Hôm nay,  

Khánh Ly Hát Tình Ca

31/10/200700:00:00(Xem: 4944)

Khánh Ly Hát Tình Ca

(LTS: Vì sơ suất của tác giả bài báo, tựa ba bài hát và tên nhạc sĩ bị viết sai. Chúng tôi xin đăng lại bài viết đã được sửa chữa. Xin trân trọng cáo lỗi cùng bạn đọc, ca sĩ Khánh Ly và các tác giả có tác phẩm được Khánh Lý trình diễn chiều Chủ Nhật 28-10-2007.)

Chiều Chủ Nhật 28-10-2007, Gallery Việt Báo -- nơi có sức chứa khoảng 250 người --đã không đủ ghế ngồi cho người dân Quận Cam yêu nhạc tình lãng mạn của Trịnh Công Sơn, muốn nghe lại giọng hát ngọt ngào của Khánh Ly.

Trong một khán phòng giản dị, chỉ có ánh đèn vàng dìu dịu và bốn nhạc sĩ guitar, violon, saxo, organ mà tiếng hát của Khánh Ly đã làm rung động khán thính giả.

Rất nhiều khán giả đã ra tới xe, vẫn còn ngoáy lại nói với tôi: "Khánh Ly hát hay quá, tôi thích nhất là bài Nghe Những Tàn Phai."

"Ồ không, tôi thích nhất bài Giọt Nước Mắt Cho Quê Hương," một cô đi cùng cãi lại. Còn tôi thì nghe bài nào cũng "phê" hết. Khánh Ly đã một mình độc diễn hai phần ba chương trình, còn lại là hát chung với ca sĩ Ngọc Minh, còn là người dẫn chương trình. Có thể vào lúc đó chị cảm xúc nhiều hơn, mạnh hơn, nên giọng hát của chị ngọt ngào, tha thiết, rung cảm…hơn bao giờ hết. Có thể nhờ khán phòng nhỏ mà âm thanh của lời hát, tiếng đàn đi vào tim óc con người ta nhanh hơn chăng.

Khánh Ly đã hát, hát Yêu Dấu Tan Theo, Nghe Những Tàn Phai, Giọt Nước Mắt Cho Quê Hương, Còn Có Bao Ngày (Trịnh Công Sơn), Kinh Khổ Việt Nam, Nhã Ca Thứ I (Trầm Tử Thiêng), Chưa Phai (Phạm Kiên Hoài), Chuông Và Mưa (Trần Dạ Từ), Dáng Ngọc, Hoa Vàng Mấy Độ, Dấu Chân Son (Ngô Thụy Miên)…quyến rũ tới độ cả khán phòng im phăng phắc. Chỉ có vỗ tay, la ó cổ vũ sau mỗi lần chị ngừng hát và thỉnh thoảng là những tiếng cười rộ lên khi nghe MC Ngọc Minh pha trò.

Khán giả im lặng nghe Khánh Ly kể vài mẩu chuyện về nhạc sĩ Trịnh Công Sơn: "Có lần, thấy nhạc sĩ viết "Em theo đời cơm áo, Mai ra cùng phố xôn xao," tôi nhìn anh mà trêu, tôi cơm áo cũng bình thường, có gì là lạ." Rồi chị bông đùa về ca sĩ Ngọc Minh: "Chúng tôi chỉ gọi chị trên sân khấu, chứ ở ngoài thì suốt ngày gọi mầy tao…Ngọc Minh là ca sĩ, bỗng dưng trở thành MC cho Khánh Ly chỉ vì tình bạn 49 năm nay…" Mọi người cười rộ từng hồi để rồi sau đó lại ứa nước mắt khi nghe nhà thơ "tài tử" Cẩm Vân, người đến từ Na Uy để dự lễ giới thiệu tập thơ Chim Hót Trên Đầu Ngọn Lau của mình, tâm sự. Chị Cẩm Vân nghẹn ngào xúc động kể: "Tôi cù lần lắm và bận rộn lắm, không biết nghe nhạc, làm thơ gì đâu. Tuổi xuân tôi đầy mất mát, đau thương, mấy đứa em tôi lần lượt qua đời khi tuổi chưa tới 35, nên tôi không còn tha thiết gì tới mọi thứ chung quanh.  Nhưng bỗng một ngày, có dịp vô tình nghe Khánh Ly hát nhạc Trịnh Công Sơn, lòng tôi xôn xao khó tả…Tôi sống lại nỗi xúc cảm của tình yêu, của tình người, tình đời…"

Bị thôi thúc bởi nỗi cảm xúc dâng tràn, từ những năm 2004 - 2006, Cẩm Vân đã viết nên những vần thơ tình yêu, cứ đinh ninh rằng Trịnh Công Sơn và Khánh Ly "phải có gì với nhau." Cho tới khi tập thơ ra mắt tại trụ sở Việt Báo chiều 28-10-2007, chị vẫn cả quyết rằng Trịnh Công Sơn và Khánh Ly là hai người yêu nhau.

"Có cái gì với nhau không"" Khánh Ly tâm sự tiếp, "nếu tôi nói 'tôi không có gì với nhạc sĩ Trịnh Công Sơn' thì không ai tin, vì người ta nghĩ làm sao có thể có một tình bạn trong sáng giữa một người đàn ông và một người đàn bà, không yêu nhau sao lại để tay…lên đùi. Vì vậy mà tôi nhận hết."  Khánh Ly làm mọi người lại cười rộ lên, chất hài pha loãng chất bi thương mà chị đã gieo rắc vào hồn người qua những bài tình ca não nuột. Chị Loan Nguyễn kê vào tai tôi nói nhỏ rằng chị sợ nghe những bản nhạc buồn. Tôi cũng vậy, nghe những bản nhạc buồn, mình sẽ không vui; nhưng hình như tôi càng nghe, càng thấy thấm thía để bỗng thấy nỗi buồn dịu lại và tan đi …

Tôi đọc thấy những niềm vui, những nỗi buồn man mác như nuối tiếc…ddan xen, nối tiếp nhau trên nét mặt mỗi người khi người ta nghe Khánh Ly hát. Ở cuối phòng, tôi bắt gặp anh Nguyễn Hoàng Đoan, phu quân của nữ ca sĩ Khánh Ly lẩm bẩm hát theo, tay cầm Thánh Giá đưa lên ngang miệng. Tôi khều nhẹ anh, hỏi: "Sao anh thuộc hay quá vậy"" Anh không nhìn lại, cũng không trả lời, đôi má hồng lên khi nghe chị Khánh Ly nói trên micro ở đàng kia: "Và sau đây, Khánh Ly xin được hát bài mà chồng mình thích và anh vừa nhắc nhỏ tôi."

Chen giữa những bài hát, chúng tôi xì xào nói chuyện. Kim Lệ, nhân viên Việt Báo xoa tay vào nhau: "Nghe Khánh Ly hát, em cảm xúc tới nổi da gà." Nữ tài tử Kiều Chinh cũng tâm sự cho tất cả mọi người nghe, trên diễn đàn: "Tôi xin cám ơn Khánh Ly đã giúp cho tất cả chúng tôi hiện diện ở đây có một cơ hội được nghe nhau hát, được nghe nhau nói. Khánh Ly đã trở thành một người bạn, không hề cách biệt. Giữa Khánh Ly và chúng ta không có sự xa cách, nhất là bây giờ đây, Khánh Ly đã đem lại biết bao ấm áp cho tình bạn. Hôm nay là một chiều đẹp, ấm cúng, và nơi đây làm tôi nhớ quán Hầm Gió thuở nào. Chúng ta, những người lưu vong cùng ngồi với nhau, nhớ về quá khứ khi được nghe lại những bản nhạc về tình người, về quê hương, đất nước."

Trong số những quan khách hiện diện, chúng tôi còn thấy có ông Lê Văn, người phụ trách chương trình Việt Ngữ và chương trình văn nghệ đài VOA; nhà thơ Du Tử Lê; ông Lê Văn, giáo sư Khoa trưởng Anh Văn trường Đại Học Sư Phạm Sài Gòn, ca sĩ Thế Sơn, ca sĩ Bằng Kiều…Bằng Kiều đến trễ, đứng im trong góc phòng nghe Khánh Ly hát. Tôi thấy anh im lặng và lặng lẽ rít thuốc thật dài khi đứng ở bãi đậu xe.

Trở về nhà, trong tĩnh mịch, tiếng hát Khánh Ly và tiếng kèn saxo vẫn như vang bên tai.  Tôi bỗng nhớ những đêm cuối tuần nghe các ca sĩ hát nhạc Trịnh Công Sơn cũng với một chiếc kèn saxo ở khu du lịch Bình Quới, quận Bình Thạnh. Và tôi bỗng nhớ có lần đọc được thư của một nữ sinh miền Nam sau 1975 gửi cho một tờ báo lớn ở Sài Gòn tâm sự: "Em khao khát được nghe ca sĩ Khánh Ly hát, vì tiếng hát của chị ấy như có ma túy…làm em thổn thức, bồi hồi mãi." Lúc đó Khánh Ly đã rời Việt Nam. Cả một thế hệ trẻ mới lớn không còn được nghe chị trực tiếp thổi vào hồn những lời ca tha thiết, trữ tình.

Riêng ban chủ nhiệm, các phóng viên và nhân viên Việt Báo còn một niềm xúc động lớn: toàn bộ tiền bán vé buổi ca nhạc của Khánh Ly, Ngọc Minh và tiền bán tập thơ Cẩm Vân, sau khi trừ thù lao ban nhạc, đều được trao cho Giải thưởng Bé Viết Văn Việt.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Chùa Liên Hoa tọa lạc tại số 9561 Bixby Ave, Thành phố Garden Grove do Đại Lão Hòa Thượng Thích Chơn Thành, Thượng Thủ Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam Trên Thế Giới làm Viện Chủ đã trang nghiêm tổ chức Đại Lễ Phật Đản Phật Lịch 2569-DL.2025 vào lúc 11 giờ sáng Chủ Nhật ngày 18 Tháng 5 năm 2025, với sự tham dự của hàng trăm đồng hương Phật tử. Chư tôn đức chứng minh ngoài Đại Lão HT. Thích Chơn Thành, còn có quý chư tôn đức Tăng, chư tôn đức Ni trú xứ tại chùa Liên Hoa và một số chùa tại Nam California, quý Phật tử trong ban quản trị, quý vị nhân sĩ Phật Giáo, quý Huynh Trưởng và đoàn sinh Gia Đình Phật Tử Liên Hoa.
Vào lúc 10:00 sáng Chủ Nhật ngày 18 tháng 5 năm 2025, Tổ Đình Chùa Huệ Quang do Hòa Thượng Thích Minh Mẫn, Thành Viên Hội Đồng Giáo Phẩm Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam Thống Nhất Hoa Kỳ, Viện Chủ Tổ Đình Huệ Quang đã long trọng tổ chức Đại Lễ Phật Đản Phật Lịch 2569-2025. Khoảng 9 giờ sáng hàng trăm Phật tử đã tề tựu trước chánh điện chùa Huệ Quang, sau đó cùng tập trung về hội trường để chuẩn bị nghi thức tác bạch cung thỉnh hàng trăm chư Tôn Đức Tăng, chư tôn đức Ni cùng đồng hương Phật tử rước kiệu Phật Đản Sinh quang lâm lễ đài, đoàn rước do ban nghi lễ chùa Huệ Quang thực hiện, một đoàn người kéo dài đi chung quanh khuôn viên chùa về trước chánh điện, tại đây ban tổ chức đã sắp sẵn các hàng ghế trước hiên chùa để cùng chụp chung một tấm hình lưu niệm.
Ban Phục vụ Cộng đồng Thành phố Garden Grove sẽ mở các lớp trại hè 'Day Camp' dành cho các em thiếu nhi tuổi từ 5-12. Chương trình kéo dài 9 tuần và sẽ bắt đầu vào ngày 9 tháng Sáu cho đến ngày 8 tháng Tám, 2025. Các lớp sẽ mở cửa từ 7:00 giờ sáng đến 6:00 giờ chiều, Thứ Hai - Thứ Sáu tại Edgar Park, địa chỉ là 12781 Topaz Street.
California từ lâu đã là nơi biến những giấc mơ trở thành hiện thực—một vùng đất của hy vọng và nhiều tiềm năng cho mọi người từ khắp nơi trên thế giới. Đối với những người nhập cư như tôi, nơi đây không chỉ đại diện cho một khởi đầu mới, mà còn là lời kêu gọi sâu sắc để đóng góp, để hòa nhập, và để đền đáp. Và không có thời điểm nào tốt hơn để suy ngẫm về hành trình đó hơn là vào tháng 5, khi các cộng đồng trên khắp đất nước kỷ niệm Tháng Di Sản Người Mỹ Gốc Á và Người Dân Đảo Thái Bình Dương (AAPI).
Trong những tháng qua, giới truyền thông báo chí đã cảnh báo rằng không ai còn an toàn trước mục tiêu to lớn của chính quyền Trump là "đàn áp người nhập cư". Họ sẵn sàng sử dụng các hình thức kiểm tra gắt gao, thậm chí là phi pháp đối với những người đến và rời nước Mỹ mà chưa phải là công dân Hoa Kỳ.
Tại phòng học trường Sunnyside số 9972 Russell Ave, Garden Grove, vào lúc 4 giờ chiều Thứ Ba ngày 6 tháng 5 năm 2025 trường Sunnyside, một trong 4 trường trong Học Khu Garden Grove (Sunnyside, Post, Excelsior và Carrillo) có chương trình Khóa Học Việt Ngữ đã tổ chức bế giảng kỳ 2, mang lại niềm vui và hy vọng cho các em, thầy cô và phụ huynh.
Chùa Bát Nhã tọa lạc tại 4717 W. First, Santa Ana, CA 92703 do Hòa Thượng Thích Nguyên Trí, Thành Viên Hội Đồng Giáo Phẩm Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam Thống Nhất Hoa Kỳ, Viện Chủ Chùa Bát Nhã đã long trọng tổ chức Đại Lễ Phật Đản PL. 2569-DL.2025 vào lúc 5 giờ chiều Thứ Hai ngày 12 tháng 5 năm 2025 (nhằm ngày Rằm tháng Tư âm lịch năm Ất Tỵ), Theo thông lệ hằng năm Chùa Bát Nhã tổ chức ngày lễ Phật Đản cũng như ngày Lễ Vu Lan đều đúng vào ngày Rằm âm lịch.
Tại nhà hàng Golden Sea 9802 Katella Ave vào lúc 5 giờ chiều Thứ Năm ngày 8 tháng 5 năm 2025. Tập Thể Chiến Sĩ Tây Nam Hoa Kỳ và Nhóm Hát Quỳnh Hoa đã tổ chức lễ thắp nến Tưởng Niệm 50 Năm Quốc Hận, khoảng 600 người tham dự, trong đó có: Quý niên trưởng: Cựu Đại Tá Lê Bá Khiếu, Trung Tá Nguyễn Văn Ức… một số quý niên trưởng, thuộc các Quân Binh Chủng Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa, Hội Đồng Hương Quảng Nam Đà Nẵng, Hội Đồng Hương Quảng Trị, Cộng Đồng Người Việt Quôc Gia Nam California, Nghị Viên Thành Phố Garden Grove Cindy Trần, Hội Cựu Học Sinh các trường Trung Học Việt Nam Cộng Hòa, Tập Thể Chiến Sĩ Trung Tâm Tây Nam Hoa Kỳ, Hội Cựu Sinh Viên Võ Bị Đà Lạt, Ban hợp ca Lạc Hồng, Trung Tâm Việt Ngữ Hồng Bàng, Câu Lạc Bộ Tình Nghệ Sĩ, Trung Tâm Văn Hóa Cộng Đồng Điều Ngự, Nhóm Hậu Duệ Vì Dân, Lớp Thanh Nhạc Lê Hồng Quang, Nhóm cựu học sinh Liên Trường, Câu lạc Bộ Hùng Sử Việt, Việt Tân… một số các cơ quan truyền thông…
Trung Tâm Nghệ Thuật Segerstrom (Segerstrom Center for the Arts) hân hoan ghi nhận và tôn vinh cộng đồng người Mỹ gốc Á, người bản địa Hawaii và các đảo Thái Bình Dương (Asian American, Native Hawaiian, and Pacific Islander - AANHPI) cùng những di sản và đóng góp tuyệt vời của họ cho nghệ thuật trong suốt tháng Năm.
Trường Trung Học Cấp II Bolsa Grande: Andrew Huynh sẽ theo học tại Trường Đại Học John Hopkins vào mùa thu với ngành chính là Sinh Học Tế Bào và ngành phụ là Giải Phẫu với Ứng Dụng Điện Toán. Em mong sẽ tốt nghiệp với cả hai bằng y khoa và bằng tiến sĩ để trở thành một Khoa Học Gia nghiên cứu về Biểu Sinh. Những thành tích nổi bật của Andrew gồm có gây quỹ tài trợ 125,000 phần ăn cho Trường Học Hope Mead tại Kenya khi giữ vai trò Trưởng Ban Tài Chính cho chương trình bất vụ lợi Quỹ Giúp Trẻ Em Mồ Côi (Orphan Assistance Fund), đạt điểm cao nhất trong Nhóm Thi Đua Mười Môn Học (Academic Decathlon Team) suốt 4 năm liền và thuộc 8% học sinh ưu tú của tiểu bang, cũng như nhận bằng khen danh dự của tiểu bang trong Kỳ Thi Dương Cầm Trình Độ Cao do Hiệp Hội Giáo Sư Âm Nhạc California tổ chức (Music Teachers’ Association of California).


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.