Thơ: Cung Tên

24/06/200500:00:00(Xem: 9141)

Phiền não bủa vây,
Chập chùng lưới nhện
Này sân, này hận, này bi.
Biển dậy sóng có phong ba bão táp
Hơn lòng người độc ác, cuồng si "

Chư Phật tự ngàn năm
Chưa từng ngưng thuyết pháp
Mà càn khôn một cõi
Bề bề ánh thép gươm đao !

Ai trách Phật sao không độ thế "
Này,
Nhìn xem,
Nhật nguyệt sáng nhường bao !
Sao người mù không thấy "
Bởi người u tối hay nhật nguyệt trên cao "

Lời người nói thương mà tâm ghét
Khác gì tên bật khỏi đường cung
Máu ai chảy,
Ai dửng dưng quay gót
Như gã thợ săn hoan hỷ,
Vác mồi trên vai,
Huýt gió bài “Vô lượng từ bi”

Ra khỏi bìa rừng.

Diệu Trân
(22 tháng 6, mùa Sen 2005)

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Đời mất nước tâm hồn hay lảng đảng Ngắm mây cao buồn suốt kiếp phiêu linh
Bao năm không về thăm Phan Thiết bất chợt bâng khuâng nổi nhớ nhà
Mẹ ra biển động một mình Cuồng phong dội sóng, tình Cha lênh đênh
vẫn mãi xa những tháng năm
Chiều qua bỏ phố đi thơ thẩn Đốt thuốc nhìn mây- mây cứ bay
Tháng lạnh em chưa về cuối đông Hỏi thăm lối sỏi, bụi gai hồng
Rừng đã lâu rồi không dấu chân Trầm hương cổ lũy xót xa gần
Hỡi những kẻ mệnh danh đỉnh cao trí tuệ loài người Các ngươi đã làm một hành động tày trời
Tôi đang chuẩn bị mình cho một chuyến đi xa đời sống vẫn đầy bất ngờ không báo trước
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.