Thơ: Gió Và Ngọc Lan

13/07/200500:00:00(Xem: 9445)
Gió lên,
Quấn quít vòm cây
Ngọc Lan hé nhụy ngất ngây hương thiền
Trắng ngà từng búp,
Lặng yên
Chắp tay gió thỉnh Chư Thiên hội về
Mây đan ngũ sắc lọng che
Quan Âm Bồ Tát lắng nghe Ta-Bà
Gió xa ơi,
Chở giùm ta
Lời kinh ướp đẫm hương hoa cúng dường
Gió lay đóa ngọc,
Quỳ dâng
Hương đầy cánh mỏng thinh không ngạt ngào
Tàng Kinh Các,
Chuông chùa nào
Chợt ngân giòng kệ quyện vào Tâm Như
Sư về,
Quên hết kinh thư
Hương lan còn thoảng Vô Dư Niết Bàn

Diệu Trân
(Tháng 7, 2005, mùa An cư kiết hạ)

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
vừa mãn tù gông năm bảy chín con về lạy Mẹ để ra đi
Chạy tới chạy lui, chạy xin gõ cửa, năn nỉ anh sứ, níu áo chị sứ,
Mặt trời vừa lặn trên biển Đông Ta quay nhìn lại phút sau cùng
Mộng có còn không một chớm đông Nhà ai con gái khóc chưa chồng
sao ta bỗng chốc điên cuồng bỗng say ngây ngất, bỗng buồn rứt ray
Bờm rằng bờm chán lắm rồi! Những lời ngon ngọt loại người phú ông
Nhớ những ngày xuân nắng nhẹ dòn Ta về nghe gío quyện đôi chân
Xa rồi cũng buồn mơ ngày trở lại Mái nhà xưa con ngõ hẹp bùn lầy
Tôi có tên bạn ở quê nhà nghèo không kể xiết, vẫn lang thang mỗi ngày
Một mai về lại tam biên đó Hãy uống dùm tao suối nước xanh
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.