Hôm nay,  

Nữ Giao Tế Viên Quán Bar

25/06/200400:00:00(Xem: 5549)
Bạn
Tại Sài Gòn, trong các mẩu tuyển dụng lao động đăng trên một số tờ báo, nhan nhản những thông tin tuyển dụng đại loại như: Bar ca nhạc N, vũ trường M... cần tuyển nữ nhân viên giao tế, hoạt náo viên ca nhạc, ngoại hình xinh xắn, giao tiếp tốt, biết nhảy, tuổi từ 18-24, lương căn bản 800.000 đồng, chưa kể tiền thưởng, ngoài ra còn một số chế độ khác như đồng phục, được huấn luyện nghề nghiệp . Báo SGGP viết về nghề giao tế tại các quán bar, vũ trường SG như sau.
Ở các quán bar thì nghề giao tế được hiểu nôm na là nghề tiếp chuyện khách. Danh nghĩa là thế nhưng công việc thật sự của một nữ nhân viên giao tế trong các quán bar không khác nhiều so với công việc của một tiếp viên, có khác chăng là ở hình thức, tên gọi và không phải bưng, bê, khui, rót. Đến bất kỳ quán bar ca nhạc, sàn nhảy nào hiện nay ở Sài Gòn, điều đầu tiên đập vào mắt là đội ngũ đông đảo các cô gái trẻ trong những bộ trang phục mát mẻ, bó sát người, váy ngắn đến mức không thể ngắn hơn và lúc nào cũng ở trong tư thế nhún nhảy, lắc lư, dù có nhạc hay không có nhạc. Thỉnh thoảng cả nhóm lại đồng thanh hô to dzô... dzô! Hê... hê! theo nhịp điệu cuồng nhiệt của những bản nhạc dance, hip-hop. Tuy mỗi người đến với công việc này do lý do riêng nhưng chung quy, họ đều cho rằng đây là công việc thú vị được gặp gỡ quen biết nhiều người, được vui chơi không mất tiền lại còn được lãnh lương. Đó là chưa kể các khoản tiền bo của khách. Cô nào may mắn gặp được nhà tài trợ độc quyền là các đại gia có máu mặt, Việt kiều hay những quý tử phá gia bao gái thì tha hồ mà rủng rỉnh. Nhiều cô đến với công việc này chẳng hề vì mục đích mưu sinh mà đơn giản chỉ là ham vui như trường hợp Trâm Anh, hiện đang làm hoạt náo viên cho một bar ca nhạc khá đình đám trên đường Lê Thánh Tôn. Trâm Anh có dáng người mảnh khảnh như đúng tên gọi, khuôn mặt được tô trét kỹ lưỡng theo style của những cô gái xứ Hàn, bộ váy ngắn bó sát ngộp thở, đôi bốt giả da bóng loáng như muốn nuốt chửng cặp giò trắng nõn lúc nào cũng nhún nhảy như cái lò xo. Bí quyết của cô nàng chỉ là những bước nhảy điệu nghệ, tài ăn nói duyên dáng và khả năng làm nóng không khí ở bất kỳ bàn nào cô bưng ly đến xã giao. Nhờ những bí quyết đó mà Trâm Anh hành nghề ở khắp các quán bar lớn, nhỏ trong TP. Trâm Anh cho biết, sở dĩ cô thay đổi chỗ làm liên tục như thế vì khách mỗi nơi mỗi "gu", không khí cũng mỗi nơi mỗi khác, có thay đổi "khẩu vị" như vậy mới thú vị!

Bạn,
SGGP viết tiếp: trong đội ngũ nữ giao tế viên ở Sài Gòn, số đi làm cho vui như Trâm Anh không phải ít. Nhóm của Trâm Anh có đến 5 người hiện đang làm giao tế và hoạt náo cho các quán bar trung tâm quận nhất. Nổi tiếng nhất trong nhóm ngũ long công chúa này là Kiều Oanh, còn có biệt danh là Oanh khùng. Sở dĩ Kiều Oanh có biệt danh này là vì thành tích "quậy tưng" mỗi khi cô bước chân ra sàn nhảy. 16 tuổi, Oanh bỏ học theo đám chị em tụ tập nhảy nhót rồi xin vào làm ở các quán bar, sàn nhảy lớn nhỏ từ 131, No1, Vivas... Thời các quán bar chưa bị kiểm tra gắt gao thì Oanh "khùng khá nổi tiếng với các màn trình diễn ấn tượng với đầy đủ các tư thế cực kỳ bốc". Tiết mục sung nhất của Oanh khùng là màn xổ tung mái tóc dài vàng rực rồi quay điên cuồng trong tiếng nhạc dồn dập và cuối cùng là pha xoạc chân ngoạn mục trên sàn để chấm dứt tour biểu diễn liên tục trong vòng nửa tiếng đồng hồ.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.