Thơ: Cung Tên

24/06/200500:00:00(Xem: 9132)

Phiền não bủa vây,
Chập chùng lưới nhện
Này sân, này hận, này bi.
Biển dậy sóng có phong ba bão táp
Hơn lòng người độc ác, cuồng si "

Chư Phật tự ngàn năm
Chưa từng ngưng thuyết pháp
Mà càn khôn một cõi
Bề bề ánh thép gươm đao !

Ai trách Phật sao không độ thế "
Này,
Nhìn xem,
Nhật nguyệt sáng nhường bao !
Sao người mù không thấy "
Bởi người u tối hay nhật nguyệt trên cao "

Lời người nói thương mà tâm ghét
Khác gì tên bật khỏi đường cung
Máu ai chảy,
Ai dửng dưng quay gót
Như gã thợ săn hoan hỷ,
Vác mồi trên vai,
Huýt gió bài “Vô lượng từ bi”

Ra khỏi bìa rừng.

Diệu Trân
(22 tháng 6, mùa Sen 2005)

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Mấy năm làm lính trên rừng Từng trông gái Thượng trần truồng tắm khe
Theo những dòng kinh dừa nước mọc Quê em nhà lá mái xiêu xiêu
Đêm qua không ngủ ta ngồi hát Bên cốc men nồng chếnh chống say
Ngọn nến này con thắp cho cha Ba mươi năm xiêu lạc quê nhà
Anh cũng biết ngày đi là mất mát Chút tình riêng gởi lại mắt sầu em
Ra đi làm chứng cho lịch sử Ra đi làm chứng cho ngày mai
Ngày xưa ấy tôi thường đi khắp xóm Ngủ lơ mơ bên gốc ổi trâm bầu
ba mươi năm, những ngày dài biệt xứ ta đến đây với nổi sầu lê thê
xin khóc giùm cho quê hương yêu dấu ba mươi năm, vẫn tang tóc nhục hèn
Gío thổi ta đi ngàn vạn dặm Bỗng dưng hào khí dậy Qui Nhơn
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.