Hôm nay,  

Tôi Buồn

28/11/199900:00:00(Xem: 9985)
LTS. Bài viết nơi đây là của một trưởng lão Phật Giáo Hòa Hảo, ký tên Vi Anh, nói lên vấn đề rất đơn giản: vì sao đất nước vẫn chưa có tự do tôn giáo" Lòng của tác giả Vi Anh, cũng như nhiều triệu tín đồ PGHH khác, là mong muốn hòa bình để góp sức cùng đưa cả nước vào thiên niên kỷ mới. Nhưng chế độ CSVN vẫn trấn áp các quyền đơn giản của con người, và vẫn cứ nhìn dân như kẻ thù; thái độ này đã và đang dẫn tới nhiều phản ứng có thể sẽ là quyết liệt và đau đớn. Bây giờ là lúc nhà nước Hà Nội cần phải đảo ngược lại toàn bộ chính sách “nhìn dân như kẻ thù” để tránh các hư vỡ có thể đẩy lùi bước tiến cả nước. Dưới đây là toàn văn của trưởng lão Vi Anh.

Ngày nghỉ Lễ Tạ ơn thứ ba này của tôi trên đất Mỹ là một ngày buồn tê tái! Tôi buồn khi nghe hai cuốn băng ghi âm lời trăn trối của Bà Nguyễn thị Thu và Ông Hà Hải trước khi tự thiêu đời tự do tôn giáo. Nhưng tôi suy tư khóc đọc câu kết kháng thư của Ông Lê Quang Liên “chúng tôi sẽ làm tất cả những gì có thể làm được, kể cả mọi hy sinh để đòi hỏi quyền làm người, quyền tự do tôn giáo thật sự...”, một bậc lão thành 82 tuổi.
Trời ơi, sao dân tộc chúng tôi khổ thế! Cái quyền mà từ 1789 hầu hết Âu Châu và trên đất Mỹ này từ chiếc tàu Mayflower cặp bờ, mọi người xem là dĩ nhiên, thì nơi đất nước tôi, quê hương tôi có người phải lấy mạng sống để đòi hỏi trước thềm thế kỷ 21"
Tôi buồn vì tôi biết sự chết chóc có thể xảy ra cho tình bất khả tương nhượng của hai bên. Một bên là nhà cầm quyền Cộng sản vốn độc tài chuyên chế và giáo điều xem “Tôn giáo là á phiện” là lực lượng phảm động. Trong lịch sử cầm quyền của đế quốc Cộng sản từ Liên xô cũ đến Trung Quốc qua Cuba, chưa hề có tự do tôn giáo. Cộng sản Việt Nam không đi ngoài qui luật diệt đạo được về lý thuyết. Và về thực tế, Cộng sản Việt Nam diệt đạo quá khích nhứt thế giới...
Về bên đòi hỏi tự do tôn giáo (trong nội vụ kháng thư), Ông Lê Quang Liêm dù nay đã 82 tuổi đã có một bề dày lịch sử “Dám nói dám làm”. Việc rút từ bưng ra cộng tác với hàng ngũ quốc gia, lập trường của ông trong khối PGHH ở Miền Tây và các biểu quyết của ông ở Hạ nghị viện VNCH khiến cho giới quan sát lo ngại là cuộc chạm trán khó mà tránh được.
Hơn nữa khối quần chúng đòi hỏi tự do tôn giáo của những người trọng chân chất làm ăn, làm lành lánh dữ nhưng mang mối thù sâu sắc với Cộng sản qua việc Cộng sản tàn sát “Hòa Hảo” trong thập niên 40 và gần đây qua việc tịch thu hoàn toàn bộ tài sản giáo hội bỏ tù toàn thể trị sự viên và âm mưu diệt PGHH trắng trợn nêu rõ trong kháng thư.
Tôi buồn vì tôi đã thấy bao nhiêu người bị chặt đầu, xỏ nhượng, mò tôm trôi trên Sông Hậu giang đầy phù sa và thơ mộng trên đường hai buổi đến trường.


Tôi buồn vì tôi thương những người sanh ra và lớn lên như tôi trên cánh đồng đầy mạ xanh lúa vàng; giấc mộng đời rất đơn sơ như được đi làm ruộng trên mảnh đất của Tổ Tiên mình khai phá, tôi về được cúng lạy “Đất nước Ông Bà”.
Giấc mộng đời chỉ có thế đơn giản như thế, như thở khí trời mà phải đòi hỏi, đấu tranh, tự thiêu, xuống đường, sống chết với Cộng sản là sao"
Tôi buồn và tôi biết trước thềm thế kỷ 21 này đa số dân Tây Âu, Bắc Mỹ xem tự do tôn giáo là dĩ nhiên nên ít chú ý đến đòi hỏi thiết yếu của nhân dân trong vùng Cộng sản về mặt tôn giáo.
Vậy chúng ta, hàng triệu người Việt may mắn đang thở không khí tự do, phải đánh động lương tâm nhân loại: Rằng là Cộng sản đang bách hại tôn giáo ở Việt Nam. Rằng là nhà cầm quyền Cộng sản Hà nội đang được quyền sống của đồng bào tôi. Phải cản ngăn một cuộc đổ máu sắp tới ở Việt Nam mà chánh nghĩa của quần chúng là chánh nghĩa của dân Pilgrims được chiếc tàu Mayflower chở đến. Chánh nghĩa khai sáng ra quốc gia đại cường này. Hãy cầm máy lên, hãy cầm bút lên, hãy mở computers nói, viết, chuyển những lời lẽ chân thành nhứt cho các giới dân cử Hoa Kỳ, cho các viên chức Liên hiệp quốc biết sự thực một sự thật của thời Trung cổ đen tối đang và sắp xảy ra tại Việt Nam mà hậu quả sẽ lớn hơn Kosovo nhiều.
Về đối nội, chúng ta hãy quan tâm hơn cho tình cảnh quê nhà như đã từng quan tâm trong vụ cứu lụt. Nhà trôi, lúa hư làm lại được. Người chết khó mà tìm ra. Đừng để cuộc đổ máu xảy ra cho nhân dân Miền Tây nói chung và tín đồ PGHH nói riêng. Nhưng nhứt quyết không để mất quyền bất khả tương nhượng là quyền sống và quyền tự do tín ngưỡng. Cộng sản đủ quân lực, cảnh lực để đàn áp bốn tôn giáo lớn, nhưng cũng không cách chi đàn áp cả nước nếu có chúng ta hải ngoại hỗ trợ và quốc tế tiếp tay. Chúng ta ngày 30/4 đã đánh giá khá sai tình hình. Khi “trình diện” cũng “thực thà khai” vì vốn tưởng Cộng sản “tổ chức hành chánh, chánh trị chặt chẽ” nên ngày tù họ hứa 1 tháng lại thành “mười năm”.
Bản chất bất cứ một chế độ độc tài nào cũng thiếu đoàn kết và đầy nghi kỵ. Phương chi dollards từ 89, bàn tay CIA từ 90 đến giờ đã lũng đoạn Cộng sản lắm rồi. Tình hình đã chín mùi. Trong nước đã khơi mào. Đồng bào trong nước am tường Cộng sản hơn ta nên đã khai mào. Ta cần tiếp tay đồng bào trong nước. Quan trọng nhứt là vận động và tuyên truyền quốc ngoại vì thế giới bây giờ lưỡng tương ảnh hưởng. Đồng bào ta được tự do tôn giáo tức là Cộng sản đã mất đi cái đầu vô thần, chỉ còn cuộc sống vô tri, lúc đó chỉ cần rút ống thở là đi đời nhà ma thôi...

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Đại Tá Phạm Văn Phúc không tử trận ngày 20/4/1975. Trung Tá Lê Quang Đình, Tiểu Khu Phó Long Khánh mới là người tử trận... Tháng 11/1976, Đại Tá Phạm Văn Phúc cùng một số anh em tù cải tạo khác được chuyển về trại Thủ Đức.
Đức đã thắt chặt chính sách tị nạn và quy định trục xuất nghiêm ngặt. Chưa hết, Đức còn thay đổi đạo luật mở rộng danh sách các nước "thuộc diện an toàn" để dễ dàng trục xuất người tị nạn đến từ các quốc gia này khỏi phải tốn nhiều thời gian, công sức để duyệt xét đơn tị nạn.
Tại sao lại có người giàu và người nghèo? Và tại sao người giàu giàu thêm và người nghèo nghèo thêm? Ngoại trừ một vài ngoại lệ, tôi thấy chưa có câu trả lời nào gọi là thỏa đáng cho hai câu hỏi trên.
Là công dân của một quốc gia Độc Lập – Tự Do – Hạnh Phúc mà lâm vào hoàn cảnh bất hạnh như em thì quả là một điều vô cùng đáng tiếc. Tôi cũng tiếc là không thể làm được bất cứ điều chi để giúp được em, ngoài việc góp thêm một giọt nước mắt – dù tuổi già hạt lệ như sương.
Vậy là sắp tròn 44 năm, ngày Miền Nam sụp đổ vào tay Cộng quân... Những dòng thơ của Miền Nam, cả trước và sau năm 1975 vẫn là những dòng thơ nhân bản, không hề căm thù. Khi binh lửa nổi dậy, thì nam nhi ra trận.... Và rời bây giờ, sau nhiều năm trong trại tù, vẫn là những hoài niệm từ một hải ngoại rất xa...
BEIJING - Mục ý kiến độc giả đăng báo Hong Kong nhận xét: với dân số lão hóa, Trung Cộng không thể cạnh tranh để giành vị trí kinh tế mạnh nhất thế giới, qua mặt Hoa Kỳ.
LONDON - 1 phúc trình tiết lộ: hội đoàn không vì lợi của phe cực hữu Hoa Kỳ chi nhiều triệu MK để vận động hành lang tại châu Âu trong lúc giới quan ngại lo sợ các đảng dân tộc cực đoan thắng cuộc bầu cử QH châu Âu vào Tháng 5.
MANILA - Nữ ký giả Maria Ressa, được biết tiếng là 1 tiếng nói phê bình TT Duterte lại bị cảnh sát bắt ngày Thứ Sáu 29-3.
BEIJING - Giám đốc Interpol từng là thứ trưởng Trung Cộng Meng Hongwey mất tích từ khoảng nửa năm, thực tế là bị tống giam.
Tin buồn là một nửa người Mỹ không để dành được đồng nào trong quỹ 401(k) hay trong trương mục riêng nào khác cho việc về hưu.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.