Hôm nay,  

Nước Tương

02/07/200100:00:00(Xem: 7548)
(Chuyển ngữ bản tin của cơ quan truyền thông BBC Anh Quốc ngày 20 June, 2001, 14:07 GMT 15:07 UK)

Cơ quan định chuẩn thực phẩm Anh Quốc (FSA "The Food Standards Agency") đã công bố lời cảnh giác đến dân chúng Anh về kết quả thử nghiệm 100 mẫu nước tương mà trong đó có hai mươi hai mẫu cần lưu tâm. Tuy nhiên, FSA đã nhấn mạnh rằng phần lớn những mẫu thử nghiệm đã không có chứa những chất có thể gây ô nhiễm, và hoàn toàn an toàn.

Kết quả cuộc nghiên cứu vào năm vừa qua đã tìm thấy nơi một số mẫu nước tương có chứa một chất hóa học tên là 3-MCPD ở mức độ cao hơn mức độ chuẩn an toàn ấn định bởi Liên Quốc Âu Châu EU. Khoảng hai phần ba những mẫu thử nghiệm này cũng có chứa chất hóa học thứ nhì mang tên là 1,3-DCP mà các nhà khoa học cho biết là không nên có trong thực phẩm. Cả hai hóa chất này đều có tiềm năng gây nên chứng bệnh ung thư.

Những sản phẩm nước tương nói trên đều là loại thực phẩm nhập cảng (vào Anh Quốc) từ các nước Thái Lan, Hồng Kông, Trung Hoa và Đài Loan và được bầy bán tại các cửa tiệm thực phẩm đông phương.

Cũng theo bản tin của BBC post lên mạng lưới điện toán toàn cầu ngày Wednesday, 20 June, 2001, 14:07 GMT 15:07 UK thì không nên dùng nước tương mang các nhãn hiệu dưới đây:
- Golden Mountain
- Jammy Chai
- Pearl River Bridge
- Lee Kum Kee
- Wanjashan
- King Imperial
- Golden Mark
- Sinsin
- Golden Swan
- Tung Chun
- Kimlan

Mặc dầu khoảng một phần tư những mẫu thử nghiệm đã có những vấn đề cần quan tâm, nhưng tỷ lệ thực sự về những sản phẩm này trên thị trường Anh Quốc là một con số rất nhỏ. Cơ quan FSA đang có những hành động bảo đảm rằng những sản phẩm đã được nhận dạng này, được thu hồi trên thị trường và những người tiêu thụ không được dùng chúng. Hóa chất có thể gây nên bệnh cho con người nếu dùng hàng ngày và trong một thời gian lâu dài.

Phó giám đốc cơ quan định chuẩn FSA, Suzi Leather nói: "Chúng tôi muốn bảo đảm rằng những người tiêu thụ nước tương được thông tin đầy đủ về sự nguy hiểm và những hành động thực sự của chúng tôi đã làm để bảo vệ họ. Tất cả những sản phẩm nước tương liên hệ cần phải gỡ bỏ khỏi kệ hàng và người tiêu dùng cần phải vất đi nếu như họ đang có.

"Tôi muốn nhấn mạnh rằng chỉ có một phạm vi giới hạn sản phẩm đậu nành là ảnh hưởng. Chúng tôi đặc biệt lưu ý nhằm bảo vệ những người tiêu thụ ở mức lượng cao, những người sẽ bị nguy hiểm nhiều nhất về sự tác dụng các chất hóa học này".

"Nước tương có thể được sản xuất mà không phải dùng những chất hóa học và chúng tôi (FSA) trông mong có sự thay đổi của kỹ nghệ sản xuất nước tương hầu có thể thông qua mức định chuẩn an toàn hợp pháp của Liên Quốc Âu Châu".

Cơ quan FSA đã phát hành tờ truyền đơn gửi đến các cộng đồng liên hệ. Họ cũng chính thức gửi điệp văn "Cảnh Cáo Thực Phẩm Nguy Hiểm" đến các giới chức công quyền thi hành luật, gỡ bỏ các sản phẩm nói trên ra khỏi các quầy hàng.

Cả hai hóa chất 3-MCDP và 1,3-DCP thuộc nhóm hóa chất "Chloropropanols". Sự hiện diện của chúng trong nước tương có thể tránh được. Được biết trong tiến trình sản xuất, một số nhà sản xuất thường hay cho thêm chất Acid Hydrolysed Vegetable protein làm nhanh thêm tiến trình sản xuất.

Quý độc giả muốn biết thêm chi tiết có thể vào trang nhà của cơ quan truyền thông BBC tại địa chỉ sau: http://news.bbc.co.uk/hi/english/health/newsid_1257000/1257583.stm .

Riêng tại Hoa Kỳ, vẫn chưa thấy cơ quan thực phẩm và thuốc men FDA lên tiếng. (ghi chú của người viết)

Chuyển Ngữ: Tâm Diệu, Soạn Giả quyển sách "Đậu Nành Nguồn Dinh Dưỡng Tuyệt Hảo" (sắp tái bản) http://www.thuvienhoasen.org

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Thuế quan — thứ từng vắng bóng trên mặt báo suốt nhiều thập niên — nay trở lại trung tâm chính sách kinh tế Hoa Kỳ, trong lúc Tối Cao Pháp Viện đang xét tính hợp hiến của các mức thuế toàn cầu do Tổng thống Donald Trump ban hành. Bài viết dưới đây, theo phân tích của Kent Jones, giáo sư kinh tế danh dự Đại học Babson, đăng trên The Conversation ngày 11 tháng 12 năm 2025, nhằm giải thích cặn kẽ thuế quan là gì, ai thực sự gánh chịu, và vì sao vấn đề này đang tác động trực tiếp đến túi tiền và tương lai kinh tế nước Mỹ. Thuế quan, nói gọn, là thuế đánh lên hàng hóa nhập cảng. Khi một công ty Hoa Kỳ nhập hàng từ nước ngoài, Cơ quan Hải quan và Biên phòng Hoa Kỳ sẽ gửi hóa đơn thuế; doanh nghiệp phải nộp đủ thì hàng mới được thông quan. Trên giấy tờ, người trả thuế là nhà nhập cảng. Nhưng trên thực tế, phần lớn chi phí ấy được chuyển thẳng sang người tiêu dùng qua giá bán cao hơn — từ thực phẩm, xe cộ cho đến quà tặng cuối năm.
Vào những ngày cuối tháng Tám của năm 2025, tôi cùng hai đồng nghiệp đã quyết định từ bỏ chức vụ tại Cơ Quan Kiểm Soát và Phòng Bệnh (CDC). Chúng tôi ra đi vì không thể tiếp tục im lặng khi chứng kiến tính liêm chính khoa học ngày một xói mòn, còn cơ sở hạ tầng y tế công cộng của quốc gia cứ dần rệu rã dưới sự lãnh đạo của Robert F. Kennedy Jr., Bộ trưởng Bộ Y tế và Nhân sinh (HHS). Khi đó, chúng tôi đã khẩn thiết kêu gọi Quốc Hội, các tổ chức chuyên ngành và các bên liên quan trong lĩnh vực y tế công cộng hãy can thiệp trước khi xảy ra những thiệt hại không thể cứu vãn. Tôi rời đi với niềm tin mọi thứ rồi sẽ được chấn chỉnh.
Khi nhìn bản đồ thế giới và duyệt xét lịch sử hình thành, chúng ta nhận thấy có rất nhiều điểm tương đồng giữa Canada và Úc Đại Lợi.
Người Việt miền Nam từng trải qua một bài học cay đắng: sau 1975, những lời nói về “thống nhất” và “hàn gắn” không bao giờ đi cùng sự nhìn nhận. Không một lời chính thức nào nhắc đến các trại cải tạo, những cuộc tước đoạt, hay những đời sống bị đảo lộn dưới tay những người nhân danh chiến thắng. Không có sự thật, hòa giải chỉ là chiếc khẩu hiệu rỗng. Câu chuyện nước Mỹ hôm nay, khi chính quyền muốn làm mờ các chứng tích về chế độ nô lệ, cho thấy một điều quen thuộc: không quốc gia nào trưởng thành bằng cách giấu đi phần tối. Sự thật không tự biến mất chỉ vì người ta muốn quên.
Hai mươi năm trước, Thống đốc Jeb Bush ký đạo luật “stand your ground” (đứng vững tại chỗ), được giới ủng hộ xem là một biện pháp chống tội phạm dựa trên “lý lẽ thường tình”. Lời hứa khi ấy: bảo vệ người dân tuân thủ pháp luật khi họ dùng vũ lực để tự vệ. Sau vụ George Zimmerman được tha trong cái chết của Trayvon Martin, đồng bảo trợ dự luật, dân biểu Dennis Baxley, vẫn bảo rằng “trao quyền” cho người dân sẽ giúp chặn bạo lực.
“Di sản, còn có thể mang hình thức phi vật thể của lối nghĩ, lối sống, lối hành động, mà con người miền Nam khi xưa đã được trau dồi, hun đúc qua tinh thần của thể chế, của một nền dân chủ hiến định. Chính con người, chính cộng đồng xã hội mới là trung tâm và cũng là cội nguồn lẫn mục đích của mọi bản hiến pháp.” – Hải Sa, “Ngót 60 năm từ một khế ước nhân quyền dang dở,” trang 56 Cùng với tin tạp chí Luật Khoa vừa được đề cử giải thưởng Tự Do Báo Chí năm 2025 của Tổ chức Phóng viên Không Biên giới, ban chủ trương trong một thư tới độc giả vào cuối tháng 10 đồng thời thông báo việc phát hành ấn bản đặc biệt với chủ đề “70 Năm Việt Nam Cộng Hòa – Chân Dung & Di Sản” gồm 86 trang, với 14 bài vẽ lại hành trình từ ra đời tới bị bức tử của nền dân chủ duy nhất của Việt Nam và di sản của thể chế yểu mệnh này để lại. Bài này nhằm điểm qua nội dung của ấn bản đặc biệt này, và sẽ chú trọng vào một bài đã gợi nơi người viết một suy tư sâu sắc.
Một nhóm sử gia, thủ thư và tình nguyện viên đang gấp rút chạy đua với thời gian – và với chính quyền Trump – để giữ lại những mảnh ký ức của nước Mỹ.Từ hình ảnh người nô lệ bị đánh đập, các trại giam người Mỹ gốc Nhật trong Thế Chiến II, đến những bảng chỉ dẫn về biến đổi khí hậu ở công viên quốc gia, tất cả đều có thể sớm biến mất khỏi tầm mắt công chúng. Trong vài tháng gần đây, hơn một ngàn sáu trăm người – giáo sư, sinh viên, nhà khoa học, thủ thư – đã âm thầm chụp lại từng góc trưng bày, từng bảng giải thích, để lập ra một kho lưu trữ riêng tư. Họ gọi đó là “bản ghi của công dân” – một bộ sưu tập độc lập nhằm bảo tồn những gì đang tồn tại, trước khi bị xoá bỏ bởi lệnh mới của chính quyền.
Hai trăm mười một năm trước, mùa hè năm 1814, quân Anh kéo vào Washington. Trước khi phóng hỏa Bạch Ốc, họ ngồi xuống dùng bữa tại bàn tiệc đã dọn sẵn cho Tổng thống James Madison. Khi bữa ăn kết thúc, lính Anh đốt màn, đốt giường, và tòa nhà bốc cháy suốt đêm. Sáng hôm sau, cơn mưa lớn chỉ còn rửa trôi phần tro tàn của nơi từng là biểu tượng cho nền cộng hòa non trẻ. Tuần này, phần Cánh Đông của Bạch Ốc bị phá sập. Không phải bởi ngoại bang, mà bởi chính quyền tại vị. Và lần này, không ai được báo trước. Người Mỹ chỉ biết chuyện qua những bức ảnh máy xúc cày nát nền nhà, cùng lời xác nhận ngắn ngủi từ các viên chức trong chính phủ.
Hai trăm năm rưỡi sau ngày dựng cờ độc lập, nước Mỹ vẫn chưa thoát khỏi chiếc bóng của bạo lực. Mỗi khi một viên đạn nổ, người ta lại nói: “Đây không phải là nước Mỹ.” Nhưng chính câu nói ấy lại là cách người Mỹ tránh nhìn thẳng vào chính mình. Bài viết của giáo sư Maurizio Valsania (Đại học Torino), đăng trên The Conversation ngày 12 tháng 9, 2025, nhắc lại lịch sử mà nhiều người muốn quên: từ nhựa đường và lông gà đến súng ngắn buổi bình minh — một mạch dài nối liền hai thế kỷ, nơi tự do và bạo lực chảy cùng dòng máu.
Một cuộc thăm dò dư luận của AP-NORC thực hiện vào tháng 9 & 10 cho thấy hầu hết dân Mỹ coi việc chính phủ đóng cửa hiện tại là một vấn đề nghiêm trọng và đổ lỗi cho cả hai Đảng Cộng Hòa, Đảng Dân Chủ và cả Tổng Thống Trump với những tỷ lệ gần như ngang nhau. Cuộc thăm dò cũng cho thấy người Mỹ lo lắng về kinh tế, lạm phát và bảo đảm việc làm. Họ đang giảm những chi tiêu không thiết yếu như quần áo và nhiên liệu. Đa số cho rằng nền kinh tế yếu kém. Chi phí thực phẩm, nhà ở và chăm sóc sức khỏe được coi là những nguồn chính gây khó khăn tài chính.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.