Hôm nay,  

Nhặt Lá Thu Phong

07/11/200400:00:00(Xem: 5533)
(Thân tặng hội ảnh PSC)
Mùa Thu đêm mưa, phố cũ hè xưa, công viên lá đổ của thi sĩ Cung Trầm Tưởng dẫn tôi thăm Paris, viếng vườn Lục Xâm Bảo để ngồi quen ghế đá ngắm nhìn mùa Thu nơi đây. Rồi nhạc sĩ họ Trịnh với cây cơm nguội vàng, cây bàng lá đỏ đưa tôi về mùa Thu Hà Nội. Các nơi chốn này chỉ là những mùa Thu trong trí tưởng của thi ca và có lẽ không đâu tuyệt diệu bằng mùa Thu Vermont.
Vermont, một tiểu bang vùng Đông Bắc Hoa Kỳ, được xem là nơi chốn thể hiện mùa Thu trong mọi sắc thái, quyến rũõ hàng triệu du khách khắp nơi trên thế giới thăm viếng, thưởng lãm dấp dáng yêu kiều mùa Thu trần gian.
Xuống phi trường quốc tế Logan (Boston) mờ sương trời hừøng sáng, bốn người chúng tôi vội vã lên đường tìm nàng Thu Vermont. Đường lên thị trấn Stowe, nơi tạm trú, gần 4 giờ lái xe, bao hình ảnh mùa Thu ẩn hiệân trước mắt. Anh Vũ, người bạn trẻ trong đoàn đòi ngừng xe, muốn bắt lấy cơ hội thu nhận vài hình ảnh mùa Thu đầu tiên trên lối đi. Bác Hoa, một thành viên khác trấn an, cho rằng giáng Thu khắp nơi, cứ thong thả thưởng lãm.
Trời xế trưa, đoàn về đến khách sạn gia đình Von Trapp, ông là khởi đầu cho câu chuyện "The Sound of Music", nhiều người vẫn còn nhớ mối tơ vương giữa một bá tước góa vợ, người gốc Áo và nữ tu sắp rời bỏ tu viện vì lý do sức khỏe, bà đã giúp đỡ, dậy dỗ bầy con thơ dại của ông, rồi thành nhân duyên trong khung cảnh thế chiến thứ 2, lúc đó quân Đức đang chiếm đóng nước Áo. Hồ Ly Vọng thi vị hóa câu chuyện, giới yêu nghệ thuật điện ảnh thứ Bẩy một thời say mê.
Căn nhà chúng tôi nhìn ra cánh rừng đầy sắc Thu. Đến đây mới biết nơi chốn này là tâm điểm mùa Thu, du khách có cơ hội chiêm ngưỡng hương Thu qua khung của.
Bá tước Von Trapp đã đưa gia đình lập nghiệp vùng Stowe sau chiến tranh , họ đã chọn địa điểm đẹp nhất của thành phố Stowe để xây khách sạn và nhà nghỉ mát vì nơi đây nhỏ bé, nên thơ như quê hương ông. Mỗi căn nhà tạm trú của du khách đều nằm bìa rừng riêng biệt, núi đồi trùng điệp , bao quanh những cánh rừng thu phong (maple) muôn sắc, chen lẫn rặng thông già, mầu sắc tương phản tạo cho nàng Thu thêm rực rỡ.
Huyền thoại về gia đình Von Trapp và sự thành công của "The Sound of Music" đã biến nơi này thành địa đàng trần gian của mùa Thu, điểm thăm viếng, nghỉ ngơi cho du khách một năm bốn mùa.
Tiết trời Vermont ảnh hưởng cơn bão từ Florida kéo lên, cả nước Mỹ xụt xùi với những cơn mưa không ngớt. Trời ban trưa ảm đạm, tưởng chừng chiều tàn nắng cạn, buồn lòng kẻ đi săn hình như chúng tôi.
Tiếng mưa tí tách bên thềm, giờ này chúng tôi mới thấm bỏ lõ cơ hội đầu tiên ghi nhận hình ảnh mùa Thu. Ai trong chúng tôi cũng thất vọng thời tiết bất thường. Tự an ủi mình, nếu không có tác phẩm mùa Thu, chúng tôi cũng sẽ vui vẻ thành kẻ nhàn du, đi chơi Thu. Ôi cũng là một kinh nghiệm, đừng đánh mất cơ hội trong tầm tay cho những ai thường đi săn ảnh.
Tin tức thời tiết liên tục, không mấy thuận lợi trong nhiều ngày liên tiếp, nét mặt không vui, cũng may chúng tôi có một nơi cư trú khang trang, những bữa cơm chiều đầm ấm, đậm mùi quê hương được sửa soạn bởi một người trong đoàn, bù đắp phần nào nỗi thất vọng.
Sáng hôm sau, chụp gỡ cảnh chung quanh, lúc nắng, lúc mưa, lúc nổi gió, đoàn vẫn quyết định khởi hành 6 lộ trình trong vòng 1 tuần lễ đã vạch ra. Chúng tôi lên vùng Bắc Vermont, suôi theo những con đường làng của thị xã Newport, một nơi sát biên giới Gia Nã Đại, cách thành phố Montreal (Gia Nã Đại) 3 giờ lái xe, cố tìm những suối, thác, sông, hồ, những chiếc cầu gỗ có mái che (covered bridges), một kiến trúc khá đặc biệt của Vermont.
Hình ảnh lôi cuốn trong phim "The Bridges of Madison County" của nhà văn nổi tiếng Robert J. Walter, được trình chiếu khoảng năm 1995, về mối tình bất ngờ của nhà săn ảnh (Clint Eastwood) cho tờ National Geographic, lạc lõng nơi phố lạ, ông gặp người thiếu phụ vắng chồng (Maryl Streep), mối tình ngắn ngủi xẩy ra bên chiếc cầu gỗ có mái che tại quận Madison (Iowa). Kết đoạn chia ly trong cơn mưa tầm tã như chúng tôi đang hứng chụi. Chuyện phim đánh động trí tò mò, chúng tôi đã cố tìm ra những chiếc cầu thơ mộng tương tự như trong phim.
Từ cầu này qua cầu khác, hình ảnh thực tại không trữ tình như câu chuyện. Vị trí của những chiếc cầu thường nằm trơ vơ giữa dòng đời, cảnh trí gai góc cho người săn ảnh, cộng thêm bầu trời phủ đầy mây xám, săn ảnh cũng không xong, chúng tôi mất toi thêm một ngày đường, mọi người về tay không.

Sau này mới khám phá ra hai chiếc cầu gỗ sơn đỏ đầy huyền thoại, vẫn nhìn thấy trong sách báo nằm về phía cực Tây Nam Vermont, thuộc phạm vi thành phố Arlington, sát biên giơí bang Nữu Ước. Chiếc cầu gỗ đỏ nổi tiếng nhờ nằm trong khu sinh sống của nghệ sĩ nổi tiếng Norman Rockwell thường được giới săn hình chiếu cố, chiếc kia tọa lạc không xa về phía Tây Arlington, tỉnh Sunderland. Đường xa mờ mịt, trời mưa gió, mây giăng khắp lối, chúng tôi đành bỏ lỡ thăm viếng 2 cầu này.
Qua ngày thứ ba, thời tiết thay đổi, thuậân tiện đôi chút, chúng tôi đuổi theo mặt trời, săn nắng với hy vọng điều kiệân ánh sáng cho phép đoàn có cơ hội săn ảnh mùa Thu. Quyết định không theo lịch trình đã vạch sẵn, anh em đồng ý dừng bất cứ nơi chốn nào có mùa Thu, không còn "kiên phổ phút chờ". Khi trời hết nắng, đoàn lại dong duổi đường dài hun hút, tìm chân trời mới cho cảnh Thu.
Mùa Thu nơi nơi , ở mọi góc rừng, sắc vàng, đỏ, cam pha lẫn màu xanh từng rạng thông rừng, giao hòa khắp lối đi, biến mùa Thu Vermont trở thành thiên đàng của các mùa Thu chúng tôi đã từng đi qua.
Con đường đất vắng lặng, dẫn chúng tôi đến hàng Thu phong giao nhau, con suối róc rách bên đường, mặt hồ phẳng lặng phản ánh chiều Thu đã đền bù cho đoàn có những hình ảnh tiêu biểu nhất cho mùa Thu.
Từ khi nhìn ra "chân lý" không chờ đợi, chúng tôi tìm kiếm cảnh Thu trên đường đi, lối về, từ một góc rừng, bên cạnh dòng suối êm ả chạy qua cách đồng đầy cỏ heo may, đàn gia súc thong thả ăn cỏ ngoài đồng, khung cảnh an bình ít tìm thấy nơi nào thanh bình hơn.
Chúng tôi lặng nhìn cảnh trời thiên nhiên, con tạo đã ưu đãi Vermont trở thành thiên đàng của mùa Thu. Chẳng ai bảo ai trong chúng tôi, sủa soạn đồ nghề, dựng chân 3 càng, sắp đặt máy ảnh, chọn một góc cạnh, ghi nhận cho mình những hình ảnh mùa Thu tuyệt hảo hiện ra trước mắt.
Thong dong trên hương lộ đầy lá vàng, xuyên qua làng này đến làng nọ, những nghĩa địa buồn trơ vơ bên đường. Hồn thơ Đinh Hùng như máy động tim tôi, vần thơ tuổi học trò vẫn còn in sâu trong trí nhơ:ù
Trời cuối Thu rồi - em ở đâu "
Nằm trong bên đất lạnh chắc em sầu
Thu ơi! đánh thức hồn ma dậy
Ta muốn vào thăm nấm mộ sâu
Như bừng tỉnh, chúng tôi xin anh Vũ ngừng lại giây phút để tìm kiếm một chút hương Thu trong nghĩa trang bên đường. Anh đồng ý để bác Hoa và tôi có dăm phút tìm tác phẩm. Mộ Thu tuyệt như vậy, chỉ có một thời gian thật ngắn ngủi, chúng tôi cố tìm cho mình một góc cảnh để diễn tả mùa Thu nơi nghĩa trang mang nhiều ý nghĩa.
Tôi thầm ước, nếu có nàng tiên hiện xuống nghĩa trang trong chiếc áo đen, khăn quàng đỏ vắt ngang vai, ngồi bên góc mộ, đốt nén hương thời gian như tiếc mảnh đời đã qua. Cơn gió lay động hàng Thu phong, từng chiếc lá vàng rơi trong ánh chiều tàn, chiếc máy thu hình từ đằng xa ghi lại hình ảnh toàn hảo nơi mộ Thu, sẽ để lại trong tâm khảm người săn ảnh một ấn tượng sâu đậm.
Trở laiï thực tại, tôi chọn một khung trời hẹp, nơi đó chiếc cờ lay động trước gió, hàng bia mộ im lìm dọc theo hàng Thu phong, mầu lá vừa chuyển từ xanh qua vàng trong ánh chiều ảm đạm. Chụp xong một tấm, qua ảnh thứ hai chúng tôi hết giờ, lên xe trong nỗi niềm tiếc nhớ.
Những ngày còn lại, thời tiết lại đổi thay, kinh nghiệm giúp chúng tôi thích hợp với hoàn cảnhï. Lúc làm phó nháy, lúc trở thành khách nhàn du thưởng thức hương Thu còn sót lại từ những cánh rừng đi qua. Giáng Thu rực rỡ, yêu kiều đầu tuần, thời gian trôi qua mau chóng, những cơn mưa dai dẳng đêm Thu, núi rừng phủ làn sương tuyết, hàng cây lay động, cơn gió buốt lạnh, những chiếc lá Thu bắt đầu héo úa, tả tơi ngập lối đi. Rừng Thu biết phận như cô gái đương xuân, sớm độ chiều, ngậm ngùi cam phận đón nhận mùa đông khắc nghiệt sắp đến.
Vần thơ Hoài Khanh chợt đến trong tâm tưởng trước cảnh tàn Thu:
Đã chết mùa Thu em biết chưa"
Anh không khóc nữa để mong chờ
Buồn không chở nổi bao niềm nhớ
Rung rức đâu từ vạn cổ sơ
Chuyến đi săn hình kết thúc trong cảnh tàn Thu, chúng tôi đã chọn đúng thời điểm đẹp nhất vào hai tuần đầu trong tháng mười. Tuy tổ chưa đãi như lòng người mong muốn. Tiết Thu hòa điệu bão bùng từ nơi xa sôi nào đó, một kinh nghiêm khó tiên liệu cho chuyến đi.
Mỗi người trong đoàn thu nhặt được một số tác phẩm tiêu biểu nhất về mùa Thu Vermont. Bài học kinh nghiệm quí báu học được cho người săn ảnh, cần biết tận dụng bất cứ khoang khắc nào cho phép để ghi nhận những hình ảnh có thể chỉ xẩy ra trong giây chốc, rồi biến thành thiên thu. Dù thế nào đi nữa, Thu Vermont cũng vẫn là nơi đẹp nhất trần gian, chúng tôi hẹn lòng sẽ trở lại Vermont trong mùa Thu khác.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Ở Hoa Kỳ, khi nghe đến cụm từ “giáo dục tổng quát,” người ta thường hình dung về những khóa học nhập môn trong các lĩnh vực nghệ thuật, nhân văn, khoa học xã hội, khoa học tự nhiên và toán học. Tùy vào mỗi trường, chương trình này có thể mang những cái tên khác nhau như “chương trình căn bản” (core curriculum) hay “các môn học bắt buộc” (distribution requirements). Ngoài ra, chương trình này đôi khi còn có một tên gọi khác là “giáo dục khai phóng” (liberal education). Hội các trường Cao đẳng và Đại học Hoa Kỳ (American Association of Colleges and Universities, AACU) mô tả đây là chương trình giúp bồi dưỡng “tinh thần trách nhiệm xã hội, cùng với các kỹ năng trí tuệ và thực tiễn vững vàng có thể vận dụng linh hoạt.”
Trong nhiều năm kể từ khi Jeffrey Epstein được phát hiện chết trong phòng giam tại Metropolitan Correctional Center (MCC), New York, giới chức liên bang luôn khẳng định rằng cái chết này là một vụ tự sát. Tuy nhiên, một cuộc điều tra độc lập do CBS News thực hiện đã phơi bày hàng loạt mâu thuẫn giữa các tuyên bố của chính phủ và những gì thực sự hiện ra trong đoạn phim giám sát vừa được công bố.
Cuối mùa Hè năm 1955, Till-Mobley tiễn con trai của bà, Emmett Till 14 tuổi lên một chuyến tàu từ Chicago đến thăm chú và các anh em họ của Emmett ở quê hương Mississippi của bà. Giống như những phụ nữ và đàn ông da đen nói với con cái họ về việc chú ý các điểm dừng giao thông và các cuộc chạm trán khác với cảnh sát, Till-Mobley đã căn dặn Emmett rất kỹ. Bà cho cậu biết cậu đang đi đến một nơi mà an toàn phụ thuộc vào khả năng kiềm chế sự bốc đồng, tính cách không khuất phục của cậu với người da trắng. Linh cảm của người mẹ mang đến trong lòng bà nỗi bất an không giải thích được. Bà đưa cho Emmett chiếc nhẫn bạc của ông Louis Till, cha của cậu. Chiếc nhẫn khắc chữ L.T.
“Đi về Miền Nam, miền hương thơm bông lúa tràn ngập đầy đồng; Đi về Miền Nam, miền xinh tươi đất rộng cùng chung nguồn sống” Và cứ như thế, với tiếng hát trong tâm tưởng, từng đoàn người gồng gánh ra đi. Họ đi về hướng Nam giống như cha ông của mình từ bao nhiêu thế kỷ trước. Bây giờ lại còn một động lực mới và mãnh liệt khác, đó là đi tìm tự do: ‘chúng tôi muốn sống!’, như tên gọi một cuốn phim nổi tiếng của đồng bào di cư sau này. Cuối tháng 6, dù hiệp định đình chiến chưa ký kết nhưng quân đội Pháp và Quốc gia đã rút lui khỏi nhiều địa điểm ở đồng bằng Bắc Việt nên nhiều người bắt đầu di tản về các đô thị, đặc biệt là Hải phòng.
Cõi này ngày càng bất an! Tình trạng hâm nóng toàn cầu đã dẫn tới nhiều thảm họa như bão lụt, hạn hán, mực nước biển dâng cao, dịch bệnh, mất mùa, đói khát lầm than. Chiến tranh thù hận ngày càng hung bạo đã làm cho hàng triệu người thương vong, nhà cửa ruộng vườn bị phá hoại. Các chế độ độc tài, quân phiệt, và nạn kỳ thị sắc tộc đã thẳng tay đàn áp dân lành. Tất cả những điều trên đã dẫn đến thảm trạng bỏ nước đi của hàng triệu người trên thế giới! Theo Population Division of the United Nations Department of Economic and Social Affairs (UNDESA), năm 2024 có tới 304 triệu di dân trên toàn cầu, là một con số tăng gần gấp đôi kể từ năm 1990, khi lúc đó có 154 triệu di dân trên thế giới. Đó là 3.7% tổng dân số địa cầu. Theo Cơ Quan Tị Nạn Liên Hiệp Quốc, tính tới cuối năm 2024, có 43.7 triệu người tị nạn, gồm 6 triệu người tị nạn từ Palestine và 8 triệu người xin được nhận vào quy chế tị nạn trên toàn cầu.
Trong số người Việt, thế hệ thứ nhất có 29% học xong cử nhân hay cao hơn. Thế hệ sinh ra lớn lên tại Hoa Kỳ con số này là 59%. Như thế có thể lý giải là phụ huynh không có cơ hội học cao nhưng khuyến khích con theo đuổi đường học vấn cho tương lai.
Khi các chuyên gia quan ngại về mối quan hệ của giới trẻ với thông tin trực tuyến, họ thường cho rằng giới trẻ tuổi không hiểu biết về phương tiện truyền thông như những người lớn tuổi hơn. Nhưng công trình nghiên cứu dân tộc học do Jigsaw – cơ sở công nghệ của Google - thực hiện lại tiết lộ một thực tế phức tạp và tinh tế hơn: Thế hệ Z, thường được hiểu là những người sinh sau năm 1997 và trước năm 2012, đã phát triển các chiến lược khác biệt rõ rệt để đánh giá thông tin trực tuyến, những chiến lược sẽ khiến bất kỳ ai trên 30 tuổi trở nên bối rối. Họ không tiếp thu thông tin như những người lớn tuổi hơn bằng cách đầu tiên đọc tiêu đề và sau đó là nội dung.
Người Việt Nam không ai xa lạ với từ ‘Gulag’ - trại tù lao động khổ sai khét tiếng của Liên Bang Xô Viết. Ước tính trong khoảng hai thập niên từ 1930-1953, nơi đây giam giữ khoảng 4 triệu tù nhân; 1.5 triệu đã chết trong tù hay sau khi được thả một thời gian ngắn. Gulag từng được xem là địa ngục trần gian, là biểu tượng cho sự tàn bạo của nhà tù cộng sản. Trong những ngày cuối tháng 6, khi mà người dân Mỹ chuẩn bị pháo hoa đón mừng Lễ Độc Lập, cái tên Gulag được sử dụng khi nói đến một nhà tù mới được hình thành ở Florida. Nhà tù này có tên gọi là Alligator Alcatraz. Trong một bài viết được đăng trên trang mạng Amrican Community Media ngày 30/06/2025, nhà báo Laszlo Bartus đã cảnh báo rằng nó sẽ là nhà tù vô nhân đạo nhất thế giới.
Trong hơn bảy mươi năm qua, quan hệ giữa Hoa Kỳ và Iran đã trải qua nhiều bước ngoặt – từ một liên minh chiến lược thời Chiến tranh Lạnh, đến một trong những nước đối đầu gay gắt và kéo dài nhất của thời đại hậu thuộc địa. Bản tóm lược dưới đây ghi lại những cột mốc chính từ năm 1953 đến 2025, nhằm cung cấp một cái nhìn toàn diện về diễn biến phức tạp của quan hệ Hoa Kỳ–Iran trong bối cảnh biến động địa chính trị toàn cầu.
Tháng 5 vừa qua, một chuyến bay từ Johannesburg, Nam Phi đã đáp xuống phi trường Quốc tế Dulles, Hoa Kỳ. Trên phi cơ là khoảng 50 công dân Nam Phi da trắng thuộc cộng đồng Afrikaner. Những người này cho biết sinh kế của họ đang bị đe dọa nghiêm trọng do xã hội ngày càng “kỳ thị người da trắng.” Cách mô tả tình hình Nam Phi như vậy ngay lập tức nhận được sự hưởng ứng mạnh mẽ từ các nhà bình luận cánh hữu có ảnh hưởng ở Mỹ như Tucker Carlson, Charlie Kirk, và Stephen Miller.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.