Thơ: Cung Tên

24/06/200500:00:00(Xem: 9115)

Phiền não bủa vây,
Chập chùng lưới nhện
Này sân, này hận, này bi.
Biển dậy sóng có phong ba bão táp
Hơn lòng người độc ác, cuồng si "

Chư Phật tự ngàn năm
Chưa từng ngưng thuyết pháp
Mà càn khôn một cõi
Bề bề ánh thép gươm đao !

Ai trách Phật sao không độ thế "
Này,
Nhìn xem,
Nhật nguyệt sáng nhường bao !
Sao người mù không thấy "
Bởi người u tối hay nhật nguyệt trên cao "

Lời người nói thương mà tâm ghét
Khác gì tên bật khỏi đường cung
Máu ai chảy,
Ai dửng dưng quay gót
Như gã thợ săn hoan hỷ,
Vác mồi trên vai,
Huýt gió bài “Vô lượng từ bi”

Ra khỏi bìa rừng.

Diệu Trân
(22 tháng 6, mùa Sen 2005)

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Hỏi tôi ngày ở Tam Quan Có ăn mè xửng em làm hay chưa"
Con cũng muốn về thăm lại má Thăm dòng sông Hậu nắng lưa thưa
Về đây con nước sông đầy Sóng xô mấy ngọn buồn lây mạn đò
Sau này anh đọc thơ tôi nên nhớ Có phải tôi viết đâu " Một nửạ
Ai có về ngang vùng Bốn xưa Xuống phà qúa bộ đến Cần Thơ
Tôi ngồi hít thở hơi ra hơi vô hơi dài hơi ngắn, xin cho đất trời
Mai đi qua núi mai xuôi biển Mai thắp sao trời mộng súng gươm
Tôi nhơ ùmùa xuân ấy Biển Hồ Khí trời tôi thở khí trời thơ
chuyện đời như giọt nước sông biển lại thành mây
Sáng nay về tới rừng Banhet Còn nhớ đồi cao dốc tử thần
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.