Hôm nay,  

Bush Ra Quân

18/11/200400:00:00(Xem: 5864)
Nhiệm kỳ hai của Tổng thống Bush sẽ giống nhiệm kỳ một, nhưng dứt khốt và dữ dội hơn. Cách ông chuẩn bị nội các mới có thể báo trước điều đó.
Cho tới khi Tổng thống Bush chính thức tái nhậm chức và đọc bài diễn văn Về Tình hình Liên bang vào cuối tháng Giêng, ta chưa rõ là ông chủ trương thực hiện những gì trong nhiệm kỳ hai. Tuy nhiên, qua việc thông báo sơ khởi về nhân sự trong nội các mới, ông đã cho thấy một điều: ông củng cố bộ máy an ninh đối ngoại để thực hiện đúng nhiệm vụ do ông đề ra. Chìm sâu bên dưới là một lời hăm: không đùa với chính quyền Bush được nữa.
Lời hăm dọa có thể hướng về quân khủng bố, đồng minh bên ngoài lẫn đối thủ chính trị bên trong.
Cho đến nay, đúng hai tuần sau khi thắng cử, sáu nhân vật trong nội các đã lần lượt từ chức để chuẩn bị thành lập một nội các mới cho nhiệm kỳ hai. George W. Bush là người ít muốn thay đổi, nội các bốn năm qua của ông chỉ có bốn tổng trưởng từ chức giữa nhiệm kỳ. Cũng vì vậy mà lần này người ta chờ đợi rất nhiều cải tổ nhân sự. Bốn năm trong chính phủ có thể làm suy mòn những người sắt thép nhất, nhất là trong một nội các thời chiến lại có đa số rất mỏng, dưới sự lãnh đạo của một vị Tổng thống không biết sợ, không nhận lỗi, lại không mấy quan tâm đến nhiều loạt đả kích liên tục của đối lập.
Những thay đổi đầu tiên được loan báo đều liên hệ đến lãnh vực an ninh và đối ngoại.
Khi đưa Alberto Gonzales thay John Ashcroft làm Tổng trưởng Tư pháp, Bush chọn người thân tín, có quan điểm bảo thủ như mình, nhưng thuộc thành phần thiểu số gốc Latino và có đường lối xử trí khôn khéo hơn.
Cùng với bộ Nội an, có khi do một Tổng truởng mới thay ông Tom Ridge, Tổng trưởng Gonzales sẽ ra tay giải quyết một số hồ sơ nhạy cảm mà không bị đả kích là có tinh thần độc tài hoặc kỳ thị, trong đó có việc kiểm sốt biên giới chặt chẽ hơn để ngăn ngừa khủng bố. Biên giới đó tất bao gồm miền Nam, nơi có chừng ba ngàn di dân xâm nhập lậu mỗi ngày. Kiểm sốt di dân từ Trung Nam Mỹ đổ lên là nhu cầu khách quan nhưng ai cũng ngại vì sợ bị mang tiếng là kỳ thị di dân, kỳ thị người Latino.
Khi hữu sự, Bush vẫn chọn những người chung thủy đã từng cộng tác với ông tại Texas, trường hợp của Thẩm phán Gonzales là đầu tiên mà không duy nhất. Trường hợp thứ hai là tân Tổng trưởng Giáo dục Margaret Spellings, cố vấn về nội chính (giáo dục và xã hội), một phụ nữ có ảnh hưởng nhất (nhì) thủ đô mà dư luận ít biết. Bà là người được Bush tin cậy từ thời Texas. Khi thay thế một Tổng trưởng da đen (ông Rod Paige - nguyên Bộ trưởng Giáo dục của Texas) với một Tổng trưởng phái nữ. Trường hợp thứ ba, người thay thế Gonzales trong chức vụ cố vấn pháp lý bên tòa Bạch Cung cũng là một phụ nữ, và lại gốc Texas, một nhân vật thân tín lâu năm. Dường như ông Bush không để ý đến màu da mà quan tâm tới sự chung thủy và kiên định lập trường. Nét đại đoàn kết của Bush nằm ở đó. Ông đoàn kết với những người có cùng quan điểm để làm cho được việc nhưng vẫn khéo củng cố vị trí của thành phần thiểu số - phụ nữ và da màu - trong nội các.
Đáng chú ý nhất - vì được thông báo rất nhanh - là việc thay thế Ngoại trưởng Colin Powell với Cố vấn An ninh Quốc gia Condoleezza Rice, một nữ lưu da đen, cố vấn thân tín nhất và rất am hiểu các vấn đề an ninh và đối ngoại.
Powell được lòng mọi người nhưng thực sự không được việc trong vai trò Ngoại trưởng. Bộ máy ngoại giao của Hoa Kỳ vẫn là một thành lũy riêng, có khả năng gây ấn tượng là thông minh và uyển chuyển hơn lãnh đạo, mà không thuyết phục được thế giới về những chủ trương của Hoa Kỳ. Nước Mỹ làm mất lòng thiên hạ vì sự chọn lựa của ông Bush, nhưng cũng vì khả năng thuyết phục rất kém của bộ Ngoại giao. Ông Powell luôn giữ thái độ ôn hoà với các đối thủ của chính quyền Mỹ, nhưng khéo cho báo chí thấy sự bất đồng của ông bên trong chính quyền. Mâu thuẫn giữa Ngoại trưởng Powell và Phó Tổng thống Dick Cheney lẫn Tổng trưởng Quốc phòng Donald Rumsfeld đã trở bên công khai vì được phía Ngoại giao công khai hóa. Giữa hai vai Thiện-Ác, Powell được lòng vì đóng vai ông Thiện, dù đã phải nhiều lần nêu ra chủ trương mà các nước khác và nhất là dư luận báo chí cho là Ác. Dường như là đến lúc cuối, nếu Tổng thống yêu cầu, Colin Powell vẫn sẵn sàng ở lại trong vai trò bạc bẽo mà thực ra rất có lợi cho sự nghiệp cá nhân. Nhưng ông Bush không yêu cầu mà lập tức giới thiệu người thay thế.

Colin Powell vẫn còn cái vốn đắc nhân tâm của mình. Ông mà ra tranh cử thì thắng lớn. Và nếu tranh cử chức Nghị sĩ New York vào năm 2006 thì có khi Hillary Clinton chỉ là Nghị sĩ một nhiệm kỳ, hy vọng tranh cử Tổng thống vào năm 2008 trở thành mơ hồ bất trắc. Liệu ông Bush và Powell có tính trước chuyện ấy không, thiên hạ chưa biết được.
Trong suốt ba năm chiến tranh, người giúp Tổng thống làm trọng tài chọn lựa hai giải pháp mềm giẻo theo lối ngoại giao hoặc cứng rắn theo lối quốc phòng là Condi Rice. Giờ đây, Rice sẽ điều khiển bộ máy ngoại giao ấy. Xa tổng thống nên không còn là người vấn kế hàng ngày, Rice lại có ưu thế là từ vai trò tham mưu bước qua lãnh vực điều khiển để nói ra một quan điểm duy nhất của chính quyền. Nhưng trước đó, bà (cô mới đúng - độc thân và còn trẻ) phải cải tổ lại bộ máy này, để Ngoại giao không là một pháo đài riêng của giới ngoại giao, nơi xuất phát nhiều đòn du kích tấn công ngược vào tổng thống. Việc này không dễ nhưng Condi Rice từng có kinh nghiệm điều khiển như vậy, khi làm giám hiệu một đại học bậc nhất của Hoa Kỳ là trường Stanford tại Bắc California.

Được Thượng viện phê chuẩn rồi, Ngoại trưởng Rice sẽ bổ nhiệm những người thân tín và được việc trước khi khởi sự một kỷ nguyên mới, với nhiều vấn đề cũ: khắc phục mâu thuẫn với các đồng minh Âu châu, chủ yếu là Pháp; thu xếp giải pháp Trung Đông trong thời hậu Arafat; giải quyết một hồ sơ đã bị lãng quên trong bốn năm qua là Trung Nam Mỹ, với các điểm nóng là Colombia, Venezuela, Argentina và Brazil lẫn Cuba thời hậu Castro. Condi Rice không là chuyên gia Á châu, nhưng, chính quyền Bush trong nhiệm kỳ hai sẽ trở lại ưu tiên ban đầu của mình là xác định lại vị trí Á châu của Hoa Kỳ. Một nơi có thể cho thấy đường lối mới chính là Thượng đỉnh APEC, quy tụ lãnh đạo của 21 nước trong vòng cung từ Á châu Thái bình dương qua tới Nam Mỹ, sẽ được triệu tập năm nay tại Chile. Dư luận sẽ không theo dõi từng lời phát biểu của Colin Powell mà chú ý tới Condi.
Trong khi đó, tân Giám đốc Trung ương Tình báo CIA tiếp tục cải tổ nhân sự trong hệ thống tình báo có biệt tài là mù mờ về chuyện tình báo mà rất giỏi phản kích vào lãnh đạo qua tiết lộ cho báo chí. Khi thấy truyền thông Mỹ thổi phồng nỗi bất mãn của giới điều hành CIA về thái độ cứng rắn của Giám đốc Porter Goss, ta biết là ông đang làm được việc cho Bush. Chính quyền Bush muốn hệ thống tình báo phải được cải tổ để là tai mắt tinh tế của lãnh đạo hơn là một thế lực chính trị toa rập với bộ Ngoại giao để đề ra chính sách khác.
Nếu những dự đốn ban đầu là chính xác thì Tổng trưởng Donald Rumsfeld tiếp tục điều khiển bộ Quốc phòng để hoàn tất chương trình cải tổ quân sự đã trù tính từ lâu. Nếu vậy, cùng với Phó Tổng thống Dick Cheney, Ngoại trưởng Condi Rice, Cố vấn An ninh Quốc gia Stephen Hadley (trong ban tham mưu cũ của Cheney và phụ tá thân tín của Rice), và nhất là với Thứ trưởng Quốc phòng Paul Wolfowitz, xu hướng bảo thủ và tân bảo thủ coi như thắng thế. Điều này xảy ra trái hẳn với dự đốn của truyền thông cách đây có mấy tháng thôi, khi tình hình Iraq suy đồi dần.
Chính quyền Bush tiếp tục đường lối can thiệp mạnh và phát huy dân chủ để xây dựng môi trường thanh bình khiến xu hướng Hồi giao cực đoan không phát triển được cơ sở. Đường lối diệt trừ khủng bố đầy tham vọng này báo hiệu rất nhiều bất ổn trước khi thế giới có thể thấy được kết quả tích cực. Đúng hay sai thì phải cả chục năm nữa người ta mới biết được, nhưng ông Bush nhất quyết tiến hành.
Những bước sơ khởi trong việc cải tổ nội các cho thấy ông đang xây dựng một bộ máy chính quyền tinh ròng, thuần nhất và đáng tin cậy, chứ không cần lấy lòng thiên hạ bằng một nội các có vẻ hòa giải hòa hợp. Khi còn có một đa số rất mỏng sau cuộc bầu cử 2000, ông còn nhất quyết làm cho được những gì ông cho là đúng; với thế mạnh ngày nay, ông càng quyết chí hơn. Cuộc cách mạng của Bush tiếp tục, và còn dữ dội hơn.
Ông chuẩn bị ra quân đợt hai và thế giới sẽ phải hành xử với thực tế ấy trong suốt bốn năm tới.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Khi ngày kỷ niệm 250 năm Tuyên Dương Độc Lập đang đến gần, Hoa Kỳ đứng trước một câu hỏi quan trọng: Liệu một trong những giá trị cốt lõi nhất của bản Tuyên Dương – rằng chính phủ phải hoạt động minh bạch, có trách nhiệm trước nhân dân và tuân thủ pháp luật – có còn được giữ vững? Trước khi bản Tuyên Dương Độc Lập ra đời, các nhà lập quốc đã lên án việc chính quyền Vua George III chà đạp nhân quyền của các thuộc địa. Không chỉ vậy, họ còn đưa nguyên tắc bảo vệ vào Hiến pháp sau này, thông qua khái niệm gọi là “quyền được xét xử công bằng” (due process).
Trong nhiệm kỳ tổng thống đầu tiên, Donald Trump đã khiến nhiều người sửng sốt vì tốc độ thay đổi chóng mặt trong hàng ngũ các viên chức nội các và cố vấn thân cận. Nhưng khi bước vào nhiệm kỳ hai, hiện tượng ấy gần như biến mất; chỉ còn một vài người rút lui. Nhưng theo các chuyên gia, điều đó không đồng nghĩa với sự hòa hợp. Thay vào đó, sự “ổn định” ấy đến từ việc Trump chỉ chọn những người không dám làm trái ý mình. Những người sẵn sàng nghe và vâng lời ông, bất kể đúng sai.
Ở Hoa Kỳ, khi nghe đến cụm từ “giáo dục tổng quát,” người ta thường hình dung về những khóa học nhập môn trong các lĩnh vực nghệ thuật, nhân văn, khoa học xã hội, khoa học tự nhiên và toán học. Tùy vào mỗi trường, chương trình này có thể mang những cái tên khác nhau như “chương trình căn bản” (core curriculum) hay “các môn học bắt buộc” (distribution requirements). Ngoài ra, chương trình này đôi khi còn có một tên gọi khác là “giáo dục khai phóng” (liberal education). Hội các trường Cao đẳng và Đại học Hoa Kỳ (American Association of Colleges and Universities, AACU) mô tả đây là chương trình giúp bồi dưỡng “tinh thần trách nhiệm xã hội, cùng với các kỹ năng trí tuệ và thực tiễn vững vàng có thể vận dụng linh hoạt.”
Trong nhiều năm kể từ khi Jeffrey Epstein được phát hiện chết trong phòng giam tại Metropolitan Correctional Center (MCC), New York, giới chức liên bang luôn khẳng định rằng cái chết này là một vụ tự sát. Tuy nhiên, một cuộc điều tra độc lập do CBS News thực hiện đã phơi bày hàng loạt mâu thuẫn giữa các tuyên bố của chính phủ và những gì thực sự hiện ra trong đoạn phim giám sát vừa được công bố.
Cuối mùa Hè năm 1955, Till-Mobley tiễn con trai của bà, Emmett Till 14 tuổi lên một chuyến tàu từ Chicago đến thăm chú và các anh em họ của Emmett ở quê hương Mississippi của bà. Giống như những phụ nữ và đàn ông da đen nói với con cái họ về việc chú ý các điểm dừng giao thông và các cuộc chạm trán khác với cảnh sát, Till-Mobley đã căn dặn Emmett rất kỹ. Bà cho cậu biết cậu đang đi đến một nơi mà an toàn phụ thuộc vào khả năng kiềm chế sự bốc đồng, tính cách không khuất phục của cậu với người da trắng. Linh cảm của người mẹ mang đến trong lòng bà nỗi bất an không giải thích được. Bà đưa cho Emmett chiếc nhẫn bạc của ông Louis Till, cha của cậu. Chiếc nhẫn khắc chữ L.T.
“Đi về Miền Nam, miền hương thơm bông lúa tràn ngập đầy đồng; Đi về Miền Nam, miền xinh tươi đất rộng cùng chung nguồn sống” Và cứ như thế, với tiếng hát trong tâm tưởng, từng đoàn người gồng gánh ra đi. Họ đi về hướng Nam giống như cha ông của mình từ bao nhiêu thế kỷ trước. Bây giờ lại còn một động lực mới và mãnh liệt khác, đó là đi tìm tự do: ‘chúng tôi muốn sống!’, như tên gọi một cuốn phim nổi tiếng của đồng bào di cư sau này. Cuối tháng 6, dù hiệp định đình chiến chưa ký kết nhưng quân đội Pháp và Quốc gia đã rút lui khỏi nhiều địa điểm ở đồng bằng Bắc Việt nên nhiều người bắt đầu di tản về các đô thị, đặc biệt là Hải phòng.
Cõi này ngày càng bất an! Tình trạng hâm nóng toàn cầu đã dẫn tới nhiều thảm họa như bão lụt, hạn hán, mực nước biển dâng cao, dịch bệnh, mất mùa, đói khát lầm than. Chiến tranh thù hận ngày càng hung bạo đã làm cho hàng triệu người thương vong, nhà cửa ruộng vườn bị phá hoại. Các chế độ độc tài, quân phiệt, và nạn kỳ thị sắc tộc đã thẳng tay đàn áp dân lành. Tất cả những điều trên đã dẫn đến thảm trạng bỏ nước đi của hàng triệu người trên thế giới! Theo Population Division of the United Nations Department of Economic and Social Affairs (UNDESA), năm 2024 có tới 304 triệu di dân trên toàn cầu, là một con số tăng gần gấp đôi kể từ năm 1990, khi lúc đó có 154 triệu di dân trên thế giới. Đó là 3.7% tổng dân số địa cầu. Theo Cơ Quan Tị Nạn Liên Hiệp Quốc, tính tới cuối năm 2024, có 43.7 triệu người tị nạn, gồm 6 triệu người tị nạn từ Palestine và 8 triệu người xin được nhận vào quy chế tị nạn trên toàn cầu.
Trong số người Việt, thế hệ thứ nhất có 29% học xong cử nhân hay cao hơn. Thế hệ sinh ra lớn lên tại Hoa Kỳ con số này là 59%. Như thế có thể lý giải là phụ huynh không có cơ hội học cao nhưng khuyến khích con theo đuổi đường học vấn cho tương lai.
Khi các chuyên gia quan ngại về mối quan hệ của giới trẻ với thông tin trực tuyến, họ thường cho rằng giới trẻ tuổi không hiểu biết về phương tiện truyền thông như những người lớn tuổi hơn. Nhưng công trình nghiên cứu dân tộc học do Jigsaw – cơ sở công nghệ của Google - thực hiện lại tiết lộ một thực tế phức tạp và tinh tế hơn: Thế hệ Z, thường được hiểu là những người sinh sau năm 1997 và trước năm 2012, đã phát triển các chiến lược khác biệt rõ rệt để đánh giá thông tin trực tuyến, những chiến lược sẽ khiến bất kỳ ai trên 30 tuổi trở nên bối rối. Họ không tiếp thu thông tin như những người lớn tuổi hơn bằng cách đầu tiên đọc tiêu đề và sau đó là nội dung.
Người Việt Nam không ai xa lạ với từ ‘Gulag’ - trại tù lao động khổ sai khét tiếng của Liên Bang Xô Viết. Ước tính trong khoảng hai thập niên từ 1930-1953, nơi đây giam giữ khoảng 4 triệu tù nhân; 1.5 triệu đã chết trong tù hay sau khi được thả một thời gian ngắn. Gulag từng được xem là địa ngục trần gian, là biểu tượng cho sự tàn bạo của nhà tù cộng sản. Trong những ngày cuối tháng 6, khi mà người dân Mỹ chuẩn bị pháo hoa đón mừng Lễ Độc Lập, cái tên Gulag được sử dụng khi nói đến một nhà tù mới được hình thành ở Florida. Nhà tù này có tên gọi là Alligator Alcatraz. Trong một bài viết được đăng trên trang mạng Amrican Community Media ngày 30/06/2025, nhà báo Laszlo Bartus đã cảnh báo rằng nó sẽ là nhà tù vô nhân đạo nhất thế giới.


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.