Hôm nay,  

Bún Cá Ngừ

24/02/201100:00:00(Xem: 30268)

Người dân từ vùng Tuy Hoà Phú Yên ra tới Huế, có một món ăn rất rẻ tiền, không cầu kỳ nhưng rất ngon, đó là bún cá ngừ.
Cá ngừ tươi xanh (hay cá nục cũng được) cắt khúc hơi lớn, rửa sạch rồi để cho ráo nước.
Đổ nước mắm, chút dầu ăn, tiêu, đường, bột ngọt vô nồi, khi nấu vừa sôi lên là bỏ cá vô. Bẻ mấy trái ớt xanh ra làm hai bỏ vô luôn. Chừng hai ba phút, khi cá đã thấm thì hạ lửa liu riu và thêm

nước vô cho ngập khúc cá.
Khi ăn thì làm như sau:


Giã ớt xanh và nhiều tỏi vô một cái tô lớn, múc cá và nước khi còn nóng vô tô này, nặn chừng 1/4 trái chanh lên trên. Bún thì bỏ vô từng tô riêng, chan nước kho và gắp cá Çể lên trên bún

...xong rồi ăn.
Người Huế không ăn món này kèm với giá hoặc rau gì khác, nhưng tôi thì khoái bỏ vô ít rau cho có màu sắc và Çể cho ... bớt cay.
Người vùng Bình ñịnh lại còn làm như sau:
Họ kho cá với một ít nước biển và một trái dừa non nạo cả cơm dừa, chớ không kho với nuớc thường và nước mắm, nên nồi cá kho có hương vị rất đặc biệt. Cá kho càng kỹ, càng lâu thì ăn

càng ngon

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Có phải vì biển Việt Nam đã hết cá tôm? Hay có phải vì biển Việt Nam không còn an toàn, vì bị Hải quân Trung Quốc quậy phá?
Ngày xưa có một ông vua nọ cho trồng một vườn hoa lớn ở phía sau cung điện của mình để làm nơi đi tản bộ vui chơi hàng ngày. Trong vườn hoa có một cây táo kết quả vàng. Khi táo sắp chín vua phải cho người kiểm soát số quả, nhưng cứ tới sáng hôm sau, cây táo lại thiếu mất một quả.
Tác giả là một cựu tù cộng sản, hiện sống ở Vail, Arizona, làm việc theo một hợp đồng dân sự với quân đội Mỹ, và từng tình nguyện tới chiến trường Trung Đông. Sau giải Đặc Biệt năm 2017, với bài viết của một dân sự gốc Việt từ căn cứ Mỹ tại Afganistan, ông được trao thêm giải Danh Dự VVNM 2018. Sau đây là bài viết mới của ông, từ Cameroon, một nước ở miền trung Phi châu.
Có phép lạ nào đâu! Gió đầu thu hôm nay không giống gió đầu thu năm trước, nhưng cũng là gió, không gì mới; chỉ là sự lặp lại của một vận hành thời tiết.
Mỗi tuần hai ngày má cõng tôi trên lưng khom khom đứng đón xe ngựa đi lên nhà thuốc Ông Tạ ở Hòa Hưng để được bắt mạch hốt hai thang thuốc đem về. Xe ngựa chật, ngộp, phải ngồi bó rọ trong lòng má, tôi thường khóc giảy khiến bà phải dỗ
không tài liệu nào ghi lại bản kể truyền miệng dầu là sơ lược chuyện Thạch Sanh. Vậy thì chúng ta giả thuyết rằng đây là bản chuyện Thạch Sanh sớm nhứt
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.