Thơ: Cung Tên

24/06/200500:00:00(Xem: 9110)

Phiền não bủa vây,
Chập chùng lưới nhện
Này sân, này hận, này bi.
Biển dậy sóng có phong ba bão táp
Hơn lòng người độc ác, cuồng si "

Chư Phật tự ngàn năm
Chưa từng ngưng thuyết pháp
Mà càn khôn một cõi
Bề bề ánh thép gươm đao !

Ai trách Phật sao không độ thế "
Này,
Nhìn xem,
Nhật nguyệt sáng nhường bao !
Sao người mù không thấy "
Bởi người u tối hay nhật nguyệt trên cao "

Lời người nói thương mà tâm ghét
Khác gì tên bật khỏi đường cung
Máu ai chảy,
Ai dửng dưng quay gót
Như gã thợ săn hoan hỷ,
Vác mồi trên vai,
Huýt gió bài “Vô lượng từ bi”

Ra khỏi bìa rừng.

Diệu Trân
(22 tháng 6, mùa Sen 2005)

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Khi bỏ Đèo Nhông về với núi Ta làm mây ở cuối trời xa
chiến khu lạnh, chỉ còn anh nằm đó nắm xương tàn vất vưởng với cỏ cây
Tôi vẫn biết em buồn bên mái lá Hàng bụp thưa đôi búp nhú ơ hơ
Em có biết lòng anh như nắng mới Hồn bâng khuâng nhìn những lá cây vàng
Rồi mai bỏ núi về trời Dấu trong lửa đạn buồn rời quê hương
Dễ có một ngày ta trở lại Bồng Sơn xa qúa cuối trời xa
thư bạn gửi từ vùng kinh tế mới đến tay ta hơn sáu chục ngày dài
Mặt trời đã lặn từ lâu nhưng trăng chưa mọc Bầu trời thăm thẳm chỉ có những vì sao lấp lánh
Ta ngồi bên dòng sông, Nhìn đời mình trôi chảy
Lời này là lời mỗi ngày tôi đọc, mỗi ngày tôi ca, tôi hát, tôi nhẩm,
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.