Hôm nay,  

Dân Đói Vì Lúa Chết Rét

28/02/200800:00:00(Xem: 4384)

Bạn,

Theo báo Sài Gòn, gần hai tháng nay, tỉnh Thừa Thiên-Huế không hề bớt lạnh giá, mưa phùn. Dọc các tuyến tỉnh lộ, chỉ thấy sắc vàng úa của lúa chết và màu đất nâu thẫm đất trên những thửa ruộng trống trơn. Thóc giống vừa gieo không thể trồi mầm, lúa vừa mọc đã úa vàng dưới cái rét cắt da. Nông dân nhiều xã đang  đối mặt với nạn đói vì mất mùa. Báo điện tử VietNamNet ghi nhận thảm trạng này tại 1 xã qua đoạn ký sự như sau.

Tại xã Vinh Hà, huyện Phú Vang, tỉnh Thừa Thiên-Huế, người nông dân cận kề hơn với nguy cơ mất mùa. Cả xã  có gần 90% gia đình nông dân sống nhờ vào cây lúa. Trước Tết, nông dân mừng rỡ sau khi một diện tích lớn vùng ô đầm ngập nước được đưa vào khai thác vụ đông xuân. Nhưng nước vừa tiêu xong thì đê bao đã vỡ, không thể gieo sạ được. Các nhà chỉ còn biết phơi thóc giống đã nảy mầm cho vịt, gà ăn để chờ tu bổ đê bao. Đắp xong đê, gieo xong lúa thì trúng vào đợt rét, thóc vãi xuống ruộng cả tuần mà chưa thấy mầm trồi lên, mọi biện pháp của người dân nơi đây giúp cây lúa chống chọi với sự khắc nghiệt của thời tiết đều không mang lại hiệu quả. Lão nông Huỳnh Trọng Thuỷ, bần thần kể chuyện lúa: "Lúa vàng úa, chết dần chết mòn hết, mình bị trời giận rồi chú ạ". Gia đình ông Thủy có 3 mẫu ruộng bị rét quét úa cây. Những ngày đầu, thấy lúa có hiện tượng vàng lá, ông vẫn tưởng là bị nhiễm bệnh, cả nhà đội rét, bỏ Tết ra đồng phun thuốc, diệt sâu nhưng vô hiệu. Lúa ngừng lớn, thối rễ, vàng úa khắp ruộng. Anh Nguyễn Thiện, gia đình 7 miệng ăn, chỉ trông chờ vào 5 sào ruộng nước thì bảo, mỗi mét vuông ruộng nhà anh chỉ còn sót lại...cây.

 Đến thời điểm này, tỉnh Thừa Thiên-Huế vẫn còn mưa và lạnh giá, nông dân đang nỗ lực tìm mọi biện pháp cứu diện tích lúa chưa chết. Với lúa vàng lá, ngừng lớn, thối rễ, nhiều nông dân bón thêm các loại phân đạm, nhưng thực ra chỉ khiến lúa... chết nhanh hơn; nếu sống thì cũng không phát triển. Nhiều nhà, sau khi áp dụng mọi biện pháp nhưng không cứu được lúa, đành chờ bớt lạnh để gieo lại lúa.

Theo báo cáo mới nhất của ngành nông nghiệp tỉnh Thừa Thiên-Huế, tính nay, trà lúa ngắn ngày đã có 9 ngàn 134  hécta bị trắng lá và diện tích lúa này sinh trưởng kém, còn lại hầu như không sinh trưởng. Rét hại cũng đã làm cho 30 hécta diện tích lúa chết. Diện tích lúa chết đang tăng lên từng ngày khi diện tích lúa bị bạc lá nặng, kém sinh trưởng trên chuyển sang giai đoạn chết.

Bạn,

Cũng theo báo  điện tử VietNamNet, rét kéo dài khiến trâu, bò, gà, vịt cũng chết. Những ngày gần đây số lượng gia súc trên địa bàn  tỉnh Thừa Thiên-Huế ngã quỵ vì rét cũng tăng. Tính đến thời  gian này, trên địa bàn toàn tỉnh Thừa Thiên-Huế đã có 660 gia súc chết rét..Lúa, trâu, bò,... chết vì rét đang tăng lên từng ngày, nông dân tỉnh Thừa Thiên-Huế chỉ còn cách chắp tay "khấn trời" cho ấm lên.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Có những di sản văn hóa mang theo những mảng hồn dân tộc, mà chúng ta khi nhớ tới vẫn luôn luôn cảm động, vì đó là một phần lịch sử mở nước, dựng nước của ông bà mình.
Trong thời toàn cầu hóa, không chỉ kinh tế bị tác động lớn, cả lợi và hại, mà văn hóa cũng thế. Do vậy, bản sắc dân tộc cũng sẽ chuyển biến qua từng thế hệ, có nơi nhạt hơn một chút, và có nơi đậm hơn một chút -- và đôi khi, như ở các thành phố lớn, như tại Sài Gòn, văn hóa trở thành một tổng hợp chuyển biến, tác động lẫn nhau.
Gốm Việt Nam trước giờ nổi tiếng nhất là gốm Bát Tràng. Có lẽ một yếu tố làm cho gốm Bát Tràng được biết nhiều là nhờ vị trí điạ lý thuận lợi, nằm ngay ở Gia Lâm, Hà Nội – nghĩa là bên bờ thủ đô, và do vậy được các phóng viên báo chí viết nhiều. Nhưng như thế không có nghĩa là gốm Việt Nam mình chỉ duy có gốm Bát Tràng.
Làm thế nào có thể giữ gìn những điệu hát dân ca của Việt Nam? Có lẽ, đó làmột trong những khó khăn nhất đối với những người yêu mến nghệ thuật dân tộc.
Câu chuyện bằng giả là bình thường, vì chỉ cần một máy in đặt bên cạnh máy điện toán, nối dây xong, dùng Photoshop phù phép là xong.
Tình yêu đôi khi cần lời khuyên, bất kể rằng trái tim vẫn có những lý lẽ riêng của nó.
Đó là một chữ mới thấy trong hơn một thập niên nay, có thể là gần 2 thập niên: chém gió. Chữ này không rõ dịch chính xác ra ngôn ngữ bạn đang sử dụng thế nào... thôi thì mượn những chữ khá xưa mà bạn đã biết để đối chiếu: “chém gió” có nghĩa là “nổ,” là “xạo,” là “bẹt cà na”...
Nên “có tiếng“ hơn là nên “có miếng”? Những lựa chọn như thế có thể ảnh hưởng nhiều tới, không riêng cho bản thân người lựa chọn, nhưng sẽ tác động ra cả xã hội, nếu đây là một chính sách.
Chúng ta có bao giờ hài lòng với công việc của mình? Hoặc là chỉ hài lòng vào những ngaỳ cuối tuần khi được nghỉ ngơi, và bất mãn vào những ngày lao động nặng nhọc trong tuần?
Thế lào nà lói ngọng? Trời ạ, lại nói ngọng rồi. Không phải giỡn, nhưng nói ngọng là điều không nên, tuy là lỗi rất bình thường.


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.