Thơ: Cảnh Trí Ngậm Ngùi

17/07/200500:00:00(Xem: 9727)
Cảnh trí đôi khi đổi được lòng
Và tôi một gã ở phương đông
Đã quen uống nước trời mưa đổ
Đã tắm êm đềm bên nhánh sông

Cũng gío rung cây cũng nắng vàng
Cũng hoa cũng bướm lượn thênh thang
Cũng hồn tôi đó nhưng giờ khác
Bởi khoảng không gian gợi ngỡ ngàng

Tôi ngó lầu cao nhữngthánh đường
Tiếng chuông lạc lõng giũa trời sương
Giục tôi nhơ ùlại bao đền miếu
Biết có còn không ở cố hương"

Tôi có nhiều đêm mộng trở trăn
Gọi hồn lục tỉnh vía Sài Côn
Đừng quên tôi nhé dù lưu xứ
Tôi vẫn là tôi nước Việt buồn

Lâm Hảo Dũng

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Mấy năm làm lính trên rừng Từng trông gái Thượng trần truồng tắm khe
Theo những dòng kinh dừa nước mọc Quê em nhà lá mái xiêu xiêu
Đêm qua không ngủ ta ngồi hát Bên cốc men nồng chếnh chống say
Ngọn nến này con thắp cho cha Ba mươi năm xiêu lạc quê nhà
Anh cũng biết ngày đi là mất mát Chút tình riêng gởi lại mắt sầu em
Ra đi làm chứng cho lịch sử Ra đi làm chứng cho ngày mai
Ngày xưa ấy tôi thường đi khắp xóm Ngủ lơ mơ bên gốc ổi trâm bầu
ba mươi năm, những ngày dài biệt xứ ta đến đây với nổi sầu lê thê
xin khóc giùm cho quê hương yêu dấu ba mươi năm, vẫn tang tóc nhục hèn
Gío thổi ta đi ngàn vạn dặm Bỗng dưng hào khí dậy Qui Nhơn
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.