Hôm nay,  

Sống Trong Tỉnh Thức

02/04/201400:00:00(Xem: 5699)

Tâm và Phượng là một cặp vợ chồng sống với nhau từ lâu ở Việt Nam cho đến thời gian sau này sang Hoa Kỳ. Đời sống họ cũng bình thường như mọi người. Phượng thì tin Chúa và có một đời sống tâm linh khá tốt, rất sốt sắng giúp đỡ mọi người. Tâm thì không tin gì đến Đức Chúa Trời mà vợ anh thì coi trọng. Phượng nài nỉ mãi nên Tâm mới chịu tháp tùng cùng vợ đến Hội Thánh trong một dịp Lễ Phục Sinh để nghe tôi giảng.

Phượng nói: "Thưa Mục Sư, con muốn cuộc hôn nhân và gia đình con tốt đẹp. Con nghĩ là chúng con sẽ rất vui mừng nếu chồng con biết chú trọng đến vấn đề tinh thần giống như con. Nếu cả hai chúng con hướng về cùng một mục tiêu chung, con nghĩ sẽ tránh được những va chạm về tâm linh. Điều đó sẽ đem lại hạnh phúc rất nhiều trong gia đình."

Tâm cãi lại: "Thưa Mục Sư, vợ tôi muốn làm gì thì làm, đó là quyền của cô ấy, nhưng đừng kéo tôi vào trong cuộc chứ. Tại sao tôi lại phải tin Chúa và chú trọng đến vấn đề thờ phượng Chúa? Từ nhỏ, tôi rất cực khổ và bây giờ sang Hoa Kỳ, có việc làm tạm ổn định, có đầy đủ một chút tiện nghi vật chất thì phải hưởng thụ chứ. Sau này về già, nếu muốn, thì tôi sẽ nghĩ đến vấn đề thờ phượng Chúa sau. Khi đó đâu có muộn, còn thiếu gì thì giờ để theo Chúa. Dù về hưu sau 65 tuổi, tôi vẫn còn đủ thời gian, đủ sức, lúc đó theo Chúa cũng không muộn. Mục Sư nghĩ sao? Tôi đúng hay vợ tôi đúng?"

Tôi không nói với anh ai đúng ai sai. Tôi nói: "Việc này tự anh quyết định. Dù quyết định thế nào thì anh cũng phải căn cứ vào thực tế chứ không thể suy tưởng được. Trước hết hoạt động về tâm linh, thờ phượng Đức Chúa Trời, thực sự không có gì ngăn cách, vì thờ phượng Chúa là một phần trong sự sống hàng ngày. Thờ phượng Chúa không có gì khác thường. Qua đức tin trong sự thờ phượng, mình có thể buông bỏ được những sự lôi cuốn về vật chất của thế gian mà bao nhiêu người khi sa vào đó, khó có thể thoát ra. Điều đó có lợi cho gia đình, nào có hại gì cho gia đình đâu?"

Anh ngồi yên không nói gì, tôi nói tiếp: "Đi theo Chúa có nghĩa là sống cho ra sống, sống thoải mái, sống một cách có ý thức và chủ động chứ không phải là sống một cách máy móc, sống theo lối sống sa đọa của xã hội hay sống theo mê tín dị đoan hoặc sống buông thả theo xác thịt của con người. Sống như vậy là sống vô trách nhiệm với chính mình và gia đình. Muốn được như vậy, chiều hướng tâm linh phải là trọng tâm của anh và của tất cả mọi hoạt động của anh. Đức Chúa Trời là Thượng Đế tôn trọng sự lựa chọn của anh. Nếu anh theo đuổi nhu cầu vật chất, nhu cầu về xác thịt, nhu cầu hưởng lạc, Ngài sẽ tôn trọng quyết định đó. Nếu anh bỏ điều vật chất, bỏ nhu cầu hưởng thụ mà theo lời Chúa, sống một cách thánh sạch thì Ngài là Thượng Đế cũng sẽ tôn trọng sự lựa chọn đó. Thượng Đế chỉ kêu gọi mà thôi chứ không áp đặt điều gì trên anh. Anh có sự tự do lựa chọn con đường đi của mình. Nhưng Ngài nói: "Ai cầu khẩn danh Chúa thì sẽ được cứu" (Kinh Thánh sách Công vụ 2:21).

Bây giờ chúng ta xét đến vấn đề thời gian. Tôi muốn lưu ý anh về câu nói lúc nào anh cũng có thời gian. Ngoài 65 tuổi anh vẫn có thời gian cho đời sống. Anh có thể nghỉ hưu mà không cần phấn đấu nữa. Đây là một ân sũng cho anh. Nhưng liệu anh có chắc sống đến 60 tuổi hay không? Trong cuộc đời phải thấy rằng "Thần Chết" là "bạn đồng hành" vẫn luôn ở sát bên cạnh mình mà nếu đưa tay ra có thể bắt tay hắn được. Anh đừng nghĩ cái chết còn xa, anh không bao giờ vào nursing home nằm bất động ở đó. Đừng nghĩ cuộc đời mình còn dài và mình có khả năng lấp biển vá trời. Anh nghĩ rằng anh sẽ chọn cho anh một con đường đi lúc về già. Thượng Đế luôn muốn anh đi trên con đường của Ngài vì Kinh Thánh có chép rằng "Ngài là đường đi lẽ thật". Chúng ta không thể thay đổi quá khứ được nhưng chúng ta có thể thay đổi tương lai.

Nhiều chuyện xảy ra trong cuộc đời, chuyện tốt lẫn chuyện xấu, anh không thể thay đổi được, nhưng với sự giúp đỡ của Đức Chúa Trời là Thượng Đế, Ngài có thể thay đổi tương lai. Ngay từ giây phút anh được sinh ra anh đã bước vào cuộc hành trình cuộc đời, và trong cuộc hành trình đó Ngài cùng đi với anh dù anh không biết Ngài là ai, anh không biết có Ngài hiện diện bên anh, Ngài vẫn là người Cha đã tạo dựng anh và lo cho anh suốt cuộc hành trình đó nếu anh đồng ý để Ngài giúp cho anh. Anh có sự tự do quyết định về vấn đề này. Ngài vẫn kiên nhẫn chờ đợi sự đồng thuận, thật ý, thật lòng của anh. Trong cuộc đời mình anh có thể lựa chọn nhiều con đường cho mình, nhưng Thượng Đế là Đức Chúa Trời của muôn loài vạn vật, anh có thể bắt đầu một cuộc hành trình mới với Ngài. Trải nghiệm nó anh có thể tránh cạm bẫy, anh có thể đổi hướng theo sự giúp đỡ của Đức Chúa Trời và anh có thể đương đầu với mọi sự va chạm trong thế gian và vượt thắng vì có Ngài ở bên cạnh.

Không phải Đức Chúa Trời đặt anh trong cuộc hành trình đó rồi bỏ anh một mình để anh tự tìm lấy lối đi. Không. Ngài đặt anh trên cuộc hành trình cuộc đời và Ngài nắm tay anh cùng đi với Ngài, nếu anh đồng ý tiếp nhận tình yêu thương này. Anh không miễn trừ sự đau khổ, nhưng giữa sự đau khổ, anh có bình an trong hoạn nạn mà nhiều người khác không có vì anh có Ngài. Ngài nói Ngài đã thắng thế gian nên mọi nan đề Ngài sẽ giúp anh vượt qua. Cuộc đời như sóng biển chẳng bao giờ bằng phẳng, suôn sẻ mà luôn có những biến động ví như mặt biển trước một cơn bão. Chúng ta quên đi thời gian đang gậm nhấm cuộc đời. Dù chúng ta có vùng vẫy như thế nào cũng không thoát khỏi định luật muôn đời của Thượng Đế là chết rồi chịu sự phán xét. Lúc hoàng hôn xuống, anh đừng nghĩ là lúc nào mình cũng thức dậy được vào ngày mai như thường lệ.

Tóm lại là, thời gian không bảo đảm cho anh luôn có sự an toàn trong đời sống, nhiều biến cố có thể xãy đến, anh nên hay không nên theo đuổi vấn đề tâm linh như vợ anh mà anh phải làm điều thiết thực với cuộc đời khi anh còn có thời gian để quyết định."

Tôi kết thúc buổi nói chuyện và chia tay với vợ chồng Tâm Phượng và hẹn gặp lại anh lần sau.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Chuyện thanh niên trong nước chán Mác và hết muốn nghe theo Bác, phai nhạt lý tưởng, thờ ơ với Đảng là mối lo hàng đầu hiện nay của đảng CSVN. Vấn đề này không mới, nhưng lại được các cơ quan báo chí, truyền thông của đảng nhắc đi lặp lại mãi chứng tỏ tình hình mỗi ngày một nghiêm trọng, nhất là khi các chứng bệnh tham nhũng, “tự diễn biến” và “tự chuyển hóa” lan rộng trong đảng viên, từ cơ sở lên trung ương...
Thử nghĩ xem: mỗi đồng chí lãnh đạo chỉ cần (độ) vài triệu dollar, cùng với năm ba cái biệt phủ hay biệt thự là… đã đủ rồi, đủ cho một cuộc sống ung dung (có thể kéo dài đến vài thế hệ) nếu đừng phung phá quá...
Ngày 18 tháng Bảy 2023, gia đình của bị cáo Phạm Trung Kiên, trong vụ án « chuyến bay giải cứu », đã tức tốc nộp thêm 8 tỷ đồng cho cơ quan chức năng sau khi bị đề nghị án tử hình. Trước đó, gia đình ông Kiên đã nộp hai lần để « khắc phục hậu quả » : lần đầu 12 tỷ đồng, lần sau 15 tỷ đồng. Báo chí chính quyền còn cho biết ông Phạm Trung Kiên đã hứa sẵn sàng nộp thêm tiền để hy vọng giảm án...
Hôm 25 tháng 5 năm 2016, Pearl Pinson (một nữ sinh 15 tuổi) bị bắt cóc khi đang trên đường đến trường và biệt tích luôn kể từ ngày đó. Tuy hơn 7 năm đã qua nhưng thân nhân của em vẫn cứ nuôi hy vọng là sẽ có ngày đoàn tụ, nhân viên điều tra vẫn không ngưng việc kiếm tìm, và báo giới (hàng năm) vẫn không ngừng nhắc nhớ đến câu chuyện buồn lòng này.*
Cứ mỗi lần cầm bút là Lê Anh Hùng nghĩ đến ba đứa con thơ. Người đàn ông 38 tuổi này đã hai lần vào tù, vì viết blog về nhân quyền và nạn hối lộ, hiện đang sống phấp phỏng trong căn nhà của ông ở Hà Nội. Tuy thế, ông nói, ‘Tôi biết điều mình lựa chọn là nguy hiểm nhưng tôi chấp nhận trận chiến này...
Thất bại trong phòng, chống tham nhũng của CSVN xem như đã vĩnh viễn, không còn cứu được nữa. Bằng chứng này dựa vào những tuyên bố của Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng và các viên chức có trách nhiệm trong “quốc nạn” này...
Tôi “nhặt” được câu danh ngôn (thượng dẫn) trong Chuyện Kể Năm 2000, tập II, của Bùi Ngọc Tấn. Chỉ có điều đáng tiếc là tác giả quên ghi rõ là đồng chí TBT nào đã phát biểu một câu nói “đắt giá” tới cỡ đó. Mãi đến khi cùng cụng ly với tác giả ở California (ông chơi một ly sinh tố to đùng, ngó mà ớn chè đậu) tôi mới có dịp nêu thắc mắc, và nhận được câu trả lời hóm hỉnh : “Thì ông TBT nào mà chả nói thế.”
Vì ở hải ngoại quá nhiều chuyện cộng đồng, chuyện nước Mỹ và chuyện thế giới nóng bỏng cho nên tôi không chú ý tới chuyện cô bé 15 tuổi chết vì tai nạn giao thông ở Hải Phòng. Theo thống kê của báo Thanh Niên, tại Việt Nam, chỉ nội năm 2022 đã có 6000 người chết vì tai nạn giao thông. Con số thật kinh hoàng! Số người chết này chẳng phải tại số hay nghiệp mà vì đường xá quá hẹp, xe cộ lại nhiều, không bảng giới hạn tốc độ trong thành phố, không đủ cảnh sát kiểm soát giao thông, nhiều chỗ không đèn xanh đèn đỏ, lái ẩu, chưa điều khiển được xe mà đã lái xe, cho nên mới chết nhiều như thế
Đảng nói vậy mà không phải vậy cho nên dân gian mới nói: “Đừng nghe những gì Đảng nói mà hãy nhìn kỹ những gì Đảng làm” (nói theo câu tuyên bố bất hủ của cố Tổng thống VNCH Nguyễn Văn Thiệu: “Đừng nghe những gì Cộng sản nói mà hãy nhìn kỹ những gì Cộng sản làm”...
Với cuộc tấn công của Nga tại Ukraine, vai trò của Tổ chức Minh ước Bắc Đại Tây Dương (North Atlantic Treaty Organization, NATO) như là một liên minh phòng thủ đã được thảo luận sôi nổi. Vấn đề là khối NATO, kể từ khi thành lập cho đến nay, đã có các chiến lược phát triển nào ở Đông Âu và từ khi cuộc chiến Ukraine bùng nổ thay đổi ra sao?



Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.