Hôm nay,  

Món Nợ 62 Năm

10/04/201400:00:00(Xem: 7700)

Cám ơn nhà báo Xuân Ba đã viết một bài báo tâm huyết truyền cảm. Tít bài báo là: Chuyện về người phụ nữ đầu tiên bị bắn oan trong Cải cách ruộng đất.

Xuân Ba gưỉ bài báo này cho báo An ninh thế giới, báo này đăng ngày 15/3/2014, nhưng đã tự xóa bỏ một số đoạn. Do vậy anh gưỉ cho mạng Tễu của nhà hán nôm Nguyễn Xuân Diện để đăng nguyên văn toàn bộ bài báo từ ngày 24/3, chia thành 3 đoạn với các tít:

1-/ Dấu chấm hết thành dấu chấm lửng;

2-/ Tan tác một mái ấm;

3-/ Tìm mộ bà Năm.

Mở đầu, Xuân Ba giới thiệu bài viết ngắn của C.B. đăng trên báo Nhân Dân ngày 21-7-1953, có tít là ‘’ Địa chủ ác ghê ‘’, trong đó kể tội ác của địa chủ gian ác Nguyễn Thị Năm: giết chết 14 người; tra tấn đánh đập hàng chục người nay còn tàn tật; làm chết 200 người thuộc 32 gia đình nghèo đói; hãm chết 30 người trong Chùa Hang. Tổng cộng là ngót 260 người bị giết chết, với ‘’thủ đoạn tra tấn không kém thời thực dân Pháp, dội nước lạnh, treo người trên xà nhà, đóng gióng trâu vào mồm nông dân…’’

C.B. là một bí danh khi viết báo của ông Hồ Chí Minh, lúc ấy là chủ tịch nước, đứng đầu đảng cộng sản Đông dương; khi lần đầu gửi bài cho báo Nhân Dân, ông viết thư giải thích C.B. là ‘’ Của Bác ‘’. Bức thư này còn lưu giữ ở phòng kỷ niệm báo Nhân Dân. Các bài báo lập tức được đăng trên cao, trang nhất, không sửa một chữ, một dấu chấm, dấu phẩy nào.

Ông Hồ Chí Minh được bộ máy tuyên truyền đảng CS ca tụng là nhà chính trị tài ba nhất, nhà ngoại giao xuất chúng nhất, nhà thơ sâu sắc nhất, cũng là nhà báo kiệt xuất nhất trong lịch sử nước ta, mặt hoạt động nào cũng là số một, không có số hai, là mẫu mực. Nhưng với thời gian mọi sự chỉ là thêu dệt.

Trong bài báo, C.B. kể tội khơi khơi là bà Năm ‘’giết ngót 260 người’’, nhưng không một dẫn chứng, một tên tuổi, một hình hài, một chứng minh. Một bài báo bất minh.

Hơn nửa thế kỷ nay, nói đến số người chết và lâm nạn do liên quan trong Cải cách ruộng đất, bộ máy tuyên truyền của đảng CS leo lẻo rằng ngay sau đó đã sửa sai nghiêm chỉnh, phục hồi danh dự, đền bù cho những nạn nhân, nợ đã trả xong.

Lai là lời nói dối khổng lồ sau những tội ác khủng khiếp nhân danh đảng CS.

Chỉ một trường hợp bà Nguyễn Thị Năm, theo bài viết của Xuân Ba, sẽ thấy họ sửa sai, trả nợ ra sao.

Trong phần 1 nhan đề ‘’Dấu chấm hết thành dấu chấm lửng’’, bài báo cho biết đến tận ngày 28 tháng 1 năm 1987, ông Lê Đức Thọ - Sáu Búa - ủy viên bộ chính trị, trưởng ban tổ chức trung ương mới cử ông Lưu Văn Lợi thư ký riêng của mình, tìm ghé đến nhà ông Nguyễn Hanh, con cả của bà Nguyễn Thị Năm để thăm hỏi. Cái kiểu cách nhận sai lầm, xin lỗi và an ủi của ông Sáu Búa cũng không giống ai. Đó là lấy cuốn sách in thơ của mình không có tít, chỉ có chữ Thơ, và tên: Lê Đức Thọ, rồi ghi hàng chữ ngoài bìa: “Thân mến tặng Công và Hanh, đánh dấu chấm dứt sự đau buồn kéo giài lâu năm của gia đình cũng là của chung. Thọ‘’. Một kiểu xí xóa tội ác của đảng ông ta đối với gia đình nạn nhân một cách chủ quan, vô duyên, trịch thượng. Sách mỏng in thơ ông ế ẩm, in ra từ 7 năm trước, nay tặng gia đình bà Năm sao lại có thể chấm dứt được đau buồn thê thảm của bao nhiêu người ? Sao lại để đến 34 năm sau, bỗng nhớ ra tội của đảng, mới lên tiếng muộn màng, vuốt đuôi đến vậy. Chưa nói phạm lỗi chính tả, dài thành ‘’giài’’.

Nhà báo Xuân Ba dùng đầu đề ‘’Dấu chấm lửng’’ để phủ định cái ‘’dấu chấm dứt’’ của ông Thọ, kể ra một loạt điều còn lơ lửng, những đau buồn còn dai dẳng. Ông Nguyễn Hanh kể rằng khi mẹ ông bị xử bắn, ông đang cùng đơn vị ở Nam Ninh, Quảng Tây, Trung Quốc. Người ta dấu ông mọi tin tức từ trong nước. Hai tháng sau, cuối tháng 6/1953 ông được đưa về nước, bị tống ngay vào trại giam ở Tuyên Quang vì là con của địa chủ gian ác. Năm 1954 ông mới được nghe bà vợ ông đến trại để thăm nuôi kể rõ về sự kiện bi thảm này. Cuộc sửa sai kéo dài, đến năm 1957 ông mới được về nhận công tác ở Ty kiến trúc Thái Nguyên, rồi sau đó về một công ty dược ở Hà Nội, để về hưu sớm. Con gái đầu của ông là Phương sau khi đỗ trường Đại học bách khoa, may lắm mới được nhận vào làm việc ở Tổng cục thống kê rồi ở bộ Vật tư. Con trai ông là Nguyễn Tấn cuộc sống cũng không có lối thoát để vươn lên vì là cháu nội địa chủ. Em ruột ông Hanh là Nguyễn Cát, bí danh là Hoàng Công, cả 2 anh em đều hoạt động từ thời kỳ tiền khởi nghĩa 1944 ở vùng Đình Cả, Vũ Nhai. Hoàng Công từng là trung đoàn trưởng của sư đoàn Quân Tiên Phong 308, cũng bị đưa vào trại cải tạo năm 1953, năm 1956 mới được tự do, đau ốm, đến năm 1989 ông chết thảm trong một tai nạn xe máy. Vợ ông, bà Đỗ Kim Chi và con gái - cô Ngọc Diệp sống cùng gia đình ông Hanh. Ông Hanh năm nay đã 90, vợ ông, bà Phạm Thị Cúc cũng đã 86 tuổi, lại thiếu niềm vui khi về già, vì 2 con, Phưong và em trai cuộc sống đều tẻ nhạt không có tương lai.

blank
Hình ảnh về hồ sơ ông Hồ viết bài xách động bắn giết oan.

Trong phần 2 ‘’Tan tác một mái ấm ‘’, bài báo tả lại cảnh gia đình bà Năm tan vỡ ra sao, sau một thời gian là một gia đình đầm ấm, kinh doanh phát đạt lại cực kỳ nhân hậu, được đồng bào cả một vùng rộng lớn ở Thái Nguyên một thời quý mến. Khi cách mạng tháng 8 nổ ra chính chiếc xe ô tô con của cửa hàng Cát Hanh Long đã từ Hải Phòng lên Thái Nguyên rồi lên tận vùng Vũ Nhai báo tin mừng cho 2 anh em Hoàng Công và Nguyễn Hanh và đồng đội. Bà Năm đã giao cho Hoàng Công 20 ngàn đồng bạc Đông Dương (giá trị bằng 700 lạng vàng) để góp vào quỹ cách mạng ở căn cứ địa. Sau đó trong tuần lể Vàng ở Hải Phòng nhà kinh doanh Cát Hanh Long lại đứng đầu bảng đóng góp hơn 100 lạng vàng nữa. Cát là tên người con thứ, Hanh là tên con cả, Long là tên người bố, một nhà kinh doanh tài ba lanh lợi, cùng chung với vợ bản chất nhân hậu. Không may ông Long mất sớm vì bạo bệnh ngay trước Cách mạng tháng Tám.


Ông Hanh kể rằng suốt những năm 1945 đến 1951, vùng Đồng Bẩm tấp nập các đơn vị vệ quốc đoàn qua lại, đóng quân, tập luyện chuẩn bị cho chiến dịch biên giới. Các ông Trường Chinh, Lê Đức Thọ, Hoàng Quốc Việt, Lê Văn Lương đều qua đây. Tướng Võ Nguyên Giáp, Nguyễn Chí Thanh cũng từng ở đây, hội họp, nghỉ ngơi. Trụ sở và nhà ở của hãng buôn Cát Hanh Long chuyên kinh doanh tơ lụa rồi cả sắt thép ở Hải Phòng và Hà Nội đều mở rộng cửa cho cán bộ cộng sản ra vào, nghỉ ngơi như bà con thân thiết nhất.

Hồi 1987, nhà báo Xuân Ba gặp 2 gia đình ông Hanh và ông Công chung sống trong một phòng nhỏ trong ngôi nhà 117 hàng Bạc cuối khu phố cổ Hà Nội, chỉ rộng 20 mét vuông, ngột ngạt, ẩm thấp, bên nhà vệ sinh chung hôi hám, với chiếc bàn thờ nhỏ nhoi. Hai vợ chồng cụ già tiếp nhà báo Xuân Ba trong cảnh chật hẹp, buồn thảm, trái ngược với các ngôi nhà xưa, luôn nhộn nhịp ấm cúng tình người. Ông Hanh kể rằng ngôi nhà gạch bề thế ở Đồng Bẩm chính bà Năm mẹ anh đã đưa những chiếc búa lớn cho anh em bộ đội phá tan, thực hiện ‘’vườn không nhà trống’’ theo lời kêu gọi của ông Hồ, khi vào cuộc kháng chiến chống thực dân Pháp.

Đọc đến đoạn này, mọi người không khỏi trách ông Sáu Búa và cả ông Lưu Văn Lợi sao tệ đến vậy, không chút động tâm để hồi ấy phân phối một nơi ở tươm tất hơn cho 2 gia đình con cháu Cụ Năm, khi Hà Nội đang xây dựng lại, có bao nhiêu nhà mới xây. Tệ bạc đến vậy đối với 1 gia đình từng đóng góp cả 2 con trai và biết bao tài sản cho đất nước.

‘’Chấm dứt đau buồn’’ sao được khi ông cụ già Nguyễn Hanh, người đảng viên CS khi mới 21 tuổi, người sỹ quan QĐND cấp trung đoàn khi mới 24 tuổi đã mất sạch mọi thứ, từ bà mẹ nhân hậu đảm đang bị 2 phát đạn oan khiên, đến nhà cửa, tiền bạc, công danh, nay cay đắng thổ lộ rằng ông đã gửi hàng vài chục lá thư đề nghị các ông lãnh đạo xét cho 2 điều: công nhận mẹ ông, bà Nguyễn Thị Năm là người có thành tích, có công đóng góp cho cách mạng, truy thưởng cho bà Huân chương Kháng chiến, và công nhận Bà là một Liệt Sỹ, nhưng không có một hồi âm nào. Điều duy nhất ông nhận được đến nay là công văn tháng 6 năm 1987 của ban tổ chức tỉnh ủy Thái nguyên, quy định lại thành phần giai cấp của bà mẹ là ‘’ Tư sản - địa chủ kháng chiến‘’. Trong nước mắt ông than thở: “Mẹ tôi từng nuôi dưỡng, che chở cho cả sư đoàn bộ đội, cán bộ, nhiều người biết chuyện nhưng đã cao tuổi, nên sau khi họ mất đi thì mọi chuyện sẽ rơi vào quên lãng’’. Cả 2 tiêu chuẩn trên đều ghi rõ trong NQ 28 CP ngày 29-4-1995.

Trong phần cuối ‘’Tìm mộ bà Năm ‘’Xuân Ba kể lại việc tìm ra thi hài bà Năm cuối cùng đã được thực hiện vào năm 1993, sau 40 năm tìm kiếm rất kiên trì của gia đình, nhờ nhà ngoại cảm Nguyễn Văn Liên ở Tứ Kỳ, Hải Dương. Bên cạnh một ao sen, ở bên gốc cây phượng hoa đỏ đã tìm ra di hài Cụ Năm nhờ chiếc vòng ngọc bám chặt cổ tay và chiếc răng vàng cũng như 2 đầu đạn. Mọi người có mặt đều tin rằng Cụ rất thiêng cứ như hướng dẫn cụ thể từng bước cho việc tìm ra mộ mình.

Nhiều bạn đọc viết comment ngay dưới bài viết của nhà báo Xuân Ba trên mạng Tễu và mạng Huỳnh Ngọc Chênh nói lên sự phẫn uất cao độ của mình đối với lãnh đạo đảng CS tàn ác, bất nhân, vô ân bạc nghĩa với những ân nhân của mình. Nhiều bạn trào nước mắt thương cảm với thân phận của bà Năm và gia đình và chân thành an ủi ông bà và các cháu.

Trong bộ chính trị hiện nay tôi nghĩ 3 ông trong bộ chính trị là tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng, trưởng ban tổ chức trung ưong Tô Huy Rứa và trưởng ban tuyên huấn – nguyên tổng biên tập báo Nhân dân, cần sớm ghé qua thăm hỏi gia đình ông Nguyễn Hanh, thắp một nén hương trên bàn thờ Cụ Nguyễn Thị Năm và trả lời cho gia đình Cụ Năm về 2 yêu cầu thiêng liêng nói trên của gia đình. Không thể lờ mãi.

Riêng tôi, tôi xin mạn phép có ý kiến riêng với ông Nguyễn Hanh, bà Phạm Thị Cúc và bà Đỗ Kim Chi là xin chớ quá bận tâm về việc xin tấm Huân Chương Kháng chiến cho Cụ Nguyễn Thị Năm. Được thì càng tốt, không được cũng không sao. Vì trong cuộc kháng chiến ấy đảng CS đã thực hiện việc tiêu diệt các đảng viên các đảng chính trị khác cũng là những người yêu nước chân chính, làm vấy bẩn cuộc kháng chiến. Năm 1995, nhân ngày kỷ niệm 30/4/1975, tôi đã tuyên bố từ bỏ tất cả các huân chương Kháng chiến, Chiến công, huy hiệu các Chiến dịch, bằng khen … vì nhận ra rằng về bản chất đây là cuộc chiến huynh đệ tương tàn, một sai lầm lịch sử, trong hơn 30 năm chiến trận ấy, người Việt Nam ta giết nhau lâu năm nhất, đẫm máu nhất, hăng hái, say sưa và mù quáng nhất, cho nên không có một điều gì là vinh hạnh, là vẻ vang để khen thưởng cả. Đảng CS dẫn ép dân ta làm quân cờ cho 2 phe, để đất nước tan hoang. Món nợ này không thể trả. Món nợ 62 năm của đảng CS với đại gia đình Cụ Năm cũng là vậy.

Xin gia đình anh Nguyễn Hanh- chị Phạm Thị Cúc, gia đình anh Nguyễn Cát /Hoàng Công - chị Đỗ Kim Chi cùng các cháu hãy yên tâm nghĩ rằng Cụ Nguyễn Thị Năm vẫn sống mãi trong lòng mọi người dân yêu nước lương thiện, trong tình nghĩa và lòng nhân ái của toàn dân. Chắc chắn sau bài báo của anh Xuân Ba trên các mạng Tễu, Huỳnh Ngọc Liêng, Dân Làm báo, Chuyển Hoá… gia đình sẽ nhận được nhiều chia sẻ chân thành, cảm động của mọi tầng lớp nhân dân, ở trong cũng như ngoài nước.

Không có gì quý hơn sự ấm áp, sâu đậm, vĩnh cửu của lòng dân, quý hơn mọi huân chương hay danh hiệu gì khác.

Xin chúc mừng gia đình ta đã có nơi ở mới ấm cúng, gọn ghẽ, thoáng mát ở đường Láng – Hà Nội do các cháu tự lực dựng lên. Xin kính nhờ anh Hanh thắp giúp một nén hương trên bàn thờ Cụ cũng như trên nấm mộ Cụ ở cánh đồng làng Đại Kim, Thanh Trì, Hà Nội, như một tưởng nhớ quý trọng và tin yêu của một người condân đất Việt luôn nhớ nước ta thương dân ta từ phương trời xa.

Bùi Tín, VOA’s Blog

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Ông bà xưa đã nói, nắm thì “nắm kẻ có tóc ai nắm kẻ trọc đầu.” Cách nói dân gian này rất cụ thể và dễ hình dung, người có tóc thì dễ bị nắm, bị túm, còn người trọc đầu thì không thể nắm được. Mang câu nói này vào chính trường Mỹ hiện tại, quả là khôi hài, nhưng không kém màu bi kịch. Nó phản ánh một sự thật trần trụi và không thể tránh khỏi: Quyền lực, chính sách, sắc lệnh hành pháp, các cuộc chiến pháp lý và ‘tuổi thọ’ chính trị của người đứng đầu nhánh hành pháp đang phụ thuộc vào sự phục tùng của các nhà lãnh đạo và những tài phiệt. Họ là ai? Họ là một mạng lưới của các quan chức, nhà lập pháp, giám đốc điều hành truyền thông, nhà tài trợ…, những người đã chọn chọ họ một thế đứng, xuôi theo những gì tổng thống muốn.
Bộ Tư Pháp Hoa Kỳ đang đánh một đòn nguy hiểm: huy động các văn phòng công tố đi điều tra mạng lưới từ thiện Open Society Foundations của gia đình Soros, một quỹ từ thiện quốc tế, nổi tiếng với việc tài trợ cho các dự án dân chủ, giáo dục và nhân quyền trên khắp thế giới. Danh sách cáo buộc nghe cứ như “vật lạ”: từ đốt phá đến tài trợ khủng bố. Open Society Foundations lập tức phản đối, khẳng định mình hoạt động hợp pháp, và nhắc lại điều mà bất cứ người tỉnh táo nào cũng hiểu: khi chính quyền có thể tùy tiện lấy một nhóm dân sự làm vật tế, thì quyền của mọi nhóm khác cũng chẳng còn gì bảo đảm.
Trong nhiều thập niên qua, giải pháp hai nhà nước luôn được xem là phương án khả thi nhằm mang lại hòa bình cho khu vực Trung Đông. Tuy nhiên, tiến trình này vẫn chưa đạt được kết quả cụ thể. Gần đây, cuộc tranh luận về việc công nhận nhà nước Palestine đang có những chuyển biến mới khi Pháp và Ả Rập Xê Út tổ chức một hội nghị quốc tế tại New York, ngay trước thềm Đại hội thường niên của Liên Hiệp Quốc.
Hôm Thứ Sáu 26/9, Tổng Biên Tập JEFFREY GOLDBERG của tạp chí The Atlantic gửi ra tuyên bố phản đối lệnh của Ngũ Giác Đài về việc áp đặt, kiểm duyệt báo chí. Tuyên bố ghi rõ: “Về cơ bản, The Atlantic phản đối những hạn chế mà Ngũ Giác Đài đang cố gắng áp đặt đối với các nhà báo đưa tin về vấn đề quốc phòng và an ninh quốc gia. Những yêu cầu này vi phạm quyền Tu Chính Án Thứ Nhất của chúng ta, và quyền của người Mỹ muốn biết hình thức khai triển nguồn lực và nhân sự vốn do tiền thuế của người dân tài trợ. Những quy định này cũng phá vỡ các thông lệ lâu đời - dưới thời tổng thống của cả hai đảng, trong suốt thời kỳ chiến tranh và khủng hoảng quốc gia - vốn cho phép các phóng viên Ngũ Giác Đài thực hiện công việc của mình mà không bị can thiệp chính trị.” The Atlantic đăng tuyên bố này trên trang mạng xã hội chính thức của tạp chí.
Chuyện phải, trái ở đây không hẳn là chuyện đúng, sai mà đúng ra là chuyện bên phải (khuynh hữu hay thiên hữu) và bên trái (khuynh tả hay thiên tả) trong chính trị Mỹ. Tất nhiên, trên đời này mọi chuyện đều có hai mặt của nó. Trong chính trị cũng thế, đã có cánh phải thì ắt có cánh trái, vì đó không những là bản chất tương đối của mọi sự mọi vật mà còn là hiện tượng phải có trong một nền dân chủ. Tuy nhiên, nền chính trị Mỹ trong những năm gần đây đã bị phân cực và phân hóa trầm trọng. Thể chế dân chủ kiểu mẫu của Mỹ xưa nay đương nhiên chấp nhận sự khác biệt vì đó là một trong những yếu tính ắt có của một nền dân chủ thật sự. Nhưng đẩy sự khác biệt của mình đến mức cực đoan và biến sự khác biệt của người khác thành kẻ thù bất dung thì là hiện tượng biến dạng nguy hiểm báo hiệu sự sụp đổ của nền dân chủ. Nước Mỹ trong những năm gần đây đã chứng kiến nhiều hiện tượng cực đoan như thế.
Với sự tham gia của khoảng 100.000 binh sĩ, cuộc diễn tập quân sự Nga-Belarus mang tên “Zapad 2025” đang được khối NATO theo dõi chặt chẽ và các quốc gia phía đông của liên minh cực kỳ lo ngại, đặc biệt nhất là sau khi các máy bay không người lái của Nga xuất hiện trên bầu trời Ba Lan. Cuộc tập trận này vẫn diễn ra theo chu kỳ bốn năm một lần, nhưng lần này, chính giới và công luận xem đây là phép thử đối với khả năng phản ứng của NATO trong bối cảnh địa chính trị mới. Để đối phó, NATO và Ukraine đang tăng cường các biện pháp an ninh, khi nguy cơ chiến tranh được đánh giá là ngày càng leo thang. Kinh nghiệm từ năm 2022 cho thấy Nga đã tiến hành các cuộc tập trận trước khi mở cuộc tấn công vào Ukraine. Câu hỏi đặt ra là liệu lịch sử có lặp lại không và tình hình hiện nay nghiêm trọng đến mức nào?
Khi chính phủ liên bang đe dọa cắt hàng tỷ đô la tài trợ nghiên cứu cho Harvard, đó không chỉ là một quyết định ngân sách. Đó là một phép thử cho chính nền tảng dân chủ: liệu chính quyền có thể dùng sức mạnh tài chính để định đoạt tư tưởng hay không. Tòa án liên bang vừa trả lời dứt khoát: không.
Ở với cộng sản, tuy còn trẻ con, chúng tôi đã hiểu thấu bài học: không nói theo là có tội, mà nói khác đi lại càng là trọng tội. Bước sang Mỹ, cứ tưởng rằng mọi chuyện sẽ khác vì đây là đất tự nhận là xứ sở tự do, nơi hiến pháp bảo đảm quyền được nói. Nhưng tuần qua, sau mấy chục năm ở Mỹ, tôi bỗng bắt gặp chính mình ngập ngừng muốn nói điều thật: tôi không thích Charlie Kirk, và tôi không muốn “celebrate his life” (tôn vinh cuộc đời ông).
Không rõ ABC có lường trước được phản ứng của cộng đồng, khán giả đối với hành động cúi đầu trước áp lực và quyền lợi, dẫn đến dừng ngay lập tức Jimmy Kimmel Live! hay không, nhưng thực tế đã cho thấy một làn sóng tức giận đã bùng nổ. Viên đạn dường như quay ngược lại, xé gió, đâm thẳng vào ba ký tự khổng lồ của đế chế truyền thông. Các cuộc tẩy chay Hulu và Disney+ bắt đầu. Trang mạng Disney+ bị sụp đổ vì lượng khán giả đăng nhập để “cancel subcription” trong đêm họ ra lệnh tắt đèn sân khấu; Disney mất gần $4 tỷ trên thị trường. Hàng loạt cuộc biểu tình phản đối trước trụ sở của ABC và Disney. Về phía các nhà báo, nghệ sĩ giải trí, các nhà lãnh đạo chính trị – từ Stephen Colbert đến David Letterman đến cựu Tổng thống Barack Obama – cùng lên án việc làm của ABC, coi đó là sự đầu hàng nguy hiểm trước áp lực chính trị và là phép thử đối với quyền tự do ngôn luận.
Nhìn vào những gì đang diễn ra tại nước Mỹ hiện nay, người ta không thể không liên tưởng đến cuộc cách mạng văn hóa tại Trung Quốc như vậy. Cũng là cuộc tấn công vào những gì bị cho là khuynh tả, là sự tập trung quyền lực vào một cá nhân qua phong trào cuồng lãnh tụ với những vệ binh trung thành chưa từng thấy tại Hoa Kỳ.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.