Hôm nay,  

Mênh Mông Tình Dân 2

22/07/201810:19:00(Xem: 7009)

Mênh Mông Tình Dân 2

Trần Văn Giang

.

C:\Users\Annemarie_PC\Desktop\Godaddy_NNHN2\Media\TroKhi_2.jpg



*


Ba đứa “trẻ trâu” đang ngồi câu cá.  Có một ông Tiên hiện ra; thấy 3 đứa có vẻ rách ruới, gầy gò, tội nghiệp; cho nên thương tình nói:


- Ta thấy các con khổ lắm. Bây giờ ta cho mỗi đứa 1 điều ước.


Thằng bé thứ nhất nói:


- Con muốn các ủy viên bộ chính trị đảng cộng sản Việt Nam chết hết.


Thằng bé thứ hai:


- Con muốn các đại biểu quốc hội cộng sản chết hết.


Thằng bé thứ ba:


- Hai điều con muốn ước đã có người xin rồi…  con chỉ xin một bát phở.


Tiên ông?!



*


Trong một nhà tù cộng sản, hai anh tù nhân nói chuyện với nhau:


- Anh bị tù bao nhiêu năm?


- 15 năm.


- Vì tội gì?


- Chẳng có tội gì hết?


- Vừa phải thôi nha!  Nói thật đi mình không đùa đâu.  Vì ở đây, mọi người đều biết là không có tội gì hết chỉ ở tù 10 năm thôi!


*


Hai anh lính canh gác trụ sở bộ chính trị trung ương đảng csvn nói chuyện với nhau:


- Anh nghĩ sao về chính thể độc đảng, quốc hội đảng cử dân bầu?


- Tôi cũng nghĩ như anh vậy thôi.


- Như vậy vì trách nhiệm cách mạng, tôi phải bắt anh ngay bây giờ.



*


Một nhà tranh đấu dân chủ quốc bộ qua công viên; nhìn thấy một anh ăn mày vô sản thần đồng cách mạng rách rưới đang bới rác tìm thức ăn.  Anh ta động lòng trắc ẩn, móc trong túi đưa cho anh ăn mày 200 nghìn và bảo là:


- Anh cầm tiền này mua cái gì để ăn.


Vài ngày sau, anh ăn mày trở lại đống rác bên công viên và bới rác tìm thức ăn.  Lần này, có đ/c phó chủ tịch huyện đến đưa cho anh ăn mày 1 nghìn và nói:


- Anh cầm tiền này đi xe ôm tới chợ huyện…  ở đó mấy đống rác có nhiều thức ăn hơn ở đây.



*


- Cháu muốn cha cháu là ai?


- Chủ tịch HCM.


- Cháu muốn mẹ cháu là ai?


- Anh hùng Võ Thị Sáu.


- Còn cháu, thì cháu muốn thành một người thế nào?


- Cháu muốn được làm trẻ mồ côi ạ!



*


- Chủ nghĩa tư bản là gì?


- Là nơi người bóc lột người.


- Còn chủ nghĩa cộng sản là gì?


- Là ngược lại.




*


Điều gì mà một chính quyền tự do dân chủ làm được trong 2 năm mà chính quyền cộng sản không làm được trong 60 năm?


- Chứng minh thuyết cộng sản là tồi tệ, lường gạt, sát nhân tập thể.



*


HCM đang hấp hối, sắp thở hơi cuối cùng được đồng chí Tổng bí thư Lê Duẩn đến thăm.  Tuy sắp chết đến nơi, nhưng cha già HCM vẫn còn quan tâm về tương lai của đảng csvn cho nên thì thào nói nhỏ với đ/c Lê Duẩn:


- Tôi chỉ sợ sau khi tôi chết thì dân không theo chủ nghĩa cộng sản nữa.


Đ/c Lê Duẩn trấn an:


- Đ/c chủ tịch cứ an tâm ra đi.  Dân Việt Nam sẽ theo tôi tiếp tục đi theo con đường vinh quang vô địch của chủ nghĩa cộng sản.



HCM chưa hẳn yên tâm, hỏi tới:


- Nhưng trường hợp họ không đi thì sao?



Lê Duẩn gắt:


- ĐM!  Đứa nào không  đi thì… tôi sẽ cho nó đi theo Chủ tịch luôn thể!



*


Một người dân đến than phiền với nhân viên sở bưu điện là:


- Tại sao tôi dán con tem chủ tịch HCM vào bao thơ mà nó không dính?


- Bời vì đ/c nhổ nước miếng vào mặt của chủ tịch HCM thì làm sao nó dính cho được?



*


Trần Văn Giang

Orange County -  22 tháng 7 năm 2018

 

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Vua Quang Trung là một vị vua anh minh, trân trọng anh tài hào kiệt, bên cạnh chổ ngồi tiếp nhân tài nhà vua là bức bình phong một mặt là bức họa “Đào viên kết nghĩa” và mặt khác là ‘ Tam cố thảo lư “.
Khi người ta muốn chấm dứt áp bức và đạt được những tự do rộng lớn hơn và nhiều công bằng hơn thì có cách gì để thực hiện điều này một cách thực tiễn, có hiệu năng, tự lực, và bằng những phương tiện vững bền không?
Hiện tình tại nước Việt Nam đang xung đột quyết liệt, một bên là Đảng Cộng sản Việt Nam (CSVN), một bên là toàn dân Việt Nam không khuất phục trước bạo quyền bán nước cầu vinh.
Ngày 17 tháng 6 ,các trận bóng đá mùa World Cup 2018 đang diễn ra sôi động nhưng các Phật tử cầu pháp tại vùng Orange County đã có mặt tại Trung Tâm Shanga để nghe Thương Tọa Thích Tâm Thiện thuyết giảng đề tài “Làm Sao sống An Lành trong Tuổi Già”do hội Phật Học Đuốc Tuệ tổ chức.
Công Viên Vườn Phật tọa lạc tọa lạc 25 cây số phía Đông Nam Thủ Đô Vientiane của nước Xãû Hội Chủ Nghiã Ai-Lao. Trong công viên có hơn 200 bức tượng có tính cách tôn giáo gồm Phật giáo và Ấn giáo lớn nhỏ cho nên được gọi là Wat Xieng Khuan (Chùa Xieng Khuan) Công viên nằm bên bờ sông Mekong du khách dứng trên cái trái bì cao trong công viên có thể nhìn thấy Thailan ở bên kia bờ sông.
Mỗi khi đài KBTC 9 ở tiều bang tôi sống chiếu lại phim phóng sự của cựu sĩ quan hải quân Mỹ tên Dick Proenneke từ bỏ cuộc sống hào nhoáng ở đô thị để lên sống một mình hơn hai mươi năm ở một nơi hẻo lánh trên Alaska trong lòng tôi lại dâng lên niềm khâm phục và ao ước được như ông.
Chào World Cup 2018, một tháng say mê theo dõi 64 trận đá banh từ 14/6/2018 đến trận chung kết là ngày chủ nhật 15/7/2018. Đội nào sẽ đoạt cúp, câu trả lời thật hấp dẫn... Đời người có mấy lần được xem World Cup!
Bức ảnh đại tướng Ngô Xuân Lịch và thượng tướng Võ Trọng Việt dùng trụ sở quốc hội để trao đổi thuốc kích dục hiện đang thu hút nhiều sự chú ý trên các mạng xã hội.
Lần thứ nhì trong hai năm liên tiếp, Thượng Nghị Sĩ Janet Nguyễn vừa đệ trình nghị quyết công nhận ngày 19,Tháng Sáu là ngày Cựu Chiến Binh Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa.
Do thái độ vô can và thiếu kiên quyết của Hoa Kỳ, nên viễn kiến chung cho khu vực Ấn độ-Thái Bình Dương đưa tới tự do, cởi mở và dân chủ có thể nhường bước cho một trật tự khu vực đàn áp, mất tự do mà Trung Quốc có toàn quyền kiểm soát


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.