Hôm nay,  

Trẻ Em Chơi Game-Computer

13/07/201300:00:00(Xem: 14788)
Theo khuyến cáo của các Bác Sĩ Mắt, Bác Sĩ Tâm Lý cảnh giác trẻ em chơi "game" nhiều hay mãi miết ngồi trước computer hàng giờ, thị giác và tâm thần sẽ không tốt...

Những ngày nóng bức đã trôi qua, những chuyến nghỉ Hè vui chơi khắp nơi và vui đùa với biển cả mênh mông, đèo cao núi thẳm, khung cảnh thiên nhiên cũng tạm chấm dứt..Các.phụ huynh vì tất bậc vơí sinh kế, để con trẻ chơi game hay ngồi hằng giờ trước computer trong những ngày Hè nhàn rỗi cần nên quan tâm lại... Sắp đến ngày tựu trường chúng ta phải vạch ra một chương trình giải trí và học hành cho thích hợp để chúng thích nghi với cuộc sống trước mắt...

Hôm nay cuối tuần, mà lại đầu tháng, chúng tôi có cuộc họp mặt anh chị em tại nhà chị Bạch Mai để hốt hụi tương trợ. Đó là cái cớ mỗi tháng chúng tôi tổ chức ăn uống, bàn chuyện thế sự mà lại hữu ích là ai hốt hụi thì chỉ để ra $50 giúp người khốn khó... Chúng tôi vào nhà thì đã có 6,7 anh chị em cũng vừa mới tới. Sau lời chào hỏi ân tình, chị Bạch Mai lên tiếng nhắc nhở cháu trai khoảng mười tuổi đang chơi game trên trên computer, và cháu gái chơi game trên TV trong phòng khách

- "Tony, Lila các cháu đứng lên chào các ông bà đi cháu!"

Hai đứa bé mãi mê dán mắt vào màn hình không nghe lời bà bảo mấy bận " Mấy đứa nhỏ ở đây khó bảo lắm các chị ơi! xin lỗi các chị nhé!" chị B. Mai buồn rầu thở dài phân bua với các bạn... "Chán lắm các anh chị ơi, tụi nhỏ sà vào chơi game là không còn biết trời trăng mây nước chi cả! Các cháu nhà tôi cũng thế, mấy tháng Hè là cắm đầu vào cái computer suốt ngày, không thiết chi ăn uống, học hành..." Chị Thanh lên tiếng.

"Tony, Lila các con chào các ông bà đi và vào phòng trong chơi computer, để phòng khách cho bà ngoại hội họp" Hồng Mai, con chị B.Mai đến bên các con nhỏ nhẹ nói vào tai chúng với cái đập khẻ trên vai để các cháu bé sực tỉnh...

- Các chị và cháu Hồng Mai thấy việc để cho con trẻ tự do chơi game, computer lợi hại như thế nào? Minh ưu tư lên tiếng…

- Tôi thấy lợi ích là để trí óc chúng mở mang, bén nhạy trước trào lưu văn minh của nhân loại… nhưng hại thì nhiều, nếu không kiểm sóat để chúng tự do chơi thả giàn mất nhiều thì giờ khiến người đờ đẫn đi, và có thể xem phim bậy bạ, ảnh hưởng trí óc non nớt của chúng. Anh Đông mau mắn góp ý

- Tôi đồng ý với anh Đông, ngoài ra suốt ngày chơi game, dán mắt vào computer sẽ ảnh hưởng không tốt cho thị giác, trẻ sẽ mang kính cận thị sớm... Chị Anh vui vẻ góp ý thêm…

- "Hồng Mai! suốt tuần con đi làm, con đâu biết sinh hoạt các cháu trong mấy tháng Hè này như thế nào! Mẹ thấy suốt ngày từ lớn tới bé, chúng mãi miết chơi game, không thiết gì học hành cả! Mẹ sốt ruột nên có bắt mấy cháu viết vài trang tiếng Việt cho chúng khỏi quên tiếng mẹ đẻ của mình đi… Chúng vội vả viết cho có lệ, mẹ nhắc nhở hoài, chúng làm chiếu lệ, không để tâm vào để còn chơi tiếp… Mẹ cứ nhắc nhở hoài, trong khi con lơ là dạy bảo, làm chúng oán ghét bà ngoại đó nghe! Chữ viết thằng Tom nghệch ngoặc như cua bò, chúng sắp đi học rồi, con phải để tâm vào việc học hành của chúng nghe!..."

- Xin lỗi, con các chị có nuông chiều các cháu, mua nhiều game cho chúng chơi không?Minh lại lên tiếng.

- Không biết gia đình các chị thế nào, chứ các con tôi có game nào hay DVD mới ra là mua liền cho tụi nhỏ! Tụi cháu bên này thật là sung sướng, không thiếu thứ gì… Nhớ lại tụi mình hồi xưa, khi đó còn lạc hậu đâu có TV, lâu lâu có chiếu phim công cộng mới gọi nhau ơi ới đi xem phim, lớn lên có tiền mới theo chúng bạn đi xem phim ở các rạp hát… Rồi đến đời con mình khi còn bé ở Việt Nam, vì gia đình khó khăn muốn coi phim trong nhà cũng không có, phải sang nhà hàng xóm ngồi bê bết sắp hàng dành nhau chỗ ngồi trước cửa nhà ta coi phim cọp; gặp hàng xóm tốt bụng mới được xem. Có nhà ta đây, hách xì xằng cửa đóng then cài chỉ trong gia đình họ xem thôi! Chắc có lẻ để bù lại, nay con chúng mình cho cháu chắc chúng mình xem thả giàn!… Chúng mua nhiều chất đống hay vất bừa bãi khắp các phòng, chỉ tội cho thân già tụi mình lui cui dọn dẹp muốn đứt hơi...Chị Anh ngậm ngùi nói…

- Các anh chị thấy cho trẻ xem các phim và chơi game có bổ ích không? Minh ưu tư lại hỏi…

- Đôi khi tôi cũng ghé mắt vào xem ra sao! Có game cũng là những bài học lợi ích cho trẻ: như lòng gan dạ, hiếu thảo với cha mẹ nhường nhịn thương yêu anh chị em trong nhà bạn bè thân hữu… Nhưng phần lớn là cảnh đấm đá, chém giết, chạy xe bạt mạng… sẽ làm tính trẻ hung dữ, bạo động, gây nên sắt máu làm trẻ học theo không tốt cho tương lai sau này của chúng… Anh Phong điềm đạm lên tiếng và đặt vấn đề…" Vậy phụ huynh có trách nhiệm phải chọn game, DVD hữu ích mua cho chúng xem, đừng hun đúc tính hơn thua, hung bạo mà hỏng tương lai chúng sau này!...

- Còn vấn đề để trẻ tự do xử dụng computer thì sao? Minh lại nêu thêm câu hỏi…

- Nhất định phải kiểm soát triệt để, đừng để trẻ lạm dụng quá đáng, mà sau này hối hận không kịp! Nó là phương tiện để chúng học hành trong thời đại văn minh này thì tốt thôi! Bên cạnh đó mãi miết ngồi trước máy khi còn quá bé rất có hại… Thứ nhất chúng sớm đeo kính, kế đến chúng ngồi trước computer hàng giờ người đờ đẩn, lại ham chơi game mất thì giờ học đi! Anh Phong lại nói thêm "Nhất là tuổi trẻ mới lớn, tò mò thích tìm hiểu chuyện trai gái, tình cảm lăng nhăng… Trong computer đủ loại phim xấu, trẻ mà với vào là đầu óc bị đầu độc, tiêm nhiểm, rồi bắt chước thì hỏng mất đời! Đầu óc trẻ như tờ giấy trắng - gần mực thì đen, gần đèn thì sáng -, ca dao tục ngữ chúng ta nói quả không sai!"

- Phải đó anh chị, tôi có hai vợ chồng người cháu ham làm giàu, suốt ngày vắng nhà, bận rộn công việc. Chúng không có thì giờ để mắt dạy dỗ con cái, cứ tưởng thương con là cung ứng vật chất dư thừa, mua máy móc game cho chúng chất đầy nhà là tròn bổn phận! Không ngờ, đứa con trai và cô con gái mới mấy tuổi ranh mà cặp bồ tùm lum, học theo phim truyện… Thằng con trai lơ là việc học, muốn làm anh chị theo kiểu trong game…. May mà tình trạng chưa đến nổi nào, nên sau mẹ chúng thu xếp công việc ở nhà dành thì giờ kiểm soát con cái với lời hối hận- "May nhờ cháu phát hiện chúng sớm, nên đưa vào nề nếp, chứ làm ra bạc triệu mà con cái hư hỏng cũng bằng như không!" Chị Anh lên giọng kể lể…

- Thế là may đấy, chứ cháu gái bạn tôi mới 17 tuổi mà học đòi theo phim truyện trong computer, giao du thân mật với bạn trai đến mang bầu và khi gia đình phát hiện ra thì đã muộn…

- Thôi các chị tạm gác chuyện trẻ con chơi game, computer lại cho cha mẹ chúng chỉ dạy, chúng mình chỉ góp ý, phân tách lợi hại để chúng dạy tụi nhỏ… Chúng mình nói hoài khiến chúng bảo mình khó khăn với con cháu lại ghét mình thì khốn! Mình bốc thăm ai hốt hụi tháng này đây, và chuẩn bị ăn trưa nhé, tôi đã chuẩn bị thức ăn rồi! Chị Bạch Mai cắt ngang cân chuyện….

Thật là một buổi họp mặt bổ ích, không những cho các người già mà lợi ích nhắc nhở giới trẻ trong cuộc sống hàng ngày, hướng về điều tốt trong không khí thân tình, xây dựng nếp sống mới tốt đẹp hơn…

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Năm 1991 tới 1996, tôi theo học đại học ngoại ngữ ở Tokyo. Sau đó, 1992-93, tôi qua học tiếng Việt ở Sài Gòn. Ngày đó những người ở SG rất dễ thương
Người Việt Được Cứu Giúp Sau Ngày Saigon Thất Thủ Tỏ Lòng Cảm Ơn Nước Mỹ Bằng Tượng Đài Ở Đảo Guam
Anh là một nhà thơ độc đáo, làm thơ y hệt như người hát Kinh Phật. Không phải một hình thức đọc tụng Kinh Phật như đời thường. Thơ Lý Thừa Nghiệp không đời thường, tuy vẫn nói về Sóc Trăng quê ngoại, nói về mẹ, nói về em, nói về Melbourne với Cù Lao Dung… nhưng tất cả hình ảnh đời thường hiện lên trong thơ anh đều nhắc tới những pháp ấn, rằng tất cả các pháp là bất như ý, là vô thường, là không gì nắm bắt được. Thơ Lý Thừa Nghiiệp là một thân chứng về cõi đời này, trong niềm vui đã ẩn tàng nước mắt, trong gặp gỡ đã có mầm ly biệt, trong những tình cờ gặp gỡ vừa khởi lên đã thấy những rỗng lặng trống không của tâm hiện ra.
Cúc Thu Bách Vịnh là một tập thơ 100 bài gồm : 50 bài của Phan Huy Ích và 50 bài của Ngô Thì Nhậm viết từ tiết Trùng Dương năm 1796. Ngô Văn gia phái gọi tập thơ là Cúc Hoa Thi Trận. Sau những biến cố xãy ra trong triều đình Tây Sơn từ khi vua Quang Trung mất năm 1792.
Lá cờ đỏ sao vàng, rõ ràng, không được người Việt nước ngoài chấp nhận.
Trong Thế Giới Phật Giáo Miến điện có ngôi chùa Swedagon cao nhứt Thế Giới, và một Quển sách Lớn nhứt Thế Giới.
Nói đến công tác dò mìn, ai ai cũng đểu nghĩ rằng đây là một công việc rất khó khăn và nguy hiểm chỉ dành riêng cho,những ,người đã từng được huấn luyện am tường rành rẽ,và tháo vát về khoa học, kỹ thuật tháo gỡ chất nổ để làm thế nào có thể hóa giải một trái mìn không nổ mà không an nguy đến tính mạng của mình nên được gọi danh xưng là Chuyên viên chất nổ, ngoài ra còn phối hợp thêm cây dò mìn liên hệ để định vị được trái mìn ở đâu.hầu dễ dàng trong công việc Vậy mà đôi khi chính Chuyên viên chất nổ còn phải gánh chịu hậu quả vô cùng thảm khốc“ sinh nghề tử nghiệp” là chuyện thường tình trong công tác đầy khó khăn và nguy hiểm này.
* Cố TT Nixon về cuối đời than về China rằng: “Phải chăng chúng ta đã tạo ra một con quái vật!” “ Con Đường Tơ Lụa Mới” chỉ là một khẩu hiệu “sexy” gợi cảm để che giấu tham vọng thống trị thế giới của China.” - Một nhà ngoại giao cấp cao phương Tây.
Em ơi lửa tắt bình khô rượu Đời vắng em rồi say với ai? (Vũ Hoàng Chương)
Hoàng Tử Siddhartha Gautama sinh ra và lớn lên tại thành Catilavệ. Ban đầu, Ngài có một cuộc sống xa hoa trong cung điện, không biết gì về những đau khổ và bệnh tật. Tuy nhiên, một lần Ông trốn ra ngoại thành, Ông chứng kiến sự đau khổ giẫy giụa và đầy hối hận. Một số câu hỏi hình thành trong tâm trí của Ông nên Ông muốn tìm một câu trả lời. Trong một đêm thanh vắng, Ông từ giã cung điện vào rừng tìm chân lý, về sau người ta tìm được nhiều chứng tích xác thật cho thấy Ông lên núi Pragbodhi mà bây giời gọi là Dunheswara. Ông ở trong một hang động bây giờ gọi là Pragbodhi Cave (Khổ Hạnh Lâm). Ông sống ở đây sáu năm để tu khổ hạnh. Sau sáu năm tu khổ hạnh Ông nhận thấy tu khổ hạnh không đưa đến Giác Ngộ, Ông rời nơi này đi qua (Bodh Gaya) Bồ Đề Đạo Tràng.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.