Thơ: Cảnh Trí Ngậm Ngùi

17/07/200500:00:00(Xem: 9717)
Cảnh trí đôi khi đổi được lòng
Và tôi một gã ở phương đông
Đã quen uống nước trời mưa đổ
Đã tắm êm đềm bên nhánh sông

Cũng gío rung cây cũng nắng vàng
Cũng hoa cũng bướm lượn thênh thang
Cũng hồn tôi đó nhưng giờ khác
Bởi khoảng không gian gợi ngỡ ngàng

Tôi ngó lầu cao nhữngthánh đường
Tiếng chuông lạc lõng giũa trời sương
Giục tôi nhơ ùlại bao đền miếu
Biết có còn không ở cố hương"

Tôi có nhiều đêm mộng trở trăn
Gọi hồn lục tỉnh vía Sài Côn
Đừng quên tôi nhé dù lưu xứ
Tôi vẫn là tôi nước Việt buồn

Lâm Hảo Dũng

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
có lần từ Mỹ về Phan Thiết theo bạn nhậu chơi tận Phú Long
Đã bao đêm ta nhủ lòng tự vấn. Đời ít vui, đã vậy, thế thì thôi…
nếu có thể được đầu thai lần nữa xin ơn trên cho tôi chọn Việt Nam
nói chung không còn ai than khóc nữa
ai đem định mệnh chắn ngang cầu " cho buổi tàn thu lã ngọn sầu
Trên đôi môi anh mỏi mệt tôi yêu những dòng
Nơi núi xanh nầy ngày bắt đầu với TynLai Đêm lập lại những ý, tình xưa cũ
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.