Hôm nay,  

Dân Ở Vùng Đất Chết

02/11/200000:00:00(Xem: 7394)
Bạn,
Theo ghi nhận của báo Tuổi Trẻ. tại xã Phạm Văn Hai thuộc huyện Bình Chánh có 3 ấp vào danh sách “những vùng đất chết” ở ngoại ô Sài Gòn. Cách đây hơn 5 măm, tập đoàn tập đoàn Panviet Banana kinh doanh về chuối đã “bỏ của chạy lấy người” trên mảnh đất An Hạ thuộc ba ấp 5,6,7 của xã Phạm Văn Hai, khiến cho gần 1,400 hộ gia đình ở ấp này chới với, vì trong một thời gian dài, họ sống nhờ vào tiền làm công cho tập đoàn chuối này. Sau biến cố nói trên, vài năm trước, cống An Hạ được xây dựng nhằm mục đích rửa phèn cải tạo đất nhưng chẳng tới đâu. Trung bình mỗi hộ gia đình ở đây có 1,000 mét vuông đất, chưa kể phần diện tích đất do nông trường Phạm Văn Hai quản lý chưa khai thác hết, sẵn sàng cho dân hợp đồng trồng mía nhưng chẳng ai đoái hoài tới chuyện làm vườn, làm ruộng vì đất ngập phèn, không trồng trọt được. Không sống được với nhề nông, nhiều người đã bỏ làng ra đi.

Cách đây hơn một tuần, một phóng viên báo Tuổi Trẻ về thăm An Hạ và đã ghi nhận như sau về đời sống khốn khổ của cư dân vùng này: Tại ấp 7, các gia đình ở đây lo lắng vì nước kênh Xáng đang mấp mé bờ ao. Tại nhà một nông dân tên Thuần, cái trại heo mới gầy với khoảng 50 con cả nái lẫn thịt, nếu không nhanh tay với con nước coi như đi đứt. Anh Thuần cho biết anh đã vay 10 triệu của ngân hàng Nông nghiệp cộng với vốn của hai vợ chồng, trút hết ra đây, nếu không qua khỏi đợt này thì coi như ăn cám, đất ở đây thì chẳng trồng trọt được gì. Những hộ chung quanh cũng lấy việc nuôi heo làm chủ lực, họ nói: đấy là heo nuôi người chứ không phải ngược lại, mà nếu trời đất cướp mất đợt này thì chỉ còn cách bỏ về thành phố kiếm nghề khác. Trở lại với câu chuyện nuôi heo của gia đình anh Thuần, nông dân này cho biết anh đã khởi đầu bằng 12 con heo thịt, và anh đã phải ra thành phố săn về 13 cuốn sách kỹ thuật chăn nuôi heo. Anh nói với phóng viên: “Tự cứu mình bằng cách này trước đã, cứ tính bình quân mỗi con heo lứa nhà mình có hơn một cuốn.” Có điều, giá heo biến động không ngừng, con đường nối ba ấp An Hạ với hương lộ 10 mưa trơn như chạch, cũng là cái cớ để thương lái bóp nghẹt người chăn nuôi.

Cũng theo báo Tuổi Trẻ, những gia đình nói trên là những hộ hiếm hoi có thể sống được bằng vốn đất và vốn ngân hàng. Nói một cách khác, đấy chỉ là những đốm sáng hiếm hoi trên cái nền chung ảm đạm. Khi được hỏi về tình hình đời sống của riêng dân cư ba ấp ở An Hạ, một viên phó chủ tịch Ủy ban xã Phạm Văn Hai cho biết: xã chưa thống kê bằng con số, nhưng hầu như với những hộ dân tộc kênh Xáng này thì chăn nuôi và làm thuê là phương cách chủ yếu. Dân ở đây kể lại câu chuyện một thanh niên tên Luật cũng ở ấp 7, năm xưa là người có thu hoạch khá cao từ trồng chuối cho tập đoàn PanViet nhờ sức vóc khỏe mạnh của mình. Khi liên doanh chuối tan hàng, nhằm lúc thành phố công bố bản đồ quy hoạch mà vùng An Hạ được coi là là đô thị vệ tinh thì thanh niên này cắt đất bán. Có tiền thì Luật ăn xài xả láng, đến khi hết tiền Luật vội quay vào thành phố làm thợ nề. Bây giờ Luật ở đâu, sống như thế nào cùng một vợ, hai con thì dân ấp 7 không thể biết được.

Bạn,
Phóng viên báo Tuổi Trẻ ghi lại một câu chuyện lạ lùng ở vùng đất An Hạ: Một nông dân có chí thú làm ăn, ấm ức vì có đất mà không sinh lợi được, nông dân này đã cố công bao bờ, len đất đào ao, bỏ hết vốn liếng nuôi cá trê vàng thí điểm. Đọc hết các loại sách kỹ thuật, lại đi khảo sát tận miền Tây, nuôi thử và thấy thành cônb, anh bèn mượn thêm tiền nuôi thật nhiều, nhưng ngặt một nỗi, con cá chỉ lớn ở cái phần đầu, còn phần thân thì teo lại. Thế là phá sản, nông dân này cuối cùng bỏ nhà cửa, trốn nợ, đi biệt tích. Dân An Hạ nhắc đến nhân vật này trong nỗi ngậm ngùi, thương xót.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Một thời là kênh nước đen, thế rồi được làm cho sạch một chút, làm cho trong một chút. Dân chúng lại rủ nhau ra đứng câu cá. Ít nhất nhiều người cũng có chỗ tập thể dục.
Xấu hổ là điều quý trong lương tâm con người, khi nhìn thấy những sai trái mà mình bất lực, không làm gì được, thậm chí không nói gì được. Xấu hổ cũng còn là khi nhìn thấy xã hội vô tư rủ nhau a dua với cái xấu, cái ác.
Có lẽ chuyện cổ tích nào cũng có đoạn kết tốt đẹp. Thí dụ, khi kể chuyện hai người xa nhau sau nhiều năm ngăn cách, thường là có đoạn kết là từ đó, hai người sẽ sống bên nhau tới trọn đời. Hiếm khi nàò có đoạn kết truyện cổ tích đau đớn.
Đất nước đang tới những ngã rẽ kỳ dị: người ta cứ rủ nhau nhậu tưng bừng. Không chỉ dân nhậu, nam và nữ nhậu, mà cả quan chức nhậu... mà khi quan nhậu là bắt dân phải chi tiền.
Vậy sao? Có chuyện vậy sao? Luộc tiền khách Tây ngay ở phi trường Tân Sơn Nhất, nơi việc làm tuyển mộ toàn gia đình cán bộ và thành phần tin cậy nhằm tránh xảy ra các chuyện móc nối phản động ở cảng hàng không lớn nhất này?
Nhiều công ty Việt Nam đang bị các đại gia quốc tế thâu tóm. Đó là lời báo động từ báo VNN.
Có những gì như là bùi ngùi... khi đọc chuyện về những miền đất một thời của mình, rồi bây giờ đã trở thành đất của Trung Quốc.
Có nhiều danh hiệu, trên nguyên tắc, là lúc nào cũng tốt.
Ông bà mính có câu, “Lương y như từ mẫu,” để ca ngợi tấm lòng thầy thuốc đối với bệnh nhân, chăm sóc chữa trị như mẹ hết lòng với con.
Như thế lại thêm phần tốn kém nữa, vì thế nào nhà đài cũng sẽ tăng giá, khi chính phủ ra lệnh buộc tất cả phim tiếng nước ngoài trên các kênh truyền hình VN phải biên dịch.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.