Hôm nay,  

Khiêu Khích Biển Đông

02/06/200900:00:00(Xem: 5979)

Khiêu Khích Biển Đông

Trần Khải
Các tranh chấp Biển Đông có thể giảỉ quyết hòa bình được không" Hay có phải Trung Quốc từ nhiều thập niên vẫn noí là cần hòa bình giảỉ quyết nhưng chỉ là hỏa mù để sẽ rồi xuất kỳ bất ý xua quân chiếm các đảo, như đã xảy ra năm 1974 ở Hoàng Sa và năm 1988 ở Trường Sa... Và thậm chí, nếu đàn anh Trung Quốc tự mình nói một đằng làm một nẻo, thì làm sao Trung Quốc có thể tin là đàn em CSVN sẽ thành thật nói và làm như một...
Điều nguy hiểm hiện nay là, Bắc Kinh sẽ thấy Hoa Kỳ không có nhiều gắn bó với Biển Đông, vì vừa bận hai cuộc chiến ở Iraq và Afghanistan, vừa lo các nỗi lo khủng hoaảg tài chánh và nguyên tử Bắc Hàn. Và như thế, khi Hoa Kỳ muốn sử dụng Trung Quốc giúp áp lực ngăn cản nguyên tử Bắc Hàn, có thể Hoa Thịnh Đốn sẽ phaỉ nhượng bộ Bắc Kinh một số điều, và do đó Việt Nam sẽ không là cái gì nặng ký trong ván cờ Biển Đông cả.
Trung Quốc hôm Thứ Hai 1-6-2009 chắc chắn là vui như mở hội khi nghe Bộ Trưởng Quốc Phòng Mỹ Robert Gates nói rằng Mỹ “từ chối bị lôi cuốn vào cuộc tranh chấp bởi nhiều qúôc gia về quần đảo Trường Sa, và hy vọng rằng vấn đề sẽ được giải quyết ôn hòa,” theo bản tin báo Philippines Daily Inquirer hôm 1-6-2009.
Gates nói như thế trong buổi họp báo ở Manila, nói rằng Mỹ “không có lập trường nào về các tranh chấp đó.”  Hiện thời tranh chấp Trường Sa là giữa các nước Trung Quốc, Việt Nam, Brunei, Mã Lai, Phi Luật Tân và Đaì Loan. Như thế, có nghĩa là Mỹ chỉ muốn đường hải hành Biển Đông  không bị kẹt, và như thế, với Mỹ là đủ, trên nguyên tắc.
Cần ghi nhận rằng Gates trước khi tới Phi là vừa tham dự một diễn đàn qúôc tế về quân sự qúôc phòng ở Singapore, có tên là diễn đàn đối thoại Shangri-La Dialogue, nơi có tham dự của gần ba mươi qúôc gia.
Trong khi đó, báo New Straits Times hôm 1-6-2009 cho biết rằng Trung Quốc chấp nhận đối thoại với Mã Lai và Việt Nam  về thềm lục địa.
Bản tin báo này nói rằng Trung Quốc trứơc giờ vẫn chống lại chuyện Mã Lai và Việt Nam nộp hồ sơ chung lên LHQ về ranh giới thềm lục địa, bây giờ đồng ý thảo luận về tranh chấp này, theo lời Thủ Tướng Mã Lai  Datuk Seri Najib Razak hôm Thứ Hai.
Ông nói sau buổi họp song phương với Thủ Tướng CSVN Nguyễn Tấn Dũng bên lề Thượng Đỉnh ASEAN và Nam Hàn lần thứ 20, rằng Trung Quốc chịu nói chuyện theo luật biển với Mã Lai và VN về vùng biển này.
Điều chúng ta quan ngại rằng có thực Trung Quốc đã thành khẩn múôn nói chuyện" Có sức mạnh nào buộc TQ phaỉ vào bàn họp" Có phaỉ các hội nghị quốc tế đã góp sức thuyết phục Trung Quốc  rằng quyền lợi TQ là bàn họp, chứ không phải tự ý xua quân chiếm"
Bản tin đài BBC hôm Thứ Hai 1-6-2009 đã ghi nhận về Bộ trưởng Quốc phòng CSVN Phùng Quang Thanh  nói trong bài phát biểu tại hội nghị an ninh châu Á - Thái Bình Dương tổ chức từ 29/05-31/05 tại Singapore nêu lập trường VN là:
“Ông cũng nhắc lại các nguyên tắc của Việt Nam là không liên minh quân sự; không liên minh với nước này để chống lại nước khác; không cho nước ngoài lập căn cứ quân sự trên lãnh thổ Việt Nam; không sử dụng vũ lực hay đe dọa sử dụng vũ lực trong tranh chấp chủ quyền lãnh thổ; không chạy đua vũ trang, chỉ từng bước hiện đại hóa quân đội và tăng cường tiềm lực quốc phòng để phòng thủ, bảo vệ đất nước.” (hết trích)


Điều chúng ta có thể nghĩ rằng Bắc Kinh không tin lời Hà  Nội, đơn giản vì hai chính phủ là cùng một lò mà ra, và ngay chuyện đơn giản mà cả thế giới đều thấy là nếu Hà Nội tôn trọng bản Hiệp Ước Paris thì đã không thể nào chiếm được Miền Nam VN, và do vậy không thể mong đợi Bắc Kinh tin vào sự chân thật của Hà nội. Nhưng như thế, Bắc Kinh muốn làm gì, và có thể sử dụng thủ đoạn nào để lấn thêm Biển Đông, và Hà Nội cần tự vệ thế nào"
Khi Mỹ bận rộn nhiều mặt trận, và bắt buộc phải nhờ sức Trung Quốc áp lực ngăn cản nguyên tử Bắc Hàn, và khi Mỹ nói là không có lập trường gì về Trường Sa, có phaỉ đây là lời nhắn nhẹ nhàng để cho Trung Quốc biết là có thể vào đây làm mưa làm gió, miễn là đường hàng hải đừng bị ngăn cản.
Còn một thực tế nữa, khối ASEAN quá yếu, không mong đợi liên minh gì với Việt Nam, huống gì chính Tướng Phùng Quang Thanh đã nói rằng sẽ không liên minh quân sự với ai, và không cho nước ngoài đóng quân ở VN... có nghĩa là Vịnh Cam Ranh sẽ nằm ngoài các kế hoạch tương lai của Mỹ và Nga -- hai qúôc gia có thể nghĩ tới trường hợp nếu phải liên minh.
Bản tin ANTARA News hôm 1-6-2009 cho biết Indonesia và VN đã đồng ý đi tuần chung trên biển để ngăn cản việc đánh cá bất hợp pháp do ngư dân Việt lấn vào biển Indonesia. Thực tế của hiện tượng này chỉ đơn giản vì tàu chiến Trung Quốc đã ngăn cản nhiều ngư trường Biển Đông quanh vùng Hoàng Sa, Trường Sa, và kết cuộc là ngư dân Việt phải tràn xuống biển Mã Lai và Indonesia đánh cá bất hợp pháp.
Vùng đất mưu sinh ngày càng hẹp. Mà chỉ đi chệch ra hướng Đông một chút là bị “taù lạ đụng chìm,” thế nên cứ phải xuôi taù về hướng Nam..
Mặt khác, tờ Jakarta Post nói rằng VN và Indonesia sẽ hợp tác quốc phòng. Nhưng như thế cũng là quá yếu, cho dù cả Khối ASEAN chung sức ngăn cản sóng gió Biển Đông.
Tiến sĩ Nguyễn Mạnh Hùng, giáo sư môn bang giao quốc tế tại Đại Học George Mason ở Virginia (Hoa Kỳ), trả lời trên Đài RFA hôm 1-6-2009, rằng:
“Nhưng mà giải pháp lâu dài, cuối cùng vẫn phải tạo đối lực, phải mượn sức lực khác, chứ khối ASEAN còn yếu lắm. Với đối lực này thì Việt Nam sẽ khiến ở bên ngoài ASEAN... Tất cả 5 giải pháp trên đây lại cần phụ thuộc vào một điều kiện rất là tiên quyết, một điều kiện không có không được, là các lãnh đạo Việt Nam cần phải nhất trí với nhau, các lãnh đạo Việt Nam cần coi nguy cơ bá quyền Trung Quốc là nguy cơ lớn nhất, hơn cả 4 nguy cơ mà Đại Hội Đảng giữa nhiệm kỳ năm 1994 đã nêu ra và cứ nhắc đi nhắc lại mãi là nguy cơ tụt hậu, nguy cơ chệch hướng, nguy cơ tham nhũng, và nguy cơ diễn biến hoà bình. (Việt Nam) phải coi nguy cơ bá quyền Trung Quốc là quan trọng nhất, từ đó mới tạo ra những chính sách khác đựơc.”
Đó là lời khuyên thực tế nhất. Không thấy hiểm họa Trung Quốc là lớn nhất, thì tất cả các chính sách khác đều sẽ hỏng. Chuyện không có gì bí mật cả. Cứ nhìn ra Biển Đông thì thấy, chuyện “tàu lạ đụng chìm” vẫn xảy ra thường.
Hay là hãy thấy rõ thêm: nguy cơ lớn còn là trong nôi bộ nhà nước Hà Nội đã mang sẵn tâm thức nương dựa sức bảo kê từ nhà nứớc Bắc Kinh rồi. Nghĩa là, chưa đánh đã thua.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Đại Tá Phạm Văn Phúc không tử trận ngày 20/4/1975. Trung Tá Lê Quang Đình, Tiểu Khu Phó Long Khánh mới là người tử trận... Tháng 11/1976, Đại Tá Phạm Văn Phúc cùng một số anh em tù cải tạo khác được chuyển về trại Thủ Đức.
Đức đã thắt chặt chính sách tị nạn và quy định trục xuất nghiêm ngặt. Chưa hết, Đức còn thay đổi đạo luật mở rộng danh sách các nước "thuộc diện an toàn" để dễ dàng trục xuất người tị nạn đến từ các quốc gia này khỏi phải tốn nhiều thời gian, công sức để duyệt xét đơn tị nạn.
Tại sao lại có người giàu và người nghèo? Và tại sao người giàu giàu thêm và người nghèo nghèo thêm? Ngoại trừ một vài ngoại lệ, tôi thấy chưa có câu trả lời nào gọi là thỏa đáng cho hai câu hỏi trên.
Là công dân của một quốc gia Độc Lập – Tự Do – Hạnh Phúc mà lâm vào hoàn cảnh bất hạnh như em thì quả là một điều vô cùng đáng tiếc. Tôi cũng tiếc là không thể làm được bất cứ điều chi để giúp được em, ngoài việc góp thêm một giọt nước mắt – dù tuổi già hạt lệ như sương.
Vậy là sắp tròn 44 năm, ngày Miền Nam sụp đổ vào tay Cộng quân... Những dòng thơ của Miền Nam, cả trước và sau năm 1975 vẫn là những dòng thơ nhân bản, không hề căm thù. Khi binh lửa nổi dậy, thì nam nhi ra trận.... Và rời bây giờ, sau nhiều năm trong trại tù, vẫn là những hoài niệm từ một hải ngoại rất xa...
BEIJING - Mục ý kiến độc giả đăng báo Hong Kong nhận xét: với dân số lão hóa, Trung Cộng không thể cạnh tranh để giành vị trí kinh tế mạnh nhất thế giới, qua mặt Hoa Kỳ.
LONDON - 1 phúc trình tiết lộ: hội đoàn không vì lợi của phe cực hữu Hoa Kỳ chi nhiều triệu MK để vận động hành lang tại châu Âu trong lúc giới quan ngại lo sợ các đảng dân tộc cực đoan thắng cuộc bầu cử QH châu Âu vào Tháng 5.
MANILA - Nữ ký giả Maria Ressa, được biết tiếng là 1 tiếng nói phê bình TT Duterte lại bị cảnh sát bắt ngày Thứ Sáu 29-3.
BEIJING - Giám đốc Interpol từng là thứ trưởng Trung Cộng Meng Hongwey mất tích từ khoảng nửa năm, thực tế là bị tống giam.
Tin buồn là một nửa người Mỹ không để dành được đồng nào trong quỹ 401(k) hay trong trương mục riêng nào khác cho việc về hưu.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.