tiên đoán này được thực hiện bởi Liên Hiệp Quốc và nhiều tổ chức khác, thường là những lý do tồi và đều sai lầm. Chúng được tiên đoán bởi những kẻ ngu mà dĩ nhiên là số phận của đất nước họ và nếu tiếp tục thì những quốc gia đó không có cơ hội để thành công. Nếu các bạn không tránh xa khỏi trò lừa đảo xanh này thì đất nước của các bạn sẽ thất bại.” Đó là lời chứng rõ ràng được đưa ra trước cộng đồng quốc tế về quan điểm và hành động của chính phủ Trump chống lại các giá trị khoa học mà nhân loại đã, đang, và sẽ tiếp tục giữ gìn và thực hiện để làm cho cuộc sống ngày càng văn minh tiến bộ và hạnh phúc hơn.
Năm xưa, khi Benjamin Franklin rời khỏi Hội nghị Lập hiến năm 1787, một người phụ nữ hỏi ông: “Ngài Franklin, chúng ta có được chính thể gì, một nền quân chủ hay một nền cộng hòa?” Ông đáp: “Một nền cộng hòa, nếu các người còn giữ được nó.” Benjamin Franklin muốn nói, một nền cộng hòa, tức chính quyền của nhân dân, dựa trên luật pháp và trách nhiệm của người dân. Nền cộng hoà không tự bền vững, nó chỉ tồn tại nếu người dân có đủ phẩm hạnh, lý trí. Dân chủ không phải một thành quả, mà là thử thách liên tục. Câu nói ngắn gọn, đanh thép năm xưa của Franklin nay linh nghiệm, dưới thời Donald Trump.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.