Hôm nay,  

Vó Ngựa – 2014!

10/12/201400:00:00(Xem: 5054)

Năm 2014 là một năm nhiều chuyện lớn xảy ra! Dĩ nhiên năm nào cũng thế, không việc nầy thì cũng chuyện nọ, cả tốt lẫn xấu lần lượt bùng phát. Nhưng riêng năm con Ngựa vừa qua, đối với thế giới nói chung và với Việt Nam nói riêng thì thật là một năm đáng cho ta suy gẫm!

Trong khuôn khổ bài nầy, chúng ta chỉ lướt qua những “biến cố” chánh và ngẫm nghĩ, tương lai nhiều sự kiện bất ngờ xảy ra chính là hậu quả của những “cái nhân” trong năm 2014, năm con Ngựa đá giò lái!

Trên toàn thế giới, trong năm 2014, nhiều sự kiện gây chú ý trong các khu vực “nóng” như sau: Khu vực Biển Hoa Đông và Biển Đông thuộc Thái Bình Dương, khu vực Trung Đông và khu vực Đông Âu. Các nơi khác cũng có nhiều chuyện, nhưng không “phỏng tay” bằng ba khu vực vừa đề cập!

Trước tiên ta hãy xét về một nước Hồi Giáo IS. Đây là kết quả của hàng loạt phe nhóm Hồi Giáo quá khích tập họp lại. Họ quan niệm có hàng tỷ tín đồ ở hầu hết các nước trên toàn thế giới. Ở đâu cũng chỉ đọc kinh Koran và xem kẻ nào không phải Hồi Giáo đều là kẻ tử thù!

Với ý tưởng ấy, họ thành lập nhà nước Hồi Giáo, tuyễn mộ hầu hết những “chiến binh tử vì đạo” trên khắp các quốc gia. Khi họ chiếm được một vùng rộng lớn như Bắc Iraq và Sirya, những kẻ cuồng tín Hồi giáo khắp nơi tìm cách đến đầu quân, chiến đấu dưới ngọn cờ đen và cuồng sát bất cứ ai không phải là Hồi Giáo…

Ta hãy xét xem, tại sao trước khi nhà nước Hồi Giáo IS được tuyên bố thành lập, Hoa Kỳ đã dùng máy bay không người lái oanh tạc và giết chết rất hiệu quả những lãnh tụ Hồi Giáo khét tiếng. Nhưng sau khi nhà nước Hồi Giáo IS thành hình thì tỏ ra không hiệu lực bao nhiêu; mặc dù có đến sáu mươi mấy nước liên minh dưới cờ? Phải chăng liên quân không thể đánh thắng khối người Hồi điên cuồng nầy?

Như ta biết, những chiến binh Hồi Giáo cuồng tín từ khắp các nước trên thế giới liên tục tìm đến chiến đấu và ngông cuồng tàn sát không lý trí ở giãi đất chiếm được của Iraq và Sirya. Nơi nầy giống như là một “máy hút” những người Hồi giáo quá khích của các nước dân chủ từng cưu mang chúng. Chúng đến đó và sẽ chết ở đó. Có thể nói cái “bẫy” khổng lồ giăng ra cho những kẻ cuồng tín! Các nước dân chủ sẽ không phải mang tiếng bắt bớ, bỏ tù những phần tử này. Họ đã tự nguyện đi “tự tử” ở nơi họ sẽ được lên thiên đàng với 72 kỳ nữ. Biện pháp kéo dài cuộc chiến là để tiêu diệt các “mầm móng” phản loạn từ trong lòng các nước dân chủ. Chúng cứ lần lượt tự nguyện chui vào bẫy rọ.

Còn một hàm ý khác, đó là ta cứ ngồi xem “chúng giết nhau”. Hai Hệ Phái trong đạo Hồi xưa nay xem nhau là tử thù. Trung Đông không bao giờ có hòa bình, luôn luôn đổ máu khi hai hệ phái nầy vẫn còn mạnh! Nói cách khác, dù các nước Tây Phương có muốn cho họ ngồi lại với nhau cũng không thể được. Cho nên, thôi thì cứ để cho họ… giết nhau!

Cái bẫy “nhà nước Hồi Giáo IS” là mồ chôn những “chiến binh thánh chiến” từ bốn phương trời. Không thế sao Ngoại Trưởng Hoa Kỳ, trong tháng 12-2014, đã tuyên bố là: Việc tiêu diệt Nhà Nước Hồi Giáo IS sẽ kéo dài một vài năm nữa!

Quay qua tình hình Nga và tham vọng của Putin ở Ukraine. Có thể nói tóm tắc, đây là “thế võ” tuyệt vời của Hoa Kỳ và Liên Âu đối với Nga. Sau Chiến Tranh Lạnh, Nga sống nhờ vào dầu hỏa. Nếu giá dầu thế giới lên thì kinh tế Nga phát triển ( Liên Âu và các nước quanh Nga đều cần khí đốt từ Nga).

Xưa kia, Ukraine nằm trong Liên Bang Xô Viết nên người Nga đã “di cư” qua chiếm các vùng rộng lớn của Ukraine, lập thành những khu vực mang sắc thái của người Nga; cũng giống như Việt nam ta có những khu vực bị người Tàu lập thành phố…!

Năm 2014, người dân Ukraine không muốn sống với cái dù của Nga “chết đói”, nên biểu tình lật đổ chính quyền thân Nga. Putin chơi xõ can thiệp vào Crimes, khu vực có đa số dân Nga sinh sống đứng lên đòi độc lập tự trị và sát nhập vào nước Nga. Hoa Kỳ và Liên Âu can thiệp theo kiểu “cấm vận”. Putin lại thấu cấy, xúi kiều dân Nga vùng Donnets vũ trang ly khai và bỏ phiếu đòi độc lập dưới sự che chở của Nga! Vụ chiếc máy bay của Malaya, nếu phanh phui sáng tỏ, tương lai chàng Putin không biết như thế nào!


Nước Nga mạnh lên trong 10 năm nhờ khủng hoảng kinh tế Hoa Kỳ, bán tài nguyên dầu hỏa, khí đốt. Nga mạnh lên thì Hoa Kỳ và Trung Cộng cũng khốn khổ vì giá dầu tăng, họ là những quốc gia đứng nhất nhì trong việc sử dụng dầu nhiều nhất thế giới. Putin lên nắm quyền ngay lúc giá dầu tăng, nên tư tưởng và hành động độc tài thời cộng sản Liên Xô lại được dịp bùng phát!.

Nay giá dầu xuống. Nước Nga khốn đốn. Ông Putin không có sáng kiến gì khác để vực nước Nga dậy. Dollar đen đã làm mưa, làm gió suốt 10 năm qua. Giờ đã đến lúc mưa tạnh, gió hòa. Cũng là lúc Hoa Kỳ hùng mạnh trở lại. Cũng là lúc Trung Cộng chật vật với bong bóng đầu tư. Cũng là lúc ông Putin khốn đốn vì giá dầu càng ngày càng giảm. Bên cạnh đó, cuộc cấm vận có tính toán của Liên Âu và Hoa Kỳ sẽ siết cổ Putin trong những ngày tháng tới – chờ xem!

Bây giờ nhìn sang một khu vực đang nóng và sẽ tiếp tục “nóng sốt” trong tương lai. Đó là khu cực Biển Hoa Đông và Biển Đông với con bọ xít hung hăng China. Sau bao nhiêu năm chịu nhục vì “Bát Quốc Liên Minh” xâu xé, một thời theo chũ nghĩa Maoisme khốn nạn; China vươn lên theo thuyết “mèo nào cũng là mèo, miễn sao bắt được chuột” của họ Đặng. Tập đoàn cầm quyền Bắc Kinh muốn bành trướng, vươn lên theo kiểu “đại Cường”, bắt nạt các nước nhỏ chung quanh vùng… Nhìn về Bắc thì bị Nga chận, phía Tây thì không thể nào vượt qua các nước Ấn và Trung Á. Chỉ có phía Đông và phía Nam là có thể.

Nhưng Hoa Kỳ đã nhìn thấy được dã tâm của anh khổng lồ có một tỷ rưỡi dân, muốn bành trướng và “di dân” đến khắp nơi trên quả địa cầu. Về lâu về dài sẽ dùng dân số Tàu Phù khắp thế giới mà khống chế thế giới. Con đường duy nhất hiện nay của China có thể bành trướng là hướng Nam. Nhưng cuộc Nam tiến đang bị Hoa Kỳ “xoay trục”. Tiến ra hướng Đông thì đụng hòn đá tảng Nhật Bản, Nam Hàn. Duy nhất chỉ còn cách vẽ ẩu cái “lưỡi bò” chín đoạn hù các “em nhỏ” Đông Nam Á. Chiêu thử lửa đầu tiên là đem giàn khoan 891 “tọa thiền” trong vùng biển Việt Nam. Tuy Đảng Cộng Sản đàng em phản ứng yếu ớt và hèn nhát nhưng toàn dân Việt lại bừng bừng lửa dây. Trước phản ứng quyết liệt của dân Việt, Trung Cộng đành rút lui, nhưng vẫn tuyên bố biển Đông, đường Lưởi Bò chín đoạn là của mình!

Việt Nam và China, ở vào vị thế cũng giống như Ukraine với Nga. Nhưng Việt Nam khác với Ukraine về địa lý và chính trị. Đảng Cộng Sản Việt Nam lúc nào cũng phải bám gót Trung Cộng để sống còn. Sự lệ thuộc về mọi mặt đã làm cho Việt Nam trở thành con cờ trong tay China. Tàu Cộng càng bắt nạt thì bọn cầm quyền Việt Cộng càng chết nhát, Nhưng về mặt ngoại giao cũng biết chạy ôm gót “Đế Quốc Mỹ” kể cả các quốc gia dân chủ quanh vùng và khối các nước Đông Nam Á!

Hiện tại bọn cầm quyền và đảng Cộng Sản Việt Nam giống như một con đĩ già, cố chải chuốt phấn son, hết ve vãn bên tả rồi ôm chân bên hữu; chạy khắp nơi để người dân trong nước an lòng. Nhưng sự thật thì chúng vẫn phải bám cứng vào Trung Cộng vì lẽ sống còn. Nếu bỏ vú mẹ, theo thuyết “thoát Trung” thì đảng Cộng Sản Việt Nam và bọn cầm quyền sẽ chết “liền” không kịp trăn trối. Tuy Hoa Kỳ có ý muốn giúp cho nhân dân Việt Nam trong tương lai được tự do dân chủ; nhưng với tình hình hiện tại, cái mặt nạ của bọn cầm quyền trong nước chưa bị lột thì tương lai vẫn đen như mõm chó dưới gót giày xâm lược “mềm” của bọn Tàu Phù mà thôi!

Bóng Câu đã “qua cửa sổ”, con Dê lại đũng đĩnh vễnh râu…dê! Ta thử đưa ra một điều ước, thay vào hai câu Sấm của Trạng Trình: Mã đề dương cước Cộng Nô Việt tận – Thân Dậu niên lai Tàu Cộng tan. Hy vọng rằng, tương lai có khá hơn không – Hãy chờ xem!

letamanh

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Sau 26 năm đàm phán, Liên minh châu Âu (EU) đã đạt được thỏa thuận ký kết Hiệp định Thương mại với khối MERCOSUR bao gồm Argentina, Brazil, Uruguay và Paraguay và sẽ hứa hẹn tạo ra những tác động sâu rộng về kinh tế, nông nghiệp, môi trường và địa chính trị cho cả hai bên...
Trong một đêm mùa Đông, an toàn trong căn phòng ấm, câu chuyện giữa những người sống đời di dân nhiều thập niên, dù cố gắng né tránh, rồi cũng trở về thực trạng nước Mỹ. Hành động của chính quyền liên bang buộc người Mỹ – đặc biệt là những ai đã từng nếm trải mùi vị của cuộc trốn chạy – phải tự hỏi mình: Chúng ta là ai khi bàn tay quyền lực siết chặt? Có phải chúng ta đang nhìn lịch sử độc tài tái diễn, trên một đất nước xa quê hương nửa vòng trái đất?
Sáng nay, mở trang mạng Việt Báo ra, tôi đi thẳng xuống những đề mục “comment” dưới các bài thời cuộc – cái phần mà lẽ ra chỉ để “tham khảo ý kiến độc giả”, vậy mà đọc vào thành cả một bữa no nê. Người ta không nói chuyện với nhau nữa, người ta ném vào nhau từng tràng chữ thô lỗ, cay nghiệt. Mỗi phe đều tin mình đang bảo vệ “sự thật”, nhưng nhìn kỹ thì cái sứt mẻ trước tiên chính là… văn hóa chữ nghĩa, rồi tới tự trọng.
Trong nhiều năm qua, diện mạo chính trị Trung Hoa dần khép lại dưới chiếc bóng ngày càng đậm của Tập Cận Bình. Chiến dịch “đả hổ diệt ruồi” được mở rộng không ngừng, và đến năm 2025, cơ quan kiểm tra kỷ luật trung ương cho biết đã xử lý gần một triệu đảng viên, phản ánh một bộ máy thanh trừng vừa mang danh chống tham nhũng vừa củng cố uy quyền của người cầm đầu.
Trên đỉnh Davos năm nay, giữa tuyết trắng, cà phê nóng và những lời kêu gọi “đa phương, bền vững, trách nhiệm” - xuất hiện giữa quần hùng là một giọng nói “ngoại môn” chẳng xa lạ gì với chính trường: Donald Trump. Ông lên núi Thụy Sĩ không phải để trồng cây, bàn cứu khí hậu, hay nói chuyện hòa giải, mà để nói với thế giới một câu thẳng thừng: Greenland là “CỦA TÔI”. Bài diễn văn của tổng thống Hoa Kỳ mở đầu bằng một màn “điểm danh công trạng” đúng kiểu độc thoại: chỉ trong một năm trở lại Nhà Trắng, ông tuyên bố đã tạo nên “cuộc chuyển mình kinh tế nhanh và ngoạn mục nhất trong lịch sử nước Mỹ”, đánh bại lạm phát, bịt kín biên giới và chuẩn bị cho đà tăng trưởng “vượt mọi kỷ lục cũ” của nước Mỹ, hay “của bất kỳ quốc gia nào trên thế giới”.
Kể từ năm 2019, Tổng thống Mỹ Donald Trump đã nhiều lần công khai bày tỏ mong muốn giành quyền kiểm soát Greenland, biến hòn đảo giàu tài nguyên và có vị trí chiến lược này trở thành một phần lãnh thổ của Hoa Kỳ...
Khi một chính đảng tự nhận là “đại diện cho ý chí và nguyện vọng của nhân dân” nhưng lại phải bảo vệ ngày đại hội của mình bằng khí tài trấn áp bạo loạn, đó là lúc chúng ta cần nhìn thẳng vào sự rạn nứt sâu sắc giữa đảng Cộng Sản và nhân dân. Sự an ninh nghiêm ngặt này không phản ánh sức mạnh, mà thực chất là một lời thú nhận gián tiếp về sự yếu thế trong tính chính danh của đảng.
Nhắc lại Birmingham hôm nay không phải để tạc lại một pho tượng thánh thiện. King tự xem mình là một nhà hoạt động, sẵn sàng chấp nhận hiểm nguy, và kêu gọi người khác làm điều tương tự. Ông hiểu điều gì khiến xã hội chuyển động. Có những lúc, phải phơi bày cái sai trái trong ánh sáng gắt gao nhất thì lương tri mới thức tỉnh. Ngay cả Tổng thống John F. Kennedy khi ấy, nhìn tấm ảnh trên mặt báo, cũng thừa nhận: có lẽ chỉ bằng cách này, sự việc mới đi đến hồi kết.
Giữa thủ đô Washington, D.C., nơi mỗi ngày, dòng sông Potomac lặng lẽ soi bóng những lý tưởng cao đẹp của nước Mỹ, Trung tâm Biểu diễn Nghệ thuật John F. Kennedy (Kennedy Center) sừng sững như một biểu tượng của sự hợp nhất văn hóa và tự do nghệ thuật. Thế nhưng, vào Tháng Mười Hai năm 2025, di sản ấy đã đột ngột bị bẻ lái. Hội đồng quản trị của Kennedy Center do Donald Trump bổ nhiệm đã bỏ phiếu đổi tên thành "Trung tâm Tưởng Niệm Nghệ Thuật Biểu Diễn Donald J. Trump và John F. Kennedy.”
Tôi nghe tin ấy vào buổi sáng. Tin chưa kịp thành chữ trong đầu thì cơ thể đã vội phản ứng: tay lạnh ngắt, chân bủn rủn, tim đập dồn dập, như thể một bóng ma ký ức chôn sâu trong cơ bắp chợt bật nắp hòm ngồi dậy. Tôi phải ngồi yên hít thở thật sâu. Không nghĩ, không phân tích, nhưng rồi nhận ra trong cơn choáng váng, một phản xạ ký ức quen thuộc, rất cũ, tưởng đã bỏ lại ở một kiếp khác, trồi lên.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.