Hôm nay,  

Ca Sĩ Hát Cưới

22/02/200400:00:00(Xem: 7499)
Bạn,
Theo báo quốc nội, tại SG, các ca sĩ hát cưới cũng có bầu show, cũng phải tuân theo các quy định của bầu. Về thù lao, thì ca sĩ không biết rõ giá chính thức mà nhà tổ chức đám cưới trả cho bầu, họ chỉ nhận một khoản tiền nhỏ do bầu chia lại. Báo Người Lao Động viết về hoạt động của các ca sĩ hát đám cưới tại Sài Gòn qua đoạn ký sự như sau.
Ca sĩ hát cưới phải lệ thuộc rất nhiều vào bầu show bởi các bầu này hầu như có "ký hợp đồng" với các nhà hàng, khách sạn. Thường thì bầu show nhận hợp đồng có số tiền từ 700 ngàn đồng đến 1.5 triệu đồng cho tiền âm thanh, ca sĩ, ban nhạc...Ca sĩ hát cưới chỉ nhận được một khoản nhỏ của số tiền ấy mà không biết được giá chính thức của mình là bao nhiêu.
Lọt thỏm giữa đám đông đang chăm chú vào những món ăn, thức uống cùng bao lời chúc tụng, các ca sĩ hát cưới cứ như thế lặng lẽ hát hết ca khúc của mình. Cũng như ca sĩ chuyên nghiệp, ca sĩ hát đám cưới được phân chia làm 3 loại: Hạng sang, hạng trung và hạng thường. Nếu hạng sang thường biểu diễn ở các nhà hàng, khách sạn sang trọng thì hạng trung hát ở các nhà hàng dịch vụ cưới hỏi và hạng thường ở những nơi tổ chức lễ cưới dành cho người ít tiền và thậm chí là hát cho những gia đình tổ chức tiệc cưới tại gia.

Cát-sê của ca sĩ hát cưới không nhiều, trung bình thu nhập từ 30 ngàn đồng đến 100 ngàn đồng một ngày. Ca sĩ Ngọc Minh cho biết: "Em đi hát được 4 năm rồi. Lúc đầu vất vả lắm nhưng bây giờ được nhiều bầu show biết đến nên cuộc sống khá ổn định. Mỗi tháng cũng kiếm được 3 triệu - 5 triệu đồng".
Riêng Tuấn Hải, người chuyên đi hát cưới ở quận 6 vì có gia đình làm nghề nấu ăn. "Hễ ở đâu gia đình nhận nấu đám là ba anh em tôi kiêm luôn phần hát cưới. Hát ở chỗ bình dân có hôm được vài ba chục ngàn, có hôm chỉ là bữa ăn cưới...", anh Hải cho biết.
Bạn,
Báo Người Lao Động viết tiếp: có ở trong nghề và trải qua những "tai nạn" nên nhiều ca sĩ hát cưới càng thấm thía với công việc của mình. Chị Thương Huyền, một ca sĩ có thâm niên trong nghề hát cưới giờ không còn cảm giác ấy nữa. Thế nhưng có một điều luôn làm chị khó chịu là khi đến lượt chị (cũng như hầu hết ca sĩ nữ) lên hát thì nhiều khách chạy lên sân khấu tặng tiền bo rồi ôm hôn, vuốt ve như chốn không người. Chị Huyền không giấu được sự phẫn nộ: "Nhiều lúc bực lắm muốn nghỉ hát hoặc trả tiền lại mà tát vào mặt họ nhưng nghĩ lại đó là cuộc sống của mình nên đành chịu trận..."
Ngọc Minh cũng bày tỏ nỗi lòng: "Mình biết đôi khi bầu show cũng "chặn cổ" lấy bớt tiền mà mình không dám nói vì dù sao có bầu show thì mình có nhiều chỗ hát hơn là những ca sĩ hát cưới tự do bữa có bữa không..."

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Mọi chuyện của nhà nước y hệt như bàn cờ đầy tăm tối. Chúng ta là con dân, ngó hoài mà không thấy lối ra, nghe hoài mà không quán triệt nổi chính sách, chờ hoài mà vẫn đói nghèo thê thảm, lỡ có tin nhau lâu dài rồi cũng sững sờ khi thấy đất rừng và biển đảo bị Bắc Phương chiếm từng mảng.
Bây giờ thứ gì cũng tăng giá, nhưng lương công nhân vẫn là bèo. Không biết rồi dân mình sẽ sống ra sao nữa.
Có vẻ như chính phủ đang lúng túng về chuyện tìm một quốc phục... Cũng lạ, có vẻ không gì là khó, thế sao nhà nước lại mất công ngồi bàn, họp, chỉ thị... đi tìm đặc tính văn hóa Việt.
Chuyện đánh giá năm 2012 bi thảm là từ các chuyên gia tài chánh trang mạng CafeF khi tổng kết tình hình kinh tế trọn năm 2012.
Người Việt ít hạnh phúc thứ nhì thế giới? Đó là kết quả từ một bản khảo sát của một viện nghiên cứu quốc tế.
Để xây dựng một đại học, cần biết bao nhiêu là công sức tiền bạc. Khi điều hành và giảng dạy lên tới vài trăm, vài ngàn, vài chục ngàn sinh viên... đó là những nỗ lực khổng lồ, không chỉ là nơi bỏ vốn, nếu là đaị học tư nhân, mà cả nhiều năm hy sinh của hàng chục ngàn, hàng trăm ngàn phụ huynh.
Quê nhà lúc nào cũng nghịch lý. Trong khi nhà nước xiết chặt nền giáo dục công lập dưới quyền chỉ huy của các chi bộ đảng từng trường học, tới một thời gian đành phải chấp nhận cho tư nhân thiết lập một số cơ sở giáo dục bởi vì nhà nước không bao giàn nổi; phần vì cạn ngân sách, phần vì nghề giáo không giữ lại đủ người giỏi khi xã hội mở ra....
Đời người có những con số đáng sợ. Vì không phải con số nào cũng như nhau. Thí dụ, tuổi càng chất chồng, bệnh ngày càng nhiều, ngày tháng gây biết bao nhiêu nỗi lo.
Chuyện quê nhà nói sao cho xiết. Thiên đường xã hội chủ nghĩa ai cũng biết là xây dựng trên những giấc mơ đẫm máu, nhưng người dám nói lên sự thật là kể như đời sẽ hết bình yên.
Mọi chuyện có vẻ như càng lúc càng bí hiểm... Không ai hiểu chính xác những diễn biến nơi Sài Gòn này.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.