Thơ: Gió Và Ngọc Lan

13/07/200500:00:00(Xem: 9440)
Gió lên,
Quấn quít vòm cây
Ngọc Lan hé nhụy ngất ngây hương thiền
Trắng ngà từng búp,
Lặng yên
Chắp tay gió thỉnh Chư Thiên hội về
Mây đan ngũ sắc lọng che
Quan Âm Bồ Tát lắng nghe Ta-Bà
Gió xa ơi,
Chở giùm ta
Lời kinh ướp đẫm hương hoa cúng dường
Gió lay đóa ngọc,
Quỳ dâng
Hương đầy cánh mỏng thinh không ngạt ngào
Tàng Kinh Các,
Chuông chùa nào
Chợt ngân giòng kệ quyện vào Tâm Như
Sư về,
Quên hết kinh thư
Hương lan còn thoảng Vô Dư Niết Bàn

Diệu Trân
(Tháng 7, 2005, mùa An cư kiết hạ)

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Mấy năm làm lính trên rừng Từng trông gái Thượng trần truồng tắm khe
Theo những dòng kinh dừa nước mọc Quê em nhà lá mái xiêu xiêu
Đêm qua không ngủ ta ngồi hát Bên cốc men nồng chếnh chống say
Ngọn nến này con thắp cho cha Ba mươi năm xiêu lạc quê nhà
Anh cũng biết ngày đi là mất mát Chút tình riêng gởi lại mắt sầu em
Ra đi làm chứng cho lịch sử Ra đi làm chứng cho ngày mai
Ngày xưa ấy tôi thường đi khắp xóm Ngủ lơ mơ bên gốc ổi trâm bầu
ba mươi năm, những ngày dài biệt xứ ta đến đây với nổi sầu lê thê
xin khóc giùm cho quê hương yêu dấu ba mươi năm, vẫn tang tóc nhục hèn
Gío thổi ta đi ngàn vạn dặm Bỗng dưng hào khí dậy Qui Nhơn
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.