Hôm nay,  

Họa Vô Đơn Chí

15/11/200500:00:00(Xem: 7856)
-DẪN NHẬP:

Cách đây khoảng gần hai năm tôi đã viết một bài về có tửa đề tương tự khi thấy VN vừa hết bị đe đoạ bởi dịch SARS (Severe Acute Respiratory Syndrome), nối tiếp bởi dịch Cúm gà hay Cúm gia cầm H5N1 và một chút bệnh lở mồm long móng ở trâu bò heo tại vài nơi miền Trung, cũng như bị Mỹ sử ép trong vụ khiếu kiện bán phá giá hàng xuất khẩu là cá ba xa hay cá da trơn chi đó.

Trong mấy ngày hôm nay tôi thấy VN đang áp dụng những biện pháp khẩn cấp để ngăn chặn mối đe doạ thế kỷ là đại dịch Cúm ở người (Human Influenza Pandemic) dẫn xuất từ dịch cúm gà hay cúm gia cầm (Avian Flu Epidemic) H5N1.

Theo dõi trên báo mạng VN Express trong hai ngày thứ tư 9-11 và thứ năm 10-11 chúng ta thấy lần lượt những tựa đề đáng buồn, như : Dịch cúm gia cầm đang phát triển mạnh; Việt Nam đang ở ngưỡng cửa đại dịch cúm.

Chính quyền Việt Nam đang rộn ràng bước vào trận địa chống nguy cơ bộc phát đại dịch cúm ở người. Thủ tướng Phan Văn Khải gửi công điện tới tấp đi khắp nơi trong nước để chỉ đạo chặt chẽ và kiểm soát việc phòng chống. Lại đặc biệt cử các phó thủ tướng như ông Vũ Khoan đi Bắc Ninh, Phạm Gia Khiêm đi Hà Nội, Nguyễn Tấn Dũng vào thành Hồ.

Trong một cuộc họp ông bộ trưởng Cao Đức Phát thuộc bộ Nông nghiệp và Phát triển Nông thôn khẳng định: “Chính phủ, Ban Chỉ đạo quốc gia Phòng chống dịch cúm gia cầm đều cho rằng chúng ta làm chưa tương xứng với yêu cầu cấp bách của tình hình dịch, các giải pháp chống đại dịch cúm chưa đồng bộ, thiếu quyết liệt.”

Ông Phát còn gợi ý cho cán bộ tỉnh Hải Dương: “Nếu lực lượng quá mỏng, cán bộ thú y, dân quân điạ phương không làm xuể thì Sở (Nông Nghiệp và Phá triển nông thôn) cần đề nghị với chủ tịch Ủy ban Nhân dân tỉnh huy động cả công an, quân đội vào phòng chống dịch. Chính phủ đã chỉ đạo như vậy rồi.”

Ông Phát nhấn mạnh, những công việc đòi hỏi chuyên môn về thú y, thì khi nguy cấp sẽ huy động cả sinh viên ngành thú y, chăn nuôi của các trường đại học, trung học chuyên nghiệp vào công tác phòng chống dịch!

Chưa hết, ông Phát nói tách bạch, về nhân sự hay kinh phí nếu thấy còn thiếu, cứ mạnh dạn đề nghị bổ sung. Và ông kết thúc hội nghị bằng dẩn chứng tuyên bố mới nhất của phó thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng với câu nói: “Nếu cần sẽ điều chỉnh cả kế hoạch ngân sách, thậm chí dừng cả công trình trọng điểm vào phòng chống dịch.”

[Nhân đây cũng xin nói thêm, Nguyễn Tấn Dũng là một ngôi sao đang lên (a rising star, un étoile montant) kể từ khi VN ko được vào WTO và Hồ Cẩm Đào chính thức thăm viếng VN trong ba ngày vào cuối tháng 10 và đầu tháng 11 vừa qua. Ông phó thủ tướng này đang là ứng viên sáng giá vào các chức vụ cao hơn trong guồng máy đảng và nhà nước CS, thí dụ chức thủ tướng hay tổng bí thư. Do vậy ông cần ghi được nhiều thành tích trong dịp may hiếm có này trước các ông như Vũ Khoan, Phạm Gia Khiêm, Nguyễn Khoa Điềm ...

Ông Bùi Tín “rền rỉ” về ông Dũng trong bài viết tháng 11 năm nay dưới tựa đề “Nguy cơ và sự thức tỉnh: “Cho nên phó thủ tướng thường trực Nguyễn Tấn Dũng, người chịu trách nhiệm chính về công nghiệp, dầu khí, giao thông, xây dựng - toàn là những ngành bê bối nhất, chuyên ném tỷ tỷ tiền quốc gia qua cửa sổ, chui vào túi lũ lĩ tham quan ô lại, sắp lên thay ông Khải làm thủ tướng; không phải vì có tài, chẳng phải vì có đức, chỉ vì ông lọt được vào đôi mắt nâu của ‘’hoàng đế đỏ’’ Hồ Cẩm Đào. Đây là lời bàn ở vỉa hè Hà Nội mấy ngày qua. Nghe mà đau và nhục tột cùng cho đất nước.”

Trong một bài khác ông nhà báo họ Bùi còn khôi hài đen, nếu như cứ làm thất thoát ngân qũi một tỉ phải chịu một roi quắn đít vào mông, có lẽ Nguyễn phó thủ tướng sẽ nát bấy hai cái mông thịt mất !!!]

Có hai điểm chính ghi nhận được:

1- nguy cơ đại dịch cúm ở người rất lớn;

2- toàn bộ nhà nước CSVN đang lên cơn sốt phòng chống dịch bộc phát.

Đây là sự thật không chối cãi. Đảng và nhà nước CSVN lần này đã rút được nhiều kinh nghiệm trong công tác phòng chống dịch SARS năm 2003 và Cúm gia cầm H5N1 trong hai năm 2004-2005, nên họ đã không dám “làm chơi ăn thật” nữa.

Công bằng nhận xét tôi cho đó là một điểm son, cho dù đó chỉ là cung cách “mất bò mới lo rào chuồng” cố hữu. Dù bị choáng váng trước các thiên tai bão lụt, động đất ... cùng với bao nhiêu nỗ lực vận động, sửa đổi lẫn hy vọng xin được vào WTO bị phá sản vào giờ phút chót, chưa kẻ những rắc rối về vụ bắt giữ ngư dân Việt bởi hải quân Trung Hoa CS, Mỹ tiếp tục làm khó dễ việc xuất khẩu thủy sản ..., nhưng các quan chức cao cấp VN vẫn tiếp tục lần bước men theo giòng chính nhân loại.

Nếu so sánh với các chính quyền lân bang, như Thái, Indo (Nam Dương), Trung Hoa lục địa trong công tác phòng chống dịch bệnh trên, các quan chức y tế quốc tế đã ghi nhận những thiện chỉ và cải tiến đáng kể của VN.

NGHĨ GÌ " LÀM GÌ """:

*** Toàn thể người Việt trong và ngoài nước thử đặt giả thuyết, nếu như đại dịch xấy ra trong nay mai, cộng đồng thế giới nói chung và nước Việt ta nói riêng sẽ đi về đâu"""

Tôi đã méo mó nghề nghiệp khi đặt ra câu hỏi không được vui vẻ, có thể nói là “xúi quẩy”, ở đây, vì thiết nghỉ “phòng bệnh hơn chữa bệnh” !

Vâng, chúng ta phải nghĩ gì, làm gì trước những tình hình xấu xa và tồi tệ nhất này""""

*** Cá nhân tôi xin có một đôi lời thô thiển như sau:

1/ theo đánh giá của một chuyên gia cao cấp về cúm gia cầm của Tổ chức Y tế thế giới (WHO: World Health Organization; OMS: L’Organisation Mondiale de la Santé) cho hay, con số người chết có thể từ 5-150 triệu.

Tiến sĩ David Nabarro vừa được WHO bổ nhiệm vào vị trí phụ trách điều phối các hoạt động phòng chống dịch cúm gia cầm bùng phát ở khu vực Á châu tiết lộ, sức tàn phá của đại dịch ví như sự kết hợp của hiện tượng trái đất nóng lên và dịch bệnh HIV/Aids với tốc độ gấp 10 lần hơn như hiện nay.

Ông còn khẳng định, số ca tử vong sẽ phụ thuộc vào các nơi dịch khởi phát, tốc độ phát hiện dịch, và cách đối phó của các chính quyền liên hệ.

Tóm tắt, VN nằm trong khu vực có nguy cơ rất cao và với tình trạng cơ hữu hiện nay VN khó lòng chống trả có hiệu quả. Con số nạn nhân sẽ rất cao.

2/ theo tài liệu của CDC (Centers for Disease Control and Prevention) của Mỹ có nói: Past Influenza pandemics have led to high levels of illness, death, social disruption, and economic loss.

Hàng chữ thật vô tình, vô cùng ngắn gọn trên khiến tôi rợn tóc gáy, thiếu điều té nhào xuống đất, khi nghĩ đến các đồng bào thân thương quốc nội đang nhởn nhơ không biết “gươm đao đang kề cổ”, “đạn đã lên nòng”, cũng như thông cảm cho mối lo toan của những kẻ thù không đợi trời chung với mình trong nước.

Bài viết thống kê sơ sơ cho thấy:

- Cúm Tây Ban Nha (Spanish Flu) 1918-19 do Influenza virus A (subtype H1N1) khi thành đại dịch gây tử vong khoảng 50 triệu người trên toàn thế giới. Riêng ở Mỹ trên nửa triệu;

- Cúm Á Châu (Asian Flu) 1957-58 do Influenza A (subtype H2N2) gây chết 70 .000 dân Mỹ, lây lan từ Trung Hoa vào cuối năm 1957.

- Cúm Hương Cảng (Hong Kong Flu) 1968-69 do virus A, H3N2, làm 34.000 người Mỹ thiệt mạng oan uổng. Nguồn gốc từ HK bộc phát vào đầu năm 1968 và lan vào Mỹ vào cuối năm đó. Hiện chủng loại virus này vẫn còn lưu hành trong nhân loại

*** Sẽ có người lý luận, biết trước làm chi cho thêm mệt, trước sau cũng ... theo ông bà ông vải. Thà không biết cứ nhởn nhơ vui sống, còn hơn là sống trong hồi hộp lo sợ căng thẳng đứt tim mạch chết sớm hơn và mau hơn nữa. Cũng có kẻ còn điên rồ nghĩ là, càng hay như thế dân chúng sẽ nổi loạn, lật đổ cái chế độ bất nhân và bất tài đi cho mau.

Với họ, tôi xin có câu giải đáp thật thẳng thắng như sau:

1/ Họ giống CS ở chỗ “điếc không sợ súng”, “chưa thấy quan tài chưa đổ lệ”. CS nay đã biết giác ngộ, tìm thấy chân lý; còn họ như con đà điểu dúi đầu vào cát khi nguy biến, nhưng lúc bình thường lại ra bộ “hung hăng con bọ xít”, hay có nhũng lời “bàn ngang cung” nghe chối tai không chịu nổi. Tôi liệt họ vào những kẻ ngu lâu khó cải tạo và từ chối đối thoại ngay lập tức.

2/ Một khi có đại dịch sẽ có những hoảng loạn trong xã hội khó kiểm soát vô cùng. Lấy thí dụ ngay tại nước Mỹ khi bị hai cơn bão lớn (typhoon: đại phong; hurrican; tempête) tàn phá sẽ thấy ngay các điều trên. Chính quyền Mỹ đã phải áp dụng những biện pháp khẩn cấp, ban cho cảnh sát và lực lượng an ninh phòng vệ quốc gia (National Guard) những quyền hành rộng rãi hơn.

Tại nước Pháp, vừa qua khi có những bất ổn xã hội lan rộng, chính quyền có khuynh hướng áp dụng những biện pháp cứng rắn. Chính dân chúng và người đứng ngoài cũng thấy đó là điều nên và phải làm, để mau chóng vãn hội trật tự công cộng, trấn áp ngay tức khắc những kẻ gây rối, thừa nước đục thả câu.

Nhà nước Việt Nam cũng sẽ không thoát khỏi cái vòng lẩn quẩn ấy, mất an ninh sẽ gia tăng các biện pháp cứng rắn mất dân chủ, vừa nhằm vãn hồi trật tự công cộng, vừa bảo vệ chế độ độc tài đảng trị và các cơ chế thiếu dân chủ sẵn có của nó.

Tình trạng trên càng lâu dài, càng sâu rộng, khả năng trở về khởi điểm của cái chế độ độc tài trên càng cao. Vả chăng ai cũng thấy rõ, độc tài độc đảng còn hơn nội chiến loạn sứ quân. Dù sao đi nữa, tiến trình dân chủ hoá rõ ràng là chịu những thiệt hại khôn lường.

Trong tình trạng đó khó mà có khả năng một cuộc cách mạng nhung, hay một lực lượng dân chủ có đủ nhân vật lực để đập tan cái chế độ hiện hữu. Đó là chuyện mò trăng đáy nước, đơm đó ngọn tre. Nhất là trong hiện tình Việt Nam.

3/ Một điều cần lưu ý, tâm lý của người dân, nhất là trong vùng bị nạn, trong cơn hoảng loạn sẽ hướng về cõi siêu hình, cụ thể là thượng đế, mà đại diện trần thế là các giáo hội các tôn giáo lớn nhỏ.

Câu hỏi đặt ra, liệu các lực lượng tôn giáo trong nước có khả năng đáp ứng với tình thế chăng """ Họ có nghĩ đến dân đến nước trước tiên, hay thừa nước đục thả câu, hoặc chỉ nghĩ đến tôn giáo của họ thôi """

Kinh nghiệm của tôi lúc sống trong thời đệ nhất và đệ nhị Cộng hòa ở miền Nam trước 1975 đã làm tôi nhiều lúc ngậm ngùi. Thú thực vì tình hình còn rất tế nhị trong lúc này, tôi không dám trình bày những ý nghĩ thầm kín của mình ở đây, xin thông cảm.

Kết luận tạm:

Thông thường một bài viết phải có một kết luận chứ không nên bỏ ngỏ. Tôi chỉ là một con chim báo bão, chỉ biết kêu lên thật to những hiểm nguy đang chực chờ. Mong được nghe cao kiến của các thức giả gần xa.

Vả lại chuyện quốc gia đại sự, càng cần sự đóng góp thật nghiêm chỉnh của tất cả mọi người. Xin mời.

Amsterdam, 13 tháng 11 năm 2005

Lại Mạnh Cường

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Người Việt miền Nam từng trải qua một bài học cay đắng: sau 1975, những lời nói về “thống nhất” và “hàn gắn” không bao giờ đi cùng sự nhìn nhận. Không một lời chính thức nào nhắc đến các trại cải tạo, những cuộc tước đoạt, hay những đời sống bị đảo lộn dưới tay những người nhân danh chiến thắng. Không có sự thật, hòa giải chỉ là chiếc khẩu hiệu rỗng. Câu chuyện nước Mỹ hôm nay, khi chính quyền muốn làm mờ các chứng tích về chế độ nô lệ, cho thấy một điều quen thuộc: không quốc gia nào trưởng thành bằng cách giấu đi phần tối. Sự thật không tự biến mất chỉ vì người ta muốn quên.
Hai mươi năm trước, Thống đốc Jeb Bush ký đạo luật “stand your ground” (đứng vững tại chỗ), được giới ủng hộ xem là một biện pháp chống tội phạm dựa trên “lý lẽ thường tình”. Lời hứa khi ấy: bảo vệ người dân tuân thủ pháp luật khi họ dùng vũ lực để tự vệ. Sau vụ George Zimmerman được tha trong cái chết của Trayvon Martin, đồng bảo trợ dự luật, dân biểu Dennis Baxley, vẫn bảo rằng “trao quyền” cho người dân sẽ giúp chặn bạo lực.
“Di sản, còn có thể mang hình thức phi vật thể của lối nghĩ, lối sống, lối hành động, mà con người miền Nam khi xưa đã được trau dồi, hun đúc qua tinh thần của thể chế, của một nền dân chủ hiến định. Chính con người, chính cộng đồng xã hội mới là trung tâm và cũng là cội nguồn lẫn mục đích của mọi bản hiến pháp.” – Hải Sa, “Ngót 60 năm từ một khế ước nhân quyền dang dở,” trang 56 Cùng với tin tạp chí Luật Khoa vừa được đề cử giải thưởng Tự Do Báo Chí năm 2025 của Tổ chức Phóng viên Không Biên giới, ban chủ trương trong một thư tới độc giả vào cuối tháng 10 đồng thời thông báo việc phát hành ấn bản đặc biệt với chủ đề “70 Năm Việt Nam Cộng Hòa – Chân Dung & Di Sản” gồm 86 trang, với 14 bài vẽ lại hành trình từ ra đời tới bị bức tử của nền dân chủ duy nhất của Việt Nam và di sản của thể chế yểu mệnh này để lại. Bài này nhằm điểm qua nội dung của ấn bản đặc biệt này, và sẽ chú trọng vào một bài đã gợi nơi người viết một suy tư sâu sắc.
Một nhóm sử gia, thủ thư và tình nguyện viên đang gấp rút chạy đua với thời gian – và với chính quyền Trump – để giữ lại những mảnh ký ức của nước Mỹ.Từ hình ảnh người nô lệ bị đánh đập, các trại giam người Mỹ gốc Nhật trong Thế Chiến II, đến những bảng chỉ dẫn về biến đổi khí hậu ở công viên quốc gia, tất cả đều có thể sớm biến mất khỏi tầm mắt công chúng. Trong vài tháng gần đây, hơn một ngàn sáu trăm người – giáo sư, sinh viên, nhà khoa học, thủ thư – đã âm thầm chụp lại từng góc trưng bày, từng bảng giải thích, để lập ra một kho lưu trữ riêng tư. Họ gọi đó là “bản ghi của công dân” – một bộ sưu tập độc lập nhằm bảo tồn những gì đang tồn tại, trước khi bị xoá bỏ bởi lệnh mới của chính quyền.
Hai trăm mười một năm trước, mùa hè năm 1814, quân Anh kéo vào Washington. Trước khi phóng hỏa Bạch Ốc, họ ngồi xuống dùng bữa tại bàn tiệc đã dọn sẵn cho Tổng thống James Madison. Khi bữa ăn kết thúc, lính Anh đốt màn, đốt giường, và tòa nhà bốc cháy suốt đêm. Sáng hôm sau, cơn mưa lớn chỉ còn rửa trôi phần tro tàn của nơi từng là biểu tượng cho nền cộng hòa non trẻ. Tuần này, phần Cánh Đông của Bạch Ốc bị phá sập. Không phải bởi ngoại bang, mà bởi chính quyền tại vị. Và lần này, không ai được báo trước. Người Mỹ chỉ biết chuyện qua những bức ảnh máy xúc cày nát nền nhà, cùng lời xác nhận ngắn ngủi từ các viên chức trong chính phủ.
Hai trăm năm rưỡi sau ngày dựng cờ độc lập, nước Mỹ vẫn chưa thoát khỏi chiếc bóng của bạo lực. Mỗi khi một viên đạn nổ, người ta lại nói: “Đây không phải là nước Mỹ.” Nhưng chính câu nói ấy lại là cách người Mỹ tránh nhìn thẳng vào chính mình. Bài viết của giáo sư Maurizio Valsania (Đại học Torino), đăng trên The Conversation ngày 12 tháng 9, 2025, nhắc lại lịch sử mà nhiều người muốn quên: từ nhựa đường và lông gà đến súng ngắn buổi bình minh — một mạch dài nối liền hai thế kỷ, nơi tự do và bạo lực chảy cùng dòng máu.
Một cuộc thăm dò dư luận của AP-NORC thực hiện vào tháng 9 & 10 cho thấy hầu hết dân Mỹ coi việc chính phủ đóng cửa hiện tại là một vấn đề nghiêm trọng và đổ lỗi cho cả hai Đảng Cộng Hòa, Đảng Dân Chủ và cả Tổng Thống Trump với những tỷ lệ gần như ngang nhau. Cuộc thăm dò cũng cho thấy người Mỹ lo lắng về kinh tế, lạm phát và bảo đảm việc làm. Họ đang giảm những chi tiêu không thiết yếu như quần áo và nhiên liệu. Đa số cho rằng nền kinh tế yếu kém. Chi phí thực phẩm, nhà ở và chăm sóc sức khỏe được coi là những nguồn chính gây khó khăn tài chính.
Trên cao nguyên Tây Tạng – vùng đất được mệnh danh là “nóc thế giới” – hàng triệu tấm pin mặt trời trải rộng đến tận chân trời, phủ kín 420 cây số vuông, tức hơn bảy lần diện tích đảo Manhattan. Tại đây, ánh nắng gay gắt của không khí loãng ở độ cao gần 10.000 bộ trở thành mỏ năng lượng khổng lồ cho Trung Hoa. Giữa thảo nguyên lạnh và khô, những hàng trụ gió nối dài trên triền núi, các con đập chắn ngang dòng sông sâu, cùng đường dây cao thế băng qua sa mạc, hợp thành một mạng lưới năng lượng sạch lớn nhất thế giới. Tất cả đổ về đồng bằng duyên hải, cung cấp điện cho các thành phố và khu kỹ nghệ cách xa hơn 1.600 cây số.
Mức asen cao được phát hiện trên sông Mê Kông, cảnh báo nguy cơ ô nhiễm kim loại nặng lan rộng ở Đông Nam Á. Các sông Mã, Chu và Lam của Việt Nam đang bị đe dọa bởi hoạt động khai thác đất hiếm ở Lào, tác động đến nguồn nước của hàng chục triệu người và di sản cổ đại văn hóa Đông Sơn. Việt Nam cần phối hợp ngoại giao, giám sát khoa học và vận động cộng đồng để bảo vệ các dòng sông này. Khác với sông Mê Kông được giám sát và hợp tác thông qua Ủy hội Sông Mê Kông (MRC), các dòng sông Mã, Chu và Lam lại không có bất kỳ hiệp ước quốc tế nào. Do đó, Lào và đối tác Trung Quốc không có nghĩa vụ pháp lý phải giảm thiểu ô nhiễm xuyên biên giới. Sự thiếu vắng các thỏa thuận ràng buộc này đòi hỏi Việt Nam phải hành động bảo vệ dân cư và sinh mệnh các dòng sông này
Tuần lễ Nobel năm 2025 đã khởi đầu tại Stockholm với giải thưởng đầu tiên thuộc lĩnh vực sinh lý học hoặc y khoa, mở màn cho chuỗi công bố kéo dài đến ngày 13 tháng Mười. Ba nhà khoa học Mary Brunkow, Fred Ramsdell và Shimon Sakaguchi được trao Giải Nobel Y khoa 2025 cho công trình “khám phá cơ chế dung nạp miễn dịch ngoại vi”, nền tảng của nhiều hướng nghiên cứu mới trong điều trị ung thư và bệnh tự miễn nhiễm. Các giải thưởng còn lại sẽ được công bố như sau: - 7 tháng Mười: Vật lý - 8 tháng Mười: Hóa học - 9 tháng Mười: Văn chương - 10 tháng Mười: Hòa bình - 13 tháng Mười: Kinh tế học
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.