Hôm nay,  

Nhặt Lá Thu Phong

07/11/200400:00:00(Xem: 5523)
(Thân tặng hội ảnh PSC)
Mùa Thu đêm mưa, phố cũ hè xưa, công viên lá đổ của thi sĩ Cung Trầm Tưởng dẫn tôi thăm Paris, viếng vườn Lục Xâm Bảo để ngồi quen ghế đá ngắm nhìn mùa Thu nơi đây. Rồi nhạc sĩ họ Trịnh với cây cơm nguội vàng, cây bàng lá đỏ đưa tôi về mùa Thu Hà Nội. Các nơi chốn này chỉ là những mùa Thu trong trí tưởng của thi ca và có lẽ không đâu tuyệt diệu bằng mùa Thu Vermont.
Vermont, một tiểu bang vùng Đông Bắc Hoa Kỳ, được xem là nơi chốn thể hiện mùa Thu trong mọi sắc thái, quyến rũõ hàng triệu du khách khắp nơi trên thế giới thăm viếng, thưởng lãm dấp dáng yêu kiều mùa Thu trần gian.
Xuống phi trường quốc tế Logan (Boston) mờ sương trời hừøng sáng, bốn người chúng tôi vội vã lên đường tìm nàng Thu Vermont. Đường lên thị trấn Stowe, nơi tạm trú, gần 4 giờ lái xe, bao hình ảnh mùa Thu ẩn hiệân trước mắt. Anh Vũ, người bạn trẻ trong đoàn đòi ngừng xe, muốn bắt lấy cơ hội thu nhận vài hình ảnh mùa Thu đầu tiên trên lối đi. Bác Hoa, một thành viên khác trấn an, cho rằng giáng Thu khắp nơi, cứ thong thả thưởng lãm.
Trời xế trưa, đoàn về đến khách sạn gia đình Von Trapp, ông là khởi đầu cho câu chuyện "The Sound of Music", nhiều người vẫn còn nhớ mối tơ vương giữa một bá tước góa vợ, người gốc Áo và nữ tu sắp rời bỏ tu viện vì lý do sức khỏe, bà đã giúp đỡ, dậy dỗ bầy con thơ dại của ông, rồi thành nhân duyên trong khung cảnh thế chiến thứ 2, lúc đó quân Đức đang chiếm đóng nước Áo. Hồ Ly Vọng thi vị hóa câu chuyện, giới yêu nghệ thuật điện ảnh thứ Bẩy một thời say mê.
Căn nhà chúng tôi nhìn ra cánh rừng đầy sắc Thu. Đến đây mới biết nơi chốn này là tâm điểm mùa Thu, du khách có cơ hội chiêm ngưỡng hương Thu qua khung của.
Bá tước Von Trapp đã đưa gia đình lập nghiệp vùng Stowe sau chiến tranh , họ đã chọn địa điểm đẹp nhất của thành phố Stowe để xây khách sạn và nhà nghỉ mát vì nơi đây nhỏ bé, nên thơ như quê hương ông. Mỗi căn nhà tạm trú của du khách đều nằm bìa rừng riêng biệt, núi đồi trùng điệp , bao quanh những cánh rừng thu phong (maple) muôn sắc, chen lẫn rặng thông già, mầu sắc tương phản tạo cho nàng Thu thêm rực rỡ.
Huyền thoại về gia đình Von Trapp và sự thành công của "The Sound of Music" đã biến nơi này thành địa đàng trần gian của mùa Thu, điểm thăm viếng, nghỉ ngơi cho du khách một năm bốn mùa.
Tiết trời Vermont ảnh hưởng cơn bão từ Florida kéo lên, cả nước Mỹ xụt xùi với những cơn mưa không ngớt. Trời ban trưa ảm đạm, tưởng chừng chiều tàn nắng cạn, buồn lòng kẻ đi săn hình như chúng tôi.
Tiếng mưa tí tách bên thềm, giờ này chúng tôi mới thấm bỏ lõ cơ hội đầu tiên ghi nhận hình ảnh mùa Thu. Ai trong chúng tôi cũng thất vọng thời tiết bất thường. Tự an ủi mình, nếu không có tác phẩm mùa Thu, chúng tôi cũng sẽ vui vẻ thành kẻ nhàn du, đi chơi Thu. Ôi cũng là một kinh nghiệm, đừng đánh mất cơ hội trong tầm tay cho những ai thường đi săn ảnh.
Tin tức thời tiết liên tục, không mấy thuận lợi trong nhiều ngày liên tiếp, nét mặt không vui, cũng may chúng tôi có một nơi cư trú khang trang, những bữa cơm chiều đầm ấm, đậm mùi quê hương được sửa soạn bởi một người trong đoàn, bù đắp phần nào nỗi thất vọng.
Sáng hôm sau, chụp gỡ cảnh chung quanh, lúc nắng, lúc mưa, lúc nổi gió, đoàn vẫn quyết định khởi hành 6 lộ trình trong vòng 1 tuần lễ đã vạch ra. Chúng tôi lên vùng Bắc Vermont, suôi theo những con đường làng của thị xã Newport, một nơi sát biên giới Gia Nã Đại, cách thành phố Montreal (Gia Nã Đại) 3 giờ lái xe, cố tìm những suối, thác, sông, hồ, những chiếc cầu gỗ có mái che (covered bridges), một kiến trúc khá đặc biệt của Vermont.
Hình ảnh lôi cuốn trong phim "The Bridges of Madison County" của nhà văn nổi tiếng Robert J. Walter, được trình chiếu khoảng năm 1995, về mối tình bất ngờ của nhà săn ảnh (Clint Eastwood) cho tờ National Geographic, lạc lõng nơi phố lạ, ông gặp người thiếu phụ vắng chồng (Maryl Streep), mối tình ngắn ngủi xẩy ra bên chiếc cầu gỗ có mái che tại quận Madison (Iowa). Kết đoạn chia ly trong cơn mưa tầm tã như chúng tôi đang hứng chụi. Chuyện phim đánh động trí tò mò, chúng tôi đã cố tìm ra những chiếc cầu thơ mộng tương tự như trong phim.
Từ cầu này qua cầu khác, hình ảnh thực tại không trữ tình như câu chuyện. Vị trí của những chiếc cầu thường nằm trơ vơ giữa dòng đời, cảnh trí gai góc cho người săn ảnh, cộng thêm bầu trời phủ đầy mây xám, săn ảnh cũng không xong, chúng tôi mất toi thêm một ngày đường, mọi người về tay không.

Sau này mới khám phá ra hai chiếc cầu gỗ sơn đỏ đầy huyền thoại, vẫn nhìn thấy trong sách báo nằm về phía cực Tây Nam Vermont, thuộc phạm vi thành phố Arlington, sát biên giơí bang Nữu Ước. Chiếc cầu gỗ đỏ nổi tiếng nhờ nằm trong khu sinh sống của nghệ sĩ nổi tiếng Norman Rockwell thường được giới săn hình chiếu cố, chiếc kia tọa lạc không xa về phía Tây Arlington, tỉnh Sunderland. Đường xa mờ mịt, trời mưa gió, mây giăng khắp lối, chúng tôi đành bỏ lỡ thăm viếng 2 cầu này.
Qua ngày thứ ba, thời tiết thay đổi, thuậân tiện đôi chút, chúng tôi đuổi theo mặt trời, săn nắng với hy vọng điều kiệân ánh sáng cho phép đoàn có cơ hội săn ảnh mùa Thu. Quyết định không theo lịch trình đã vạch sẵn, anh em đồng ý dừng bất cứ nơi chốn nào có mùa Thu, không còn "kiên phổ phút chờ". Khi trời hết nắng, đoàn lại dong duổi đường dài hun hút, tìm chân trời mới cho cảnh Thu.
Mùa Thu nơi nơi , ở mọi góc rừng, sắc vàng, đỏ, cam pha lẫn màu xanh từng rạng thông rừng, giao hòa khắp lối đi, biến mùa Thu Vermont trở thành thiên đàng của các mùa Thu chúng tôi đã từng đi qua.
Con đường đất vắng lặng, dẫn chúng tôi đến hàng Thu phong giao nhau, con suối róc rách bên đường, mặt hồ phẳng lặng phản ánh chiều Thu đã đền bù cho đoàn có những hình ảnh tiêu biểu nhất cho mùa Thu.
Từ khi nhìn ra "chân lý" không chờ đợi, chúng tôi tìm kiếm cảnh Thu trên đường đi, lối về, từ một góc rừng, bên cạnh dòng suối êm ả chạy qua cách đồng đầy cỏ heo may, đàn gia súc thong thả ăn cỏ ngoài đồng, khung cảnh an bình ít tìm thấy nơi nào thanh bình hơn.
Chúng tôi lặng nhìn cảnh trời thiên nhiên, con tạo đã ưu đãi Vermont trở thành thiên đàng của mùa Thu. Chẳng ai bảo ai trong chúng tôi, sủa soạn đồ nghề, dựng chân 3 càng, sắp đặt máy ảnh, chọn một góc cạnh, ghi nhận cho mình những hình ảnh mùa Thu tuyệt hảo hiện ra trước mắt.
Thong dong trên hương lộ đầy lá vàng, xuyên qua làng này đến làng nọ, những nghĩa địa buồn trơ vơ bên đường. Hồn thơ Đinh Hùng như máy động tim tôi, vần thơ tuổi học trò vẫn còn in sâu trong trí nhơ:ù
Trời cuối Thu rồi - em ở đâu "
Nằm trong bên đất lạnh chắc em sầu
Thu ơi! đánh thức hồn ma dậy
Ta muốn vào thăm nấm mộ sâu
Như bừng tỉnh, chúng tôi xin anh Vũ ngừng lại giây phút để tìm kiếm một chút hương Thu trong nghĩa trang bên đường. Anh đồng ý để bác Hoa và tôi có dăm phút tìm tác phẩm. Mộ Thu tuyệt như vậy, chỉ có một thời gian thật ngắn ngủi, chúng tôi cố tìm cho mình một góc cảnh để diễn tả mùa Thu nơi nghĩa trang mang nhiều ý nghĩa.
Tôi thầm ước, nếu có nàng tiên hiện xuống nghĩa trang trong chiếc áo đen, khăn quàng đỏ vắt ngang vai, ngồi bên góc mộ, đốt nén hương thời gian như tiếc mảnh đời đã qua. Cơn gió lay động hàng Thu phong, từng chiếc lá vàng rơi trong ánh chiều tàn, chiếc máy thu hình từ đằng xa ghi lại hình ảnh toàn hảo nơi mộ Thu, sẽ để lại trong tâm khảm người săn ảnh một ấn tượng sâu đậm.
Trở laiï thực tại, tôi chọn một khung trời hẹp, nơi đó chiếc cờ lay động trước gió, hàng bia mộ im lìm dọc theo hàng Thu phong, mầu lá vừa chuyển từ xanh qua vàng trong ánh chiều ảm đạm. Chụp xong một tấm, qua ảnh thứ hai chúng tôi hết giờ, lên xe trong nỗi niềm tiếc nhớ.
Những ngày còn lại, thời tiết lại đổi thay, kinh nghiệm giúp chúng tôi thích hợp với hoàn cảnhï. Lúc làm phó nháy, lúc trở thành khách nhàn du thưởng thức hương Thu còn sót lại từ những cánh rừng đi qua. Giáng Thu rực rỡ, yêu kiều đầu tuần, thời gian trôi qua mau chóng, những cơn mưa dai dẳng đêm Thu, núi rừng phủ làn sương tuyết, hàng cây lay động, cơn gió buốt lạnh, những chiếc lá Thu bắt đầu héo úa, tả tơi ngập lối đi. Rừng Thu biết phận như cô gái đương xuân, sớm độ chiều, ngậm ngùi cam phận đón nhận mùa đông khắc nghiệt sắp đến.
Vần thơ Hoài Khanh chợt đến trong tâm tưởng trước cảnh tàn Thu:
Đã chết mùa Thu em biết chưa"
Anh không khóc nữa để mong chờ
Buồn không chở nổi bao niềm nhớ
Rung rức đâu từ vạn cổ sơ
Chuyến đi săn hình kết thúc trong cảnh tàn Thu, chúng tôi đã chọn đúng thời điểm đẹp nhất vào hai tuần đầu trong tháng mười. Tuy tổ chưa đãi như lòng người mong muốn. Tiết Thu hòa điệu bão bùng từ nơi xa sôi nào đó, một kinh nghiêm khó tiên liệu cho chuyến đi.
Mỗi người trong đoàn thu nhặt được một số tác phẩm tiêu biểu nhất về mùa Thu Vermont. Bài học kinh nghiệm quí báu học được cho người săn ảnh, cần biết tận dụng bất cứ khoang khắc nào cho phép để ghi nhận những hình ảnh có thể chỉ xẩy ra trong giây chốc, rồi biến thành thiên thu. Dù thế nào đi nữa, Thu Vermont cũng vẫn là nơi đẹp nhất trần gian, chúng tôi hẹn lòng sẽ trở lại Vermont trong mùa Thu khác.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Trong các cuộc xuống đường phản đối biện pháp siết chặt di trú và tăng ngân sách cho cơ quan ICE trên khắp nước Mỹ những tuần qua, hình ảnh dễ thấy là hàng hàng giáo sĩ đeo cổ áo thánh, giơ bảng, đứng giữa hàng rào cảnh sát và đoàn người di dân. Một trong những tiếng nói gây tranh luận mạnh là Giám mục Rob Hirschfeld, Giáo phận Episcopal New Hampshire. Ngày 18.1.2026, ông kêu gọi các giáo sĩ trong giáo phận “chuẩn bị cho một kỷ nguyên tử đạo mới”, thậm chí lo sẵn di chúc và giấy tờ hậu sự. Theo ông, đây không còn là thời của những tuyên bố trên giấy, mà là lúc “dùng chính thân thể mình để đứng giữa các thế lực của thế gian và những người dễ bị tổn thương nhất”.
Câu chuyện Samuel Green nhắc lại một bài học cũ mà vẫn mới - pháp luật có thể sai, nhưng dư luận đạo đức của xã hội – lương tri chung của nhà giáo, nhà báo, trí thức, giáo dân, độc giả – nếu đủ bền, vẫn có thể bẻ cong những bản án bất công. Khi một mục sư da đen bị tống ngục chỉ vì giữ Uncle Tom’s Cabin, chính các tiếng nói ấy, chứ không phải thiện chí của giới cầm quyền, đã dần mở cửa nhà tù cho ông. Giữa thời nay, khi ngôn ngữ và ý kiến dễ bị dán nhãn, bị siết trong tên gọi “chống woke” hay “đúng đắn chính trị”, bài học đó rất đáng nhớ: nếu xã hội không giữ cho mình một dư luận đạo đức độc lập – bảo vệ quyền đọc, quyền nói, quyền bất đồng – thì khoảng cách từ “quản lý ngôn luận” đến “vào tù vì một cuốn sách” không bao giờ xa như ta tưởng.
Belzoni, một thị trấn chừng hai ngàn dân ở Mississippi, lâu nay được quảng cáo là “Kinh đô Catfish của thế giới”. Nhưng với người da đen, cái tên ấy còn gợi lại một chuyện khác: một trong những vụ treo cổ thời dân quyền đầu tiên trên đất Mỹ ở thế kỷ này. Ngày 7 tháng 5 năm 1955, hai người thuộc tổ chức White Citizens’ Council ở địa phương nhắm thẳng vào ca-bin xe của Mục sư George Lee mà bắn; mấy viên đạn xé nát nửa phần dưới gương mặt ông. Lee là một trong những người đồng lập hội NAACP tại Belzoni, là người da đen đầu tiên ghi tên đi bầu được ở hạt Humphreys kể từ thời Tái thiết. Không những thế, ông còn vận động cho hơn trăm người da đen cùng thị trấn ghi tên vào danh sách cử tri, một con số đáng kể nếu nhớ tới kích thước nhỏ bé của Belzoni và bầu không khí bạo lực luôn treo lơ lửng trên đầu người da đen dám dùng lá phiếu của mình giữa thời Jim Crow
Khi Tổng thống Donald Trump bày tỏ mong muốn “mua” Greenland vào năm 2019, thế giới ban đầu tưởng rằng đó chỉ là một câu nói đùa. Nhưng khi Nhà Trắng xác nhận đây là đề nghị nghiêm túc, sự kiện lập tức trở thành tâm điểm của truyền thông quốc tế. Đến nhiệm kỳ sau, theo tường thuật của USA Today, ông Trump thậm chí đã tuyên bố trước Quốc hội rằng ông sẽ giành Greenland “bằng cách này hay cách khác” (“one way or the other”). Tuyên bố ấy không chỉ gây sốc vì tính bất ngờ, mà còn vì nó chạm vào một trong những vùng nhạy cảm nhất của địa–chính trị thế kỷ 21: Bắc Cực – nơi băng tan đang mở ra các tuyến hàng hải mới, tài nguyên mới và cạnh tranh chiến lược mới giữa Hoa Kỳ, Nga và Trung Quốc. Trong bối cảnh đó, câu chuyện Greenland không chỉ là một giai thoại chính trị. Nó là biểu tượng của sự va chạm giữa tham vọng cường quốc, quyền tự quyết của cộng đồng bản địa, và sự mong manh của các liên minh quốc tế.
Tại Diễn đàn Kinh tế Thế giới ở Davos, Thụy Sĩ, Thủ tướng Canada Mark Carney đã đọc một bài diễn văn hiếm hoi khiến cả hội trường – gồm các nhà lãnh đạo chính trị và giới kinh tài quốc tế – đồng loạt đứng dậy vỗ tay tán thưởng. Trong bài ph Câu trả lời của ông khởi đi từ hình ảnh một người bán rau. Mỗi sáng, ông chủ tiệm treo lên cửa kính tấm bảng “Vô sản toàn thế giới hãy đoàn kết lại”. Ông ta không tin câu đó – chẳng ai tin – nhưng vẫn treo lên để tránh phiền, để tỏ dấu quy thuận, để sống yên ổn. Và bởi vì mọi người bán hàng trên mọi con đường đều làm như thế, nên chế độ vẫn tồn tại – không chỉ nhờ bạo lực, mà còn nhờ sự tham gia của những người bình thường vào những nghi thức mà trong thâm tâm họ biết là giả. Havel gọi đó là “sống trong dối trá”. Sức mạnh của hệ thống không đến từ sự thật, mà từ sự sẵn lòng của mọi người đóng vai như thể nó là thật; và chỗ yếu của nó cũng từ đó mà ra: khi chỉ một người thôi không diễn nữa – khi người bán rau gỡ tấm bảng xuống – bức m
Đây là một cảnh báo nghiêm túc và rất đáng suy ngẫm về tính chính xác khoa học và trung lập địa lý trong các sản phẩm bản đồ - dữ liệu của Mekong River Commission. Việc Sông Hậu (Bassac) - một nhánh phân lưu mang gần 50% lưu lượng, đóng vai trò then chốt về phù sa, đa dạng sinh học và chống xâm nhập mặn - bị làm mờ hoặc “biến mất” trên nhiều bản đồ gần đây không còn là lỗi kỹ thuật thuần túy, mà đã chạm đến chuẩn mực khoa học và trách nhiệm thể chế.
Chưa bao giờ tôi nghĩ mình lại xúc động với thể loại phim tài liệu, cho đến khi xem bộ phim tài liệu “The General” của nữ đạo diễn Laura Brickman (Mỹ), đã làm cho tôi thay đổi suy nghĩ của mình. Tôi thật sự đã rất xúc động, thậm chí, cho đến khi được mời phát biểu về bộ phim ngay sau đó, tôi vẫn còn nghẹn giọng. Vì chỉ mới vài chục giây đầu của phim, những ký ức của tôi về xã hội Việt Nam tưởng chừng đã ngủ yên từ hơn 2 năm qua, sau khi tôi đào thoát khỏi Việt Nam, thì chúng đã sống dậy hầu như trọn vẹn trong tâm trí của tôi. Chúng rõ mồn một. Chúng mới nguyên. Khiến cho tôi cảm giác như mọi chuyện vẫn như mới ngày hôm qua mà thôi.
Theo tường thuật cập nhật của US politics live sáng 14 tháng 1 năm 2026, Hoa Kỳ đã bắt đầu cho di tản một phần nhân sự khỏi một căn cứ không quân lớn tại Trung Đông, làm dấy lên nhận định rằng Washington có thể sắp tiến hành một cuộc không kích nhắm vào Iran trong vòng 24 giờ tới. Căn cứ này đặt tại Qatar, từng bị Iran tấn công hồi năm ngoái sau khi quân đội Hoa Kỳ oanh kích các cơ sở liên quan đến chương trình hạt nhân của Tehran. Việc di tản nhân sự tại các căn cứ tiền phương thường chỉ diễn ra khi khả năng xung đột đã bước sang giai đoạn cận kề.
Khi nhiều nơi trên thế giới sửa soạn đón năm mới vào đầu tháng Giêng, thì ở không ít quốc gia và nền văn hóa khác, năm mới lại đến vào những thời điểm hoàn toàn khác. Dù là lịch Gregory, lịch âm, lịch dương–âm hay các hệ lịch cổ gắn với tôn giáo và thiên nhiên, việc đánh dấu một năm mới vẫn là tập tục lâu đời. Ăn uống, lễ nghi, sum họp gia đình và suy ngẫm về năm cũ là những điểm chung; khác biệt nằm ở nhịp thời gian và ý nghĩa tinh thần mà mỗi nền văn hóa gửi gắm vào khoảnh khắc ấy.
Năm 2025 là một năm sôi động của khoa học, khi những bước tiến lớn đã được thực hiện trong nhiều lĩnh vực, từ y học, thiên văn, khảo cổ đến công nghệ sinh học và trí tuệ nhân tạo. Những phát hiện và sự kiện này không chỉ mở rộng hiểu biết của con người về thế giới, mà còn đặt ra nhiều câu hỏi mới, thúc đẩy sự phát triển của khoa học và công nghệ trong tương lai.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.