Hôm nay,  

Hai Nước Mỹ

22/10/200400:00:00(Xem: 6508)
Chỉ trong vòng ba năm sau ngày Tổng thống G W Bush vào Toà Bạch ốc, nước Mỹ biến thành một bãi chiến trường sôi động giữa công dân một nước, anh em một nhà. Bản đồ bầu cử Hoa kỳ năm nay tô đỏ (Cọng hoà) và xanh (Dân chủ) một cách tương phản. Hai đảng choảng nhau dữ dội trên báo chí, truyền hình và lôi cuốn quần chúng vào những cuộc biểu tình, đấu khẩu gay gắt chưa từng thấy. Cá nhân và chính sách của Bush khuấy động công luận đến cực độ, trong và ngoài xứ. Cọng hoà ngưỡng mộ Bush như một thần tượng, hơn cả Reagan và Nixon. Phe Dân chủ, ngược lại, xem ông như một đại họa phải triệt tiêu bằng mọi giá. Nhiều văn nghệ sĩ, tài tử điện ảnh, đại diện nghiệp đoàn và trí thức, gồm có cả tỉ phú George Soros, thành lập nhóm Bush haters thề "ăn thua đủ" với vị Tổng thống mãn nhiệm. Khối cử tri lừng khừng kỳ này sụt rất thấp, mọi người đều nhận thức cần góp ý về những vấn đề trọng đại quốc gia. Một cuộc kiểm kê cho biết có lối 72% tổng số cử tri sẽ bỏ phiếu năm nay.
Bush và Kerry tranh luận công khai ba lần. 62 triệu khán giả Mỹ theo dõi sít sao. Hai ứng cử viên khác biệt sâu đậm về phong thái, chương trình đến bản tính cá nhân. Theo dư luận, Kerry thắng điểm, tuy không nhiều, nhờ khả năng ăn nói. Trên thực tế, thắng tranh luận không bảo đảm sẽ thắng cử.
Năm nay, giữa hai đảng đối lập, lằn ranh gẫy vỡ về văn hoá, ý thức hệ, tôn giáo ..v..v..rõ nét hơn năm 2000 rất nhiều. Hoa kỳ là một quốc gia đa chủng, không đồng nhất, dẫy đầy mâu thuẫn nội bộ. Vừa rồi, nhận thức được điều trầm trọng ấy, Tom Brokaw của đài NBC mỉa mai đề nghị thay thế khẩu hiệu trong Hiến pháp "United We Stand, Đoàn kết, chúng ta vươn lên" bằng khẩu hiệu thực tiển hơn "Divided We Stand, Chia rẽ, chúng ta vươn lên". Một cái hố sâu rộng đang phân đôi chính trường và xã hội Hoa kỳ, gây ấn tượng có hai nước Mỹ hiện sống bên cạnh nhau nhưng không tìm cách thông cảm: Hai nước Mỹ xanh và đỏ, kinh tế và nông thôn, tôn giáo và thế nhân, chiến tranh và mở rộng về bên ngoài.
1- Bush, Kerry: hai địch thủ, hai thế giới.
Ám ảnh bởi sự thảm bại của thân phụ năm 1992, George W Bush xem kỳ bầu cử này như một "thử thách trong cuộc đời" của ông. Bush từng nói với một số ủng hộ viên: "Tôi sẽ dùng chân để chận cổ Kerry cho đến ngày 2 tháng 11!" Kerry chê đối thủ "lười biếng về trí tuệ và trơ tráo". Trong ba lần tranh luận trên truyền hình, hai bên không dấu sự bực mình và khinh bỉ lẫn nhau. Họ đấu khẩu cay cú về chiến tranh chống khủng bố, đường lối đối ngoại, vần đề thuế vụ, phá thai, an sinh xã hội, nghiên cứu khoa học ..v..v.. Quan điểm của hai phiá đối chọi mạnh mẽ, bên nào cũng cho địch thủ không nắm vững vấn đề, không hiểu đang nói gì. Bush tố Kerry đổi lập trường như thay áo, quá cấp tiến (ngụ ý: thiên tả), 98 lần bỏ thăm tăng thuế tại Thượng viện và không đi sát những trào lưu hiện đại trong xã hội Hoa kỳ. Kerry chỉ trích Bush mù quáng, cứng đầu, hách dịch, nói láo, gây thâm thủng kỷ lục ngân sách quốc gia và bị các nhóm quyền lợi riêng tư tài phiệt và tôn giáo giựt dây.
Bush và Kerry làm sống dậy sự phân cách tả, hữu tại nước Mỹ. Họ áp dụng những chiến thuật khác biệt. Cọng hoà tranh đấu thu hút phiếu của khối 4 triệu tín đồ Thiên chúa giáo bảo thủ chống chủ trương phá thai của Kerry. Nhóm người này không đầu phiếu năm 2000. Dân chủ trấn an cử tri rằng đảng có một đường lối trung hoà.
Dân chủ và Cọng hoà không bỏ lỡ cơ hội để bôi bẩn lẫn nhau. Trong khi nhà đạo diễn Michael Moore cho chiếu phim Farenheit 9/11 để mạ lỵ gia đình Bush thì nhóm Sinclair, thân Bush, cho phổ biến trên 62 hệ thống TV cuồn phim Stolen honor để vạch trần chiến công dỏm của trung úy phản chiến Kerry tại Việt Nam. Vợ chồng Phó Tổng thống Dick Cheney đã phẫn nộ tố cáo Kerry bêu xấu "một cách hèn hạ, rẻ tiền" trưởng nữ của họ đồng tính luyến ái.
2- Sáu vấn đề chia rẽ dư luận Hoa kỳ.
Một nguồn dư luận cho rằng cuộc bầu cử ngày 2 tháng 11 tùy thuộc ba con số: số quân nhân Mỹ chết ở Irak, tỷ lệ thất nghiệp và giá biểu xăng trong xứ. Trên thực tế, 150 triệu cử tri Hoa kỳ sẽ bỏ phiếu căn cứ vào nhiều vấn đề phức tạp: chính trị, kinh tế, giáo dục và truyền thông trong 50 tiểu bang. Sau đây là ít nữa sáu lãnh vực chính được cử tri đoàn mổ xẻ:
A- Cá tính của ứng cử viên.
Bush và Kerry đều xuất thân từ một môi trường, cả hai tốt nghiệp đại học Yale và từng hoạt động trong những câu lạc bộ sinh viên giống nhau. Nhưng họ khác biệt về phong cách và tư tưởng. Bush, 58 tuổi, ra đời ở Connecticut; Kerry, 60 tuổi, ở Colorado. Bush lớn lên tại Texas, thâm nhiễm những nét văn hoá mộc mạc của xứ cao-bồi và có tinh thần tự lập. Kerry lại chọn nếp sống trưởng giả, quý phái của giới thượng lưu "establishment" ở miền Tây Hoa kỳ sau khi thành tài và thành danh. Trong lúc vận động bầu cử, Bush đã khai thác điểm này. 40% cử tri Mỹ dựa vào cá tính của ứng cử viên - thay vì hồ sơ - để "chọn mặt gởi vàng". Mặc dù thế, theo cuộc thăm dò dư luận, có ít nữa một phần tư tổng số cử tri Mỹ tuyên bố chống Bush đến cùng.
Hai tuần trước ngày bầu cử 2 tháng 11, Bush và Kerry suýt soát điểm với nhau, theo cuộc thăm dò dư luận..
B- Chiến tranh Irak.
Phúc trình của nhóm thanh tra giải giới xác nhận không tìm ra võ khí giết người từng loạt. Ủy ban điều tra vụ tấn công 11.9.2001 cho biết Al Qaida không liên hệ với Saddam Hussein. Tiếp theo xì-can-đan lính Mỹ tra tấn tù binh Irak tại khám đường Abou Ghraib, Paul Bremer, nguyên Đặc sứ toàn quyền tại Baghdad tiết lộ Mỹ không có đủ lực lượng chiếm đóng Irak. Tình hình Irak trở nên khó khăn với dân địa phương nổi lọan, khủng bố gia tăng bắt cóc và chặt đầu các con tin dân sự và số quân nhân Mỹ tử nạn vượt trên 1.000.
Trước những sự kiện bất lợi trên đây, 48% dân chúng Hoa kỳ vẫn nghĩ rằng quyết định tấn công Irak vào tháng 3.2003 giúp cho an ninh xứ Mỹ vì thà đánh khủng bố ở ngoài xứ còn hơn trên lãnh thổ chúng ta. Chiến thuật của Bush là chuẩn bị rút quân trong thời hạn vừa phải bằng cách trả chủ quyền cho Irak trước cuối tháng 6.2004 và giúp huấn luyện quân đội và lực lương cảnh sát cho xứ này trước tổng tuyển cử vào tháng giêng sang năm. Đề nghị vừa nói trấn an cử tri Mỹ. Trong khi đó, Kerry không thuyết phục được nhiều người với chủ trương (khá mơ hồ) chia xẻ với quốc tế gánh nặng chiếm đóng và tái thiết Irak. Lịch sử chứng minh: tại Hoa kỳ, sáu Tổng thống đều được tái nhiệm khi bầu cử tiến hành giữa chiến tranh (James Madison năm 1812, Richard Nixon năm 1972): Không ai thay ngựa giữa giòng.
C- Chống khủng bố.

Bush và Kerry hứa cả hai chống khủng bố toàn diện, bằng mọi phương tiện. Điểm khác biệt hệ trọng là Bush chủ trương tấn công đến cùng các thủ phạm Oussama Ben Laden, Abou Mousab al-Zarkaoui và đồng lõa. Đến nay, 75% lãnh tụ al-Qaida bị sa lưới. Bush và Cheney chế diễu giải pháp yếu ớt của Kerry gồm có các điểm: chỉnh đốn lại khả năng tình báo, tái huấn luyện và tái phối trí quân đội chiếm đóng Irak, tận dụng các lực lượng đặc biệt, cọng tác với các đồng minh, dựng lại thanh danh và uy tín của Hoa kỳ.. Kerry không ngớt đả kích: chiến tranh Irak là một vụ "dương Đông, kích Tây" trong khi kẻ thù thật sự của Hoa kỳ là tổ chức khủng bố.
Đến nay, theo ABC /Washington Post, 55% cử tri tin Hoa kỳ sẽ thắng khủng bố.
D- Bang giao quốc tế.
Kerry thuyết giảng - đôi khi như giữa sa mạc - rằng siêu cường Hoa kỳ sẽ mạnh hơn nếu nối lại với khối đồng minh trước đây. Trong cuộc tranh luận đầu tiên tại Florida, Kerry lỡ đưa đề nghị Mỹ nên đi qua một cuộc "trắc nghiệm toàn cầu, global test" trước khi tấn công một quốc gia thù địch. Bush chụp ngay cơ hội để từ đó, tố Kerry vọng ngoại, muốn đặt chính sách đối ngoại Mỹ dưới sự kiểm soát của quyền phủ quyết ngoại bang. Chủ thuyết đa phương chống chủ thuyết đơn phương. Sự độc lập ngọai giao của Hoa kỳ xưa nay vẫn là chủ đề kích thích cơ cấu đảng Cọng hòa. Về phiá Dân chủ, nhu cầu đánh bóng lại hình ảnh xấu quốc tế của nước Mỹ được hàng ngũ đảng viên cổ võ.
E- Vấn đề kinh tế.
George W Bush là Tổng thống Mỹ đầu tiên, từ 72 năm nay, chấm dứt nhiệm kỳ với 585.000 jobs tiêu ra mây khói. Mặc dù cuối 2001 tình trạng suy thoái tài chính có mòi được giải quyết, mức tăng trưởng lên hơn 4% và có thêm 1,9 triệu việc làm, 56% tổng số dân Hoa kỳ vẫn ở trong tình trạng lận đận. Giới tiêu thụ hiện phải trả trên 2 đô một gallon xăng, bảo hiểm sức khoẻ mắc hơn 63% trong vòng bốn năm, 44 triệu người hiện không đủ sức trả tiền thang thuốc khi ốm đau. Sự giảm thuế (1900 tỷ mỹ kim) thêm vào chi phí chiến tranh Irak (120 tỷ) gây thâm thủng kỷ lục 415 tỷ đô-la cho ngân sách quốc gia năm nay. Cuối trào Clinton, ngân sách thặng dư 236 tỷ. Ngay cả về phiá Cọng hoà, tình trạng thiếu kỷ luật tài chính này gây lo ngại. Kerry hưá hủy việc giảm 10% trên những lợi tức cao và hạ xuống còn 200 mỹ kim một năm. Bush, trái lại, muốn giữ nguyên hệ thống một cách vĩnh viễn..
F- Sự tranh luận về những giá trị.
Khi bị chất vần, Bush trả lời "thật sự không biết" con người chọn lựa hay không trở nên đồng tính luyến ái. Bush tuyên bố: vì "tin nơi sự thánh thiện của hôn nhân", ông đã đề nghị tu chính Hiến pháp Liên bang để cấm đoán những vụ kết hôn đồng tính. 'Tôi đã làm như vậy vì tôi lo ngại khi thấy các thẩm phán đấu tranh, activists, định nghĩa lại hôn nhân."
Trong cuộc tranh luận lần chót tại Tempe, Arizona, Bush và Kerry cãi nhau về những giá trị đạo lý. Kerry nóí lên sự lo ngại những quyền dân sự, civic rights, bị vi phạm nếu Tổng thống lợi dụng quyền hạn để bổ vào Tối cao Pháp viện những thẩm phán quá thủ cựu.
Một đề tài nóng hổi khác là phá thai, bị các tín đồ Thiên chúa giáo đả phá mãnh liệt. Bush (theo đạo Tin lành) tuyên bố chống nhưng không hăm sẽ cấm đoán nếu cha mẹ được thông báo trước, parental notification. Kerry, một tín đồ Công giáo, phản bác: "Không thể đòi một bé gái 15 tuổi bị cha hiếp dâm xuất trình giấy phép của cha mẹ." Vì ở trong thế kẹt nên Kerry chủ trương cho phép những vụ kết hôn dân sự, civil unions, thay vì hôn nhân đồng tính. Về phá thai, Kerry tuyên bố: vấn đề này phải là chuyện riêng "giữa Chúa, phụ nữ và các bác sĩ của họ."
3- Sức mạnh và lo sợ.
Sa lầy tại Irak và xích mích với Liên Hiệp Quốc, Hoa kỳ bị chia rẽ trầm trọng trước ngày bầu cử 2 tháng 11. Từ giai cấp chính trị cho đến thường dân, xứ này bung ngực, gồng mình để khống chế các nỗi lo âu và áp đảo nhiều ngờ vực. Những cuộc biểu tình phản chiến với trên 250.000 người tham dự ở Nữu Ước cuối tháng 8 và số tử vong không ngớt gia tăng xung quanh Bagdad không làm Tổng thống Bush dịu giọng trong bài diễn văn ngày 21 tháng 9 vừa qua tại Liên Hiệp Quốc. Ông gan lì xác nhận cuộc chiến tranh lạnh chống khủng bố sẽ thành công dân chủ hóa Irak. Bush tin các cử tri lưỡng lự sẽ cuối cùng ngả theo ông vì kế họach của Kerry - nặng về ngoại giao - quá mơ hồ. Lời phát biểu của Clinton: "Trong thời buổi khủng hoảng nguy hiểm, dân Mỹ thà chọn một lãnh tụ mạnh phạm lỗi lầm hơn là một người yếu có lý" đã vô hình chung tuyên truyền gián tiếp cho Bush.
Những khuyến cáo liên tiếp của các Bộ An ninh (Tom Ridge), Tư pháp (Ashcroft) và Quốc phòng (Donald Rumsfeld) về nguy cơ khủng bố có thể xảy ra bất cứ lúc nào tạo ra - vô tình hay cố ý" -một bầu không khí căng thẳng thường xuyên trong quần chúng. Phó Tổng thống Dick Cheney, mặt khác, lên tiếng báo động: những tai hoạ khác như vụ 9/11 sẽ không tránh khỏi nếu Kerry đắc cử và phe "chủ bại" nắm quyền. Giới truyền thông (báo chí, truyền hình) - chuyên tung tin giật gân - đóng một vai trò không nhỏ trong việc hâm nóng khủng hoảng, thật sự hay giả tạo. Đây là dịp tốt cho Karl Rove, cố vấn của Bush, tuyên truyền: "Dân Mỹ biết rằng đảng Cọng hoà sát cánh với Quân đội hơn.. ..Chúng tôi là những người đáng tin cậy nhất để bảo vệ họ."
Phe Dân chủ tố ê-kíp Bush áp dụng chiến thuật thổi phồng nguy cơ, gây hoảng hốt, scare- tactics, để hù doạ và lung lạc cử tri. Mặt khác, theo Kerry, đảng Cọng hoà còn vịn vào lý do an ninh để vi phạm trắng trợn dân quyền.
Hơn lúc nào hết, một Hoa kỳ tô đỏ, theo khuynh hướng bảo thủ, gồm có các tiểu bang phần đông nằm trong nội địa, đối đầu gay gắt với một Hoa kỳ nhuộm xanh, theo đảng Dân chủ, dọc theo bờ đại dương.
*
Ngày 2 tháng 11, dân chúng sẽ phán quyết tối thượng. Vox populi, vox Dei. Câu hỏi đặt ra là vị lãnh tụ được chọn sẽ làm gì để sớm hàn gắn lại những rạn nứt trong dân tâm, để tái lập an bình trên thế giới " Hoa kỳ không phải chỉ là một vùng đất trải rộng từ Thái bình dương cho đến Đại Tây dương. Hoa kỳ còn là một lý tưởng được nêu cao trong Hiến pháp gồm có những qui tắc thảo ra cách đây trên 200 năm bởi những người sống chết cho Tự do, Dân chủ.
Hoa kỳ là một quốc gia lạc quan. Mọi giấc mơ đều có thể thành tựu trên xứ sở của hy vọng này. Hoa kỳ săn đón cơ hội, không tìm kiếm hiểm nguy nhưng khi không thể tránh được, Hoa kỳ có đủ sáng suốt, ý chí và phương cách để thắng mọi thử thách. Mối đe dọa chung đối với sự tồn vong của đất nước sẽ là yếu tố hữu hiệu nhất để đoàn kết quốc gia.
LÂM LỄ TRINH
Thuỷ Hoa Trang
Ngày 18.10.2004

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Khi nhiều nơi trên thế giới sửa soạn đón năm mới vào đầu tháng Giêng, thì ở không ít quốc gia và nền văn hóa khác, năm mới lại đến vào những thời điểm hoàn toàn khác. Dù là lịch Gregory, lịch âm, lịch dương–âm hay các hệ lịch cổ gắn với tôn giáo và thiên nhiên, việc đánh dấu một năm mới vẫn là tập tục lâu đời. Ăn uống, lễ nghi, sum họp gia đình và suy ngẫm về năm cũ là những điểm chung; khác biệt nằm ở nhịp thời gian và ý nghĩa tinh thần mà mỗi nền văn hóa gửi gắm vào khoảnh khắc ấy.
Năm 2025 là một năm sôi động của khoa học, khi những bước tiến lớn đã được thực hiện trong nhiều lĩnh vực, từ y học, thiên văn, khảo cổ đến công nghệ sinh học và trí tuệ nhân tạo. Những phát hiện và sự kiện này không chỉ mở rộng hiểu biết của con người về thế giới, mà còn đặt ra nhiều câu hỏi mới, thúc đẩy sự phát triển của khoa học và công nghệ trong tương lai.
Ở Hoa Kỳ, khoa học xưa nay hiếm khi giành hàng tít lớn trên báo, cho dù ngân sách nghiên cứu suốt nhiều thập niên vẫn vững vàng qua mọi triều tổng thống như một thứ “quốc ước bất thành văn” về tri thức thuần túy. Năm 2025, khúc quân hành êm ả đó bỗng khựng lại: chính quyền Donald Trump, trở lại Nhà Trắng với nghị trình cải tổ khoa học và kỹ nghệ theo hướng ý thức hệ, đã kéo chính sách khoa học từ trang trong ra thẳng trang nhất.
Thuế quan — thứ từng vắng bóng trên mặt báo suốt nhiều thập niên — nay trở lại trung tâm chính sách kinh tế Hoa Kỳ, trong lúc Tối Cao Pháp Viện đang xét tính hợp hiến của các mức thuế toàn cầu do Tổng thống Donald Trump ban hành. Bài viết dưới đây, theo phân tích của Kent Jones, giáo sư kinh tế danh dự Đại học Babson, đăng trên The Conversation ngày 11 tháng 12 năm 2025, nhằm giải thích cặn kẽ thuế quan là gì, ai thực sự gánh chịu, và vì sao vấn đề này đang tác động trực tiếp đến túi tiền và tương lai kinh tế nước Mỹ. Thuế quan, nói gọn, là thuế đánh lên hàng hóa nhập cảng. Khi một công ty Hoa Kỳ nhập hàng từ nước ngoài, Cơ quan Hải quan và Biên phòng Hoa Kỳ sẽ gửi hóa đơn thuế; doanh nghiệp phải nộp đủ thì hàng mới được thông quan. Trên giấy tờ, người trả thuế là nhà nhập cảng. Nhưng trên thực tế, phần lớn chi phí ấy được chuyển thẳng sang người tiêu dùng qua giá bán cao hơn — từ thực phẩm, xe cộ cho đến quà tặng cuối năm.
Vào những ngày cuối tháng Tám của năm 2025, tôi cùng hai đồng nghiệp đã quyết định từ bỏ chức vụ tại Cơ Quan Kiểm Soát và Phòng Bệnh (CDC). Chúng tôi ra đi vì không thể tiếp tục im lặng khi chứng kiến tính liêm chính khoa học ngày một xói mòn, còn cơ sở hạ tầng y tế công cộng của quốc gia cứ dần rệu rã dưới sự lãnh đạo của Robert F. Kennedy Jr., Bộ trưởng Bộ Y tế và Nhân sinh (HHS). Khi đó, chúng tôi đã khẩn thiết kêu gọi Quốc Hội, các tổ chức chuyên ngành và các bên liên quan trong lĩnh vực y tế công cộng hãy can thiệp trước khi xảy ra những thiệt hại không thể cứu vãn. Tôi rời đi với niềm tin mọi thứ rồi sẽ được chấn chỉnh.
Khi nhìn bản đồ thế giới và duyệt xét lịch sử hình thành, chúng ta nhận thấy có rất nhiều điểm tương đồng giữa Canada và Úc Đại Lợi.
Người Việt miền Nam từng trải qua một bài học cay đắng: sau 1975, những lời nói về “thống nhất” và “hàn gắn” không bao giờ đi cùng sự nhìn nhận. Không một lời chính thức nào nhắc đến các trại cải tạo, những cuộc tước đoạt, hay những đời sống bị đảo lộn dưới tay những người nhân danh chiến thắng. Không có sự thật, hòa giải chỉ là chiếc khẩu hiệu rỗng. Câu chuyện nước Mỹ hôm nay, khi chính quyền muốn làm mờ các chứng tích về chế độ nô lệ, cho thấy một điều quen thuộc: không quốc gia nào trưởng thành bằng cách giấu đi phần tối. Sự thật không tự biến mất chỉ vì người ta muốn quên.
Hai mươi năm trước, Thống đốc Jeb Bush ký đạo luật “stand your ground” (đứng vững tại chỗ), được giới ủng hộ xem là một biện pháp chống tội phạm dựa trên “lý lẽ thường tình”. Lời hứa khi ấy: bảo vệ người dân tuân thủ pháp luật khi họ dùng vũ lực để tự vệ. Sau vụ George Zimmerman được tha trong cái chết của Trayvon Martin, đồng bảo trợ dự luật, dân biểu Dennis Baxley, vẫn bảo rằng “trao quyền” cho người dân sẽ giúp chặn bạo lực.
“Di sản, còn có thể mang hình thức phi vật thể của lối nghĩ, lối sống, lối hành động, mà con người miền Nam khi xưa đã được trau dồi, hun đúc qua tinh thần của thể chế, của một nền dân chủ hiến định. Chính con người, chính cộng đồng xã hội mới là trung tâm và cũng là cội nguồn lẫn mục đích của mọi bản hiến pháp.” – Hải Sa, “Ngót 60 năm từ một khế ước nhân quyền dang dở,” trang 56 Cùng với tin tạp chí Luật Khoa vừa được đề cử giải thưởng Tự Do Báo Chí năm 2025 của Tổ chức Phóng viên Không Biên giới, ban chủ trương trong một thư tới độc giả vào cuối tháng 10 đồng thời thông báo việc phát hành ấn bản đặc biệt với chủ đề “70 Năm Việt Nam Cộng Hòa – Chân Dung & Di Sản” gồm 86 trang, với 14 bài vẽ lại hành trình từ ra đời tới bị bức tử của nền dân chủ duy nhất của Việt Nam và di sản của thể chế yểu mệnh này để lại. Bài này nhằm điểm qua nội dung của ấn bản đặc biệt này, và sẽ chú trọng vào một bài đã gợi nơi người viết một suy tư sâu sắc.
Một nhóm sử gia, thủ thư và tình nguyện viên đang gấp rút chạy đua với thời gian – và với chính quyền Trump – để giữ lại những mảnh ký ức của nước Mỹ.Từ hình ảnh người nô lệ bị đánh đập, các trại giam người Mỹ gốc Nhật trong Thế Chiến II, đến những bảng chỉ dẫn về biến đổi khí hậu ở công viên quốc gia, tất cả đều có thể sớm biến mất khỏi tầm mắt công chúng. Trong vài tháng gần đây, hơn một ngàn sáu trăm người – giáo sư, sinh viên, nhà khoa học, thủ thư – đã âm thầm chụp lại từng góc trưng bày, từng bảng giải thích, để lập ra một kho lưu trữ riêng tư. Họ gọi đó là “bản ghi của công dân” – một bộ sưu tập độc lập nhằm bảo tồn những gì đang tồn tại, trước khi bị xoá bỏ bởi lệnh mới của chính quyền.


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.