Hôm nay,  

Nước Tương

02/07/200100:00:00(Xem: 7484)
(Chuyển ngữ bản tin của cơ quan truyền thông BBC Anh Quốc ngày 20 June, 2001, 14:07 GMT 15:07 UK)

Cơ quan định chuẩn thực phẩm Anh Quốc (FSA "The Food Standards Agency") đã công bố lời cảnh giác đến dân chúng Anh về kết quả thử nghiệm 100 mẫu nước tương mà trong đó có hai mươi hai mẫu cần lưu tâm. Tuy nhiên, FSA đã nhấn mạnh rằng phần lớn những mẫu thử nghiệm đã không có chứa những chất có thể gây ô nhiễm, và hoàn toàn an toàn.

Kết quả cuộc nghiên cứu vào năm vừa qua đã tìm thấy nơi một số mẫu nước tương có chứa một chất hóa học tên là 3-MCPD ở mức độ cao hơn mức độ chuẩn an toàn ấn định bởi Liên Quốc Âu Châu EU. Khoảng hai phần ba những mẫu thử nghiệm này cũng có chứa chất hóa học thứ nhì mang tên là 1,3-DCP mà các nhà khoa học cho biết là không nên có trong thực phẩm. Cả hai hóa chất này đều có tiềm năng gây nên chứng bệnh ung thư.

Những sản phẩm nước tương nói trên đều là loại thực phẩm nhập cảng (vào Anh Quốc) từ các nước Thái Lan, Hồng Kông, Trung Hoa và Đài Loan và được bầy bán tại các cửa tiệm thực phẩm đông phương.

Cũng theo bản tin của BBC post lên mạng lưới điện toán toàn cầu ngày Wednesday, 20 June, 2001, 14:07 GMT 15:07 UK thì không nên dùng nước tương mang các nhãn hiệu dưới đây:
- Golden Mountain
- Jammy Chai
- Pearl River Bridge
- Lee Kum Kee
- Wanjashan
- King Imperial
- Golden Mark
- Sinsin
- Golden Swan
- Tung Chun
- Kimlan

Mặc dầu khoảng một phần tư những mẫu thử nghiệm đã có những vấn đề cần quan tâm, nhưng tỷ lệ thực sự về những sản phẩm này trên thị trường Anh Quốc là một con số rất nhỏ. Cơ quan FSA đang có những hành động bảo đảm rằng những sản phẩm đã được nhận dạng này, được thu hồi trên thị trường và những người tiêu thụ không được dùng chúng. Hóa chất có thể gây nên bệnh cho con người nếu dùng hàng ngày và trong một thời gian lâu dài.

Phó giám đốc cơ quan định chuẩn FSA, Suzi Leather nói: "Chúng tôi muốn bảo đảm rằng những người tiêu thụ nước tương được thông tin đầy đủ về sự nguy hiểm và những hành động thực sự của chúng tôi đã làm để bảo vệ họ. Tất cả những sản phẩm nước tương liên hệ cần phải gỡ bỏ khỏi kệ hàng và người tiêu dùng cần phải vất đi nếu như họ đang có.

"Tôi muốn nhấn mạnh rằng chỉ có một phạm vi giới hạn sản phẩm đậu nành là ảnh hưởng. Chúng tôi đặc biệt lưu ý nhằm bảo vệ những người tiêu thụ ở mức lượng cao, những người sẽ bị nguy hiểm nhiều nhất về sự tác dụng các chất hóa học này".

"Nước tương có thể được sản xuất mà không phải dùng những chất hóa học và chúng tôi (FSA) trông mong có sự thay đổi của kỹ nghệ sản xuất nước tương hầu có thể thông qua mức định chuẩn an toàn hợp pháp của Liên Quốc Âu Châu".

Cơ quan FSA đã phát hành tờ truyền đơn gửi đến các cộng đồng liên hệ. Họ cũng chính thức gửi điệp văn "Cảnh Cáo Thực Phẩm Nguy Hiểm" đến các giới chức công quyền thi hành luật, gỡ bỏ các sản phẩm nói trên ra khỏi các quầy hàng.

Cả hai hóa chất 3-MCDP và 1,3-DCP thuộc nhóm hóa chất "Chloropropanols". Sự hiện diện của chúng trong nước tương có thể tránh được. Được biết trong tiến trình sản xuất, một số nhà sản xuất thường hay cho thêm chất Acid Hydrolysed Vegetable protein làm nhanh thêm tiến trình sản xuất.

Quý độc giả muốn biết thêm chi tiết có thể vào trang nhà của cơ quan truyền thông BBC tại địa chỉ sau: http://news.bbc.co.uk/hi/english/health/newsid_1257000/1257583.stm .

Riêng tại Hoa Kỳ, vẫn chưa thấy cơ quan thực phẩm và thuốc men FDA lên tiếng. (ghi chú của người viết)

Chuyển Ngữ: Tâm Diệu, Soạn Giả quyển sách "Đậu Nành Nguồn Dinh Dưỡng Tuyệt Hảo" (sắp tái bản) http://www.thuvienhoasen.org

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Câu chuyện Samuel Green nhắc lại một bài học cũ mà vẫn mới - pháp luật có thể sai, nhưng dư luận đạo đức của xã hội – lương tri chung của nhà giáo, nhà báo, trí thức, giáo dân, độc giả – nếu đủ bền, vẫn có thể bẻ cong những bản án bất công. Khi một mục sư da đen bị tống ngục chỉ vì giữ Uncle Tom’s Cabin, chính các tiếng nói ấy, chứ không phải thiện chí của giới cầm quyền, đã dần mở cửa nhà tù cho ông. Giữa thời nay, khi ngôn ngữ và ý kiến dễ bị dán nhãn, bị siết trong tên gọi “chống woke” hay “đúng đắn chính trị”, bài học đó rất đáng nhớ: nếu xã hội không giữ cho mình một dư luận đạo đức độc lập – bảo vệ quyền đọc, quyền nói, quyền bất đồng – thì khoảng cách từ “quản lý ngôn luận” đến “vào tù vì một cuốn sách” không bao giờ xa như ta tưởng.
Belzoni, một thị trấn chừng hai ngàn dân ở Mississippi, lâu nay được quảng cáo là “Kinh đô Catfish của thế giới”. Nhưng với người da đen, cái tên ấy còn gợi lại một chuyện khác: một trong những vụ treo cổ thời dân quyền đầu tiên trên đất Mỹ ở thế kỷ này. Ngày 7 tháng 5 năm 1955, hai người thuộc tổ chức White Citizens’ Council ở địa phương nhắm thẳng vào ca-bin xe của Mục sư George Lee mà bắn; mấy viên đạn xé nát nửa phần dưới gương mặt ông. Lee là một trong những người đồng lập hội NAACP tại Belzoni, là người da đen đầu tiên ghi tên đi bầu được ở hạt Humphreys kể từ thời Tái thiết. Không những thế, ông còn vận động cho hơn trăm người da đen cùng thị trấn ghi tên vào danh sách cử tri, một con số đáng kể nếu nhớ tới kích thước nhỏ bé của Belzoni và bầu không khí bạo lực luôn treo lơ lửng trên đầu người da đen dám dùng lá phiếu của mình giữa thời Jim Crow
Khi Tổng thống Donald Trump bày tỏ mong muốn “mua” Greenland vào năm 2019, thế giới ban đầu tưởng rằng đó chỉ là một câu nói đùa. Nhưng khi Nhà Trắng xác nhận đây là đề nghị nghiêm túc, sự kiện lập tức trở thành tâm điểm của truyền thông quốc tế. Đến nhiệm kỳ sau, theo tường thuật của USA Today, ông Trump thậm chí đã tuyên bố trước Quốc hội rằng ông sẽ giành Greenland “bằng cách này hay cách khác” (“one way or the other”). Tuyên bố ấy không chỉ gây sốc vì tính bất ngờ, mà còn vì nó chạm vào một trong những vùng nhạy cảm nhất của địa–chính trị thế kỷ 21: Bắc Cực – nơi băng tan đang mở ra các tuyến hàng hải mới, tài nguyên mới và cạnh tranh chiến lược mới giữa Hoa Kỳ, Nga và Trung Quốc. Trong bối cảnh đó, câu chuyện Greenland không chỉ là một giai thoại chính trị. Nó là biểu tượng của sự va chạm giữa tham vọng cường quốc, quyền tự quyết của cộng đồng bản địa, và sự mong manh của các liên minh quốc tế.
Tại Diễn đàn Kinh tế Thế giới ở Davos, Thụy Sĩ, Thủ tướng Canada Mark Carney đã đọc một bài diễn văn hiếm hoi khiến cả hội trường – gồm các nhà lãnh đạo chính trị và giới kinh tài quốc tế – đồng loạt đứng dậy vỗ tay tán thưởng. Trong bài ph Câu trả lời của ông khởi đi từ hình ảnh một người bán rau. Mỗi sáng, ông chủ tiệm treo lên cửa kính tấm bảng “Vô sản toàn thế giới hãy đoàn kết lại”. Ông ta không tin câu đó – chẳng ai tin – nhưng vẫn treo lên để tránh phiền, để tỏ dấu quy thuận, để sống yên ổn. Và bởi vì mọi người bán hàng trên mọi con đường đều làm như thế, nên chế độ vẫn tồn tại – không chỉ nhờ bạo lực, mà còn nhờ sự tham gia của những người bình thường vào những nghi thức mà trong thâm tâm họ biết là giả. Havel gọi đó là “sống trong dối trá”. Sức mạnh của hệ thống không đến từ sự thật, mà từ sự sẵn lòng của mọi người đóng vai như thể nó là thật; và chỗ yếu của nó cũng từ đó mà ra: khi chỉ một người thôi không diễn nữa – khi người bán rau gỡ tấm bảng xuống – bức m
Đây là một cảnh báo nghiêm túc và rất đáng suy ngẫm về tính chính xác khoa học và trung lập địa lý trong các sản phẩm bản đồ - dữ liệu của Mekong River Commission. Việc Sông Hậu (Bassac) - một nhánh phân lưu mang gần 50% lưu lượng, đóng vai trò then chốt về phù sa, đa dạng sinh học và chống xâm nhập mặn - bị làm mờ hoặc “biến mất” trên nhiều bản đồ gần đây không còn là lỗi kỹ thuật thuần túy, mà đã chạm đến chuẩn mực khoa học và trách nhiệm thể chế.
Chưa bao giờ tôi nghĩ mình lại xúc động với thể loại phim tài liệu, cho đến khi xem bộ phim tài liệu “The General” của nữ đạo diễn Laura Brickman (Mỹ), đã làm cho tôi thay đổi suy nghĩ của mình. Tôi thật sự đã rất xúc động, thậm chí, cho đến khi được mời phát biểu về bộ phim ngay sau đó, tôi vẫn còn nghẹn giọng. Vì chỉ mới vài chục giây đầu của phim, những ký ức của tôi về xã hội Việt Nam tưởng chừng đã ngủ yên từ hơn 2 năm qua, sau khi tôi đào thoát khỏi Việt Nam, thì chúng đã sống dậy hầu như trọn vẹn trong tâm trí của tôi. Chúng rõ mồn một. Chúng mới nguyên. Khiến cho tôi cảm giác như mọi chuyện vẫn như mới ngày hôm qua mà thôi.
Theo tường thuật cập nhật của US politics live sáng 14 tháng 1 năm 2026, Hoa Kỳ đã bắt đầu cho di tản một phần nhân sự khỏi một căn cứ không quân lớn tại Trung Đông, làm dấy lên nhận định rằng Washington có thể sắp tiến hành một cuộc không kích nhắm vào Iran trong vòng 24 giờ tới. Căn cứ này đặt tại Qatar, từng bị Iran tấn công hồi năm ngoái sau khi quân đội Hoa Kỳ oanh kích các cơ sở liên quan đến chương trình hạt nhân của Tehran. Việc di tản nhân sự tại các căn cứ tiền phương thường chỉ diễn ra khi khả năng xung đột đã bước sang giai đoạn cận kề.
Khi nhiều nơi trên thế giới sửa soạn đón năm mới vào đầu tháng Giêng, thì ở không ít quốc gia và nền văn hóa khác, năm mới lại đến vào những thời điểm hoàn toàn khác. Dù là lịch Gregory, lịch âm, lịch dương–âm hay các hệ lịch cổ gắn với tôn giáo và thiên nhiên, việc đánh dấu một năm mới vẫn là tập tục lâu đời. Ăn uống, lễ nghi, sum họp gia đình và suy ngẫm về năm cũ là những điểm chung; khác biệt nằm ở nhịp thời gian và ý nghĩa tinh thần mà mỗi nền văn hóa gửi gắm vào khoảnh khắc ấy.
Năm 2025 là một năm sôi động của khoa học, khi những bước tiến lớn đã được thực hiện trong nhiều lĩnh vực, từ y học, thiên văn, khảo cổ đến công nghệ sinh học và trí tuệ nhân tạo. Những phát hiện và sự kiện này không chỉ mở rộng hiểu biết của con người về thế giới, mà còn đặt ra nhiều câu hỏi mới, thúc đẩy sự phát triển của khoa học và công nghệ trong tương lai.
Ở Hoa Kỳ, khoa học xưa nay hiếm khi giành hàng tít lớn trên báo, cho dù ngân sách nghiên cứu suốt nhiều thập niên vẫn vững vàng qua mọi triều tổng thống như một thứ “quốc ước bất thành văn” về tri thức thuần túy. Năm 2025, khúc quân hành êm ả đó bỗng khựng lại: chính quyền Donald Trump, trở lại Nhà Trắng với nghị trình cải tổ khoa học và kỹ nghệ theo hướng ý thức hệ, đã kéo chính sách khoa học từ trang trong ra thẳng trang nhất.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.